Giới thiệu – Ôn tập IV

1. Bây giờ chúng ta ôn tập một lần nữa, lần này biết rằng chúng ta đang chuẩn bị cho phần thứ hai của việc học cách có thể áp dụng sự thật. Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu tập trung vào việc sẵn sàng cho những gì sẽ diễn ra tiếp theo. Đó là mục đích của chúng ta cho phần ôn tập này, và cho các bài học tiếp theo. Vì vậy, chúng ta ôn lại các bài học gần đây và các ý tưởng chính của chúng theo cách sẽ tạo điều kiện cho sự sẵn sàng mà chúng ta sẽ đạt được bây giờ.

2. Có một chủ đề trung tâm thống nhất từng bước trong quá trình ôn tập mà chúng ta thực hiện, chủ đề này có thể được nêu đơn giản trong những lời sau đây: 

Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.

Đó là sự thật, và đại diện cho sự thật về anh em là gì và Cha của anh em là gì. Chính ý nghĩ này mà Cha đã tạo dựng nên Con, thiết lập Con là người đồng tạo dựng với chính Người. Chính suy nghĩ này đảm bảo đầy đủ sự cứu rỗi cho Con. Vì trong tâm của anh ấy không có suy nghĩ nào có thể trú ngụ ngoài những suy nghĩ mà Cha anh ấy chia sẻ. Thiếu sự tha thứ sẽ ngăn cản ý nghĩ này khỏi nhận thức của anh ấy. Tuy nhiên điều đó mãi mãi là sự thật.

3. Chúng ta hãy bắt đầu quá trình chuẩn bị của mình với một số hiểu biết về nhiều hình thức mà sự thiếu tha thứ thực sự có thể được che giấu cẩn thận. Bởi vì chúng là ảo tưởng, chúng chỉ được coi là những gì chúng là; các biện pháp phòng thủ bảo vệ những suy nghĩ không tha thứ của anh em khỏi bị nhìn thấy và nhận ra. Mục đích của chúng là cho ta thấy điều gì đó khác, và ngăn cản việc sửa lỗi thông qua sự tự lừa dối được thực hiện để thay thế nó.

4. Tuy nhiên, tâm của anh em chỉ giữ những gì anh em nghĩ với Chúa. Sự tự lừa dối của anh em không thể thay thế sự thật. Cũng như một đứa trẻ ném một cây gậy xuống biển không thể làm thay đổi thủy triều lên xuống, hoặc nước nóng lên vì mặt trời, hoặc ánh trăng bàng bạc trên đó vào ban đêm. Vì vậy chúng ta bắt đầu mỗi buổi thực tập trong lần ôn tập này với việc chuẩn bị tâm ta để hiểu được những bài học mà chúng ta đọc, và thấy được ý nghĩa mà chúng mang lại cho chúng ta.

5. Bắt đầu mỗi ngày với thời gian dành cho sự chuẩn bị tâm của anh em để tìm hiểu xem mỗi ý tưởng mà anh em sẽ ôn ngày hôm đó có thể mang lại cho anh em điều gì trong sự tự do và bình yên. Hãy mở rộng tâm của anh em, và xóa sạch mọi suy nghĩ có thể lừa dối, và chỉ để ý nghĩ này thu hút nó hoàn toàn, và loại bỏ phần còn lại.

Tâm ta chỉ giữ những gì ta nghĩ với Chúa.

Năm phút với ý nghĩ này sẽ đủ để thiết lập một ngày theo đúng những gì Chúa đã chỉ định, và để Tâm của Người chịu trách nhiệm về tất cả những suy nghĩ mà anh em sẽ nhận được trong ngày hôm đó.

6. Chúng sẽ không đến từ một mình anh em, vì tất cả sẽ được chia sẻ với Người. Và vì vậy, mỗi ý nghĩ sẽ mang thông điệp của Tình Yêu thương của Người đến với anh em, gởi lại những thông điệp của anh em cho Người. Vì vậy anh em sẽ được hiệp thông với Chúa, như chính Người đã muốn như vậy. Và khi sự hoàn thiện của chính Người kết hợp với Người, thì Người cũng sẽ kết hợp với anh em, những người được hoàn thiện khi anh em hợp nhất với Người, và Người với anh em.

7. Sau khi chuẩn bị xong, anh em chỉ cần đọc từng ý tưởng trong số hai ý tưởng được giao cho anh em để ôn lại ngày hôm đó. Sau đó nhắm mắt lại và chậm rãi nói với chính mình. Không cần phải vội vàng lúc này, vì anh em đang sử dụng thời gian đúng mục đích của nó. Hãy để mỗi lời tỏa sáng với ý nghĩa mà Chúa đã ban cho nó, như nó đã được ban cho anh em qua Tiếng nói của Người. Hãy để mỗi ý tưởng mà anh em ôn lại ngày hôm đó mang đến cho anh em món quà mà Người đã đặt trong đó để anh em có được từ Người. Và chúng ta sẽ không sử dụng đinh dạng nào cho việc thực tập của mình ngoài định dạng này:

8. Mỗi giờ trong ngày, hãy nhớ lại ý nghĩ khởi đầu một ngày, và dành một khoảnh khắc yên lặng với nó. Sau đó lặp lại hai ý tưởng anh em thực tập trong ngày một cách không vội vã, với thời gian đủ để nhìn thấy những món quà mà chúng mang lại cho anh em, và hãy để chúng được đón nhận ở đúng nơi chúng dự định.

9. Chúng ta không thêm những ý nghĩ nào khác, nhưng hãy để những ý nghĩ này là những thông điệp. Chúng ta không cần nhiều hơn thế để mang lại cho chúng ta hạnh phúc và sự nghỉ ngơi, sự yên tĩnh vô tận, sự chắc chắn hoàn hảo và tất cả những gì Cha của chúng ta muốn chúng ta nhận được như di sản mà chúng ta có từ Người. Mỗi ngày thực tập, khi chúng ta ôn lại, chúng ta kết thúc như chúng ta bắt đầu, trước tiên lặp lại ý tưởng đã làm cho ngày trở thành một thời gian đặc biệt của phước lành và hạnh phúc đối với chúng ta; và nhờ lòng trung thành của chúng ta đã khôi phục thế giới từ bóng tối đến ánh sáng, từ đau buồn trở lại niềm vui, từ nỗi đau đến bình an, từ tội lỗi về lại sự thánh khiết.

10. Chúa cảm ơn anh em, những người thực hành việc giữ Lời Người như vậy. Và khi anh em lại đưa hết tâm mình vào những ý tưởng trong ngày trước khi đi ngủ, lòng biết ơn của Người sẽ bao bọc anh em trong sự bình an mà Người muốn anh em sẽ ở đó mãi mãi, và giờ đây đang học cách chấp nhận như là di sản của mình.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chúa là Tâm và đó là Tâm duy nhất và do đó, khởi nguồn của mọi tạo dựng nảy sinh trong tâm này và tất cả các ý tưởng trong tâm đó đều chia sẻ tâm này với Chúa. Vì Chúa là Tâm duy nhất, ta nhận được những ý tưởng hay suy nghĩ từ Chúa trong nhận thức của chúng ta. Chỉ có một loại suy nghĩ và đó là suy nghĩ bắt nguồn từ tâm của Chúa và không có suy nghĩ nào khác nhưng trong sự tách biệt này chúng ta đã chọn một hệ thống suy nghĩ của cái tôi và chúng ta cho phép đó là một tâm thay thế cho Tâm của Chúa.

-Chúng ta hãy thực hiện sự tách biệt tích cực đâu là hệ thống suy nghĩ của cái tôi đang đóng giả là tâm của cái ta ảo tưởng. Đây không phải là những suy nghĩ thực sự của ta, những điều đến với ta tạo ra nỗi sợ hãi hoặc nhu cầu bảo vệ hoặc niềm vui thôi thúc khi ta muốn tìm kiếm thứ gì đó, những điều này không bắt nguồn từ ta là gì bởi vì những suy nghĩ duy nhất chúng ta nắm giữ là những suy nghĩ từ Chúa.

-Làm sao ta biết được điều gì là suy nghĩ từ Chúa, nó mang lại cảm giác bình yên, không bao giờ làm tăng nỗi sợ hãi của chúng ta, chúng ta có cảm giác ân điển và tình yêu, lòng biết ơn luôn trào dâng khi chúng ta đang cảm nhận những suy nghĩ với Chúa. Những suy nghĩ của cái tôi tạo ra cảm giác tách biệt, sợ hãi, tội lỗi, mất mát, rằng ta cần phải làm điều gì đó, ta cần phải tự vệ, ta cần phải nổ lực nhiều hơn. Nó tạo ra cảm giác đấu tranh hoặc bỏ chạy. Đó không phải là suy nghĩ thực sự của chúng ta.

-Những suy nghĩ từ hệ thống suy nghĩ của cái tôi là không có thật, chúng đến và đi trong tâm đang tin vào cái tôi, nhưng khi ta tin vào chúng, ta đã biến cái không có thật thành có thật và chúng sẽ có sức mạnh đồi với ta. Nhưng khi chúng ta tha thứ cho niềm tin của ta vào chúng, phóng thích chúng, và giao cho Thánh Linh để Ngài cho ta biết chúng thực sự là gì, chúng sẽ biến mất.

Leave a comment