Bài 143: Ôn (125-126)

Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.

(125) Trong sự tĩnh lặng, ta đón nhận Lời Chúa hôm nay.

(126) Tất cả những gì ta cho là trao cho chính ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Điều được nhấn mạnh ở đây đó là sự yên tĩnh bởi vì toàn bộ giấc mơ này của cái tôi đòi hỏi cái ta ảo tưởng phải liên tục bị kích thích bởi các hiện tượng bên ngoài và bị thu hút, bị phân tâm và vội vã. Và nhiều hơn thế, trong thế giới ngày nay hơn bao giờ hết đã bị điện thoại, phương tiện truyền thông và những cái gọi là sự kiện xảy ra trên thế giới lôi kéo một cách không thương tiếc. Vậy làm sao chúng ta có thể đón nhận lời Chúa và cái tôi thậm chí còn không biết lời Chúa. Chỉ khi nào chúng ta yên lặng và dễ tiếp thu, không bị can thiệp, tâm mới có thể tĩnh lặng, chỉ ở đó Thánh Linh hay tiếng nói của Chúa, tâm của Chúa mới được lắng nghe.

-Đó là sự truyền đạt. Đó phải là sự phó thác, sự buông bỏ hoàn toàn, là sự thừa nhận ta không biết mọi thứ dùng để làm gì bởi vì ta nghĩ ta là cái ta ảo tưởng này và dường như điều đó cũng không đúng nữa nên ta thực sự không biết gì cả. Một cái tâm cho rằng mình biết sẽ không lắng nghe sự thật. Và nếu ta biết, ta đã không ở trong giấc mơ này. Do vậy, ta sẽ yên lặng và lắng nghe lời của Người. Người luôn nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta là một với Người.

– Đó là Ngã thánh của chúng ta và tiếng nói của Chúa là một và điều quan trọng là chúng ta phải có mặt trong hiện tại để nói không với cái ta không có thật. Chúng ta cần rèn luyện và quyết tâm nói không với cái ta đó, bởi vì cơ sở của điều đó là gì, tâm ta chỉ chứa đựng những suy nghĩ mà ta nghĩ với Chúa. Vì vậy nếu đó là một cái ta ảo tưởng thì ta biết đó là suy nghĩ của cái tôi, đó không phải là những suy nghĩ thực sự.

-Nếu ta đang phóng chiếu từ cái ta ảo tưởng thì ta sẽ thu hút chính thứ mà ta muốn loại bỏ nhưng nếu thay vào đó ta đến từ ngã thánh và tất cả những gì ta muốn làm là tha thứ cho tất cả những thứ mà cái ta phóng chiếu, ta muốn trải nghiệm tình yêu, ta muốn mở rộng tình yêu, ta muốn mở rộng sự hợp nhất và nhận được nó cùng một lúc. Ta sẽ nhận được tất cả những cái đó trở lại.

-Tất cả những gì ta cho đi, tất cả những gì ta phóng chiếu từ cái ta ảo tưởng, tất cả những gì ta cho đi qua Ngã thánh, ta đều trao cho chính mình. Đây là một điều lớn. Sẽ đến thời điểm mà chúng ta sẽ nhận ra chỉ có một ở đây và ta không thể làm bất cứ điều gì mà không làm điều đó với chính mình. Do đó, ta đối xử với người anh em của mình, ta thấy họ như thế nào thì ta thấy mình như vậy. Đó là lý do tại sao mọi sự tấn công đều là tấn công chính mình.

Leave a comment