Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.
(123) Ta cảm ơn Cha ta vì những món quà của Người dành cho ta.
(124) Hãy để ta nhớ ta là một với Chúa.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
__________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Chúng ta thực sự chỉ có một tâm. Nhưng trong giấc mơ này, tâm dường như bị tách làm hai, nhưng chỉ có một tâm là thật. Tâm còn lại đầy sợ hãi, nó bị mê hoặc bởi nỗi sợ hãi và do đó tạo ra ảo giác về những gì chúng ta thấy, nhưng tất cả những điều này đều không tồn tại.
-Ta không thể cảm thấy sợ hãi và biết ơn cùng một lúc. Do đó, bất cứ khi nào ta gặp phải một vấn đề dù đó là gì, nên nhớ rằng nó không có thật, ta cần thoát khỏi nó và bắt đầu nhớ lại những điều tốt đẹp đang có mặt. Đó là một sự bảo vệ tuyệt vời chống lại những gì không có thật.
-Hãy biết ơn về những món quà ta nhận được, tình yêu thương, sự bình yên, niềm vui, niềm hạnh phúc. Chúa sẽ nhận lời cảm ơn của ta và Người sẽ đưa lại món quà của Người gấp hàng ngàn và trăm ngàn lần lớn hơn. Đây là những món quà không bao giờ thay đổi, vĩnh cữu, hoàn hảo, chỉ cần hỏi và nhận hoặc nhớ lại và nhận.
-Vì vậy chúng ta nợ lòng biết ơn. Cái ta ảo tưởng luôn thu mình vào bản thân đến mức không bao giờ nghĩ rằng cần phải có lòng biết ơn, nhưng ngã thánh trong tâm ta cảm ơn Chúa vì ta là một ý nghĩ trong tâm của Người, rằng Người đã ban sự sống dồi dào, hoàn hảo, khỏe mạnh, rằng chúng ta luôn sống và hoạt động trong Chúa là tình yêu thương.
-Một cái ta riêng biệt luôn nghĩ về mình và luôn ở trong trạng thái thiếu thốn. Và vì vậy thay vì an trú trong hiện tại và nhận thức về lòng biết ơn, nó hoàn toàn bị phân tâm với những gì nó nghĩ là thiếu thốn. Và khi nó làm điều đó, nó hoàn toàn không có mặt cho sự biết ơn vì chúng loại trừ lẫn nhau, sự biết ơn và sự sợ hãi. Cần phải nhận thấy rằng ta đã từ bỏ tất cả để trải nghiệm cái không có gì. Khi ta nhận ra ta đã có tất cả vì ta là tất cả, và đó là món quà vĩnh cữu, ta sẽ biết ơn về điều đó.
-Ta không thể là một với Chúa khi ta vẫn tin ta hoặc bất kỳ người nào có tội. Tât cả những gì Người tạo dựng đều hoàn hảo, vô tội mãi mãi, đó là sự thánh khiết mà ta chia sẻ với mọi người. Khi ta thừa nhận ta là một với Chúa hay ta như Chúa đã tạo nên ta, đó là công nhận sự chuộc lỗi, đó là sự sửa chữa cho toàn bộ ảo tưởng này.