Bài 135: Nếu ta tự bảo vệ mình, ta bị tấn công.

1. Ai sẽ tự phòng vệ trừ khi anh ấy nghĩ rằng mình bị tấn công, rằng sự tấn công là có thật, và sự bảo vệ của chính anh ấy có thể tự cứu mình? Và đây là sự điên rồ của việc tự vệ; nó cho ảo tưởng đầy đủ thực tại, và sau đó cố gắng xử lý chúng như thật. Nó thêm ảo tưởng vào ảo tưởng, vì vậy làm cho việc sửa chữa khó khăn gấp đôi. Và đây là điều anh em làm khi anh em cố gắng lên kế hoạch cho tương lai, kích hoạt quá khứ, hay sắp xếp hiện tại như anh em muốn.

2. Anh em hành động từ niềm tin anh em phải bảo vệ bản thân khỏi những gì đang xảy ra vì nó phải chứa đựng những gì đe dọa anh em. Cảm giác bị đe dọa là sự thừa nhận một điểm yếu vốn có; một niềm tin rằng có mối nguy hiểm có sức mạnh kêu gọi anh em tiến hành biện pháp phòng thủ thích hợp. Thế giới dựa vào niềm tin điên rồ này. Và tất cả các cấu trúc của nó, tất cả những suy nghĩ và nghi ngờ của nó, các hình phạt và vũ khí hạng nặng, các định nghĩa pháp lý và quy tắc của nó, đạo đức của nó cũng như các nhà lãnh đạo và các vị thần của nó, tất cả chỉ nhằm mục đích duy trì cảm giác bị đe dọa của nó. Vì không ai bước đi trên thế giới trong bộ giáp mà không cảm thấy nỗi khiếp sợ trong lòng.

3. Phòng thủ thật đáng sợ. Nó bắt nguồn từ nỗi sợ hãi, làm tăng nỗi sợ hãi khi mỗi lần phòng thủ được thực hiện. Anh em nghĩ rằng nó mang lại sự an toàn. Tuy nhiên nó nói lên nỗi sợ trở thành có thật và nỗi kinh hoàng là chính đáng. Chẳng phải kỳ lạ sao khi anh em không dừng lại để hỏi, khi anh em xây dựng kế hoạch của mình và làm cho áo giáp của mình dày hơn và khóa chặt hơn, anh em bảo vệ cái gì, bằng cách nào, và chống lại cái gì?

4. Trước tiên chúng ta hãy xem xét anh em bảo vệ cái gì. Nó phải là thứ gì đó rất yếu và dễ bị tấn công. Nó phải là thứ gì đó dễ trở thành con mồi, không thể bảo vệ chính mình và cần sự bảo vệ của anh em. Điều gì ngoài cái thân yếu đuối đến mức cần sự chăm sóc thường xuyên và mối quan tâm sâu sắc, thận trọng để bảo vệ mạng sống nhỏ bé của nó? Điều gì ngoài cái thân chùn bước và chắc chắn không thể phục vụ Con Chúa như chủ nhà xứng đáng?

5. Tuy nhiên, không phải là cái thân có thể sợ hãi, cũng không phải là một thứ đáng sợ. Nó không có nhu cầu gì ngoài những gì anh em gán cho nó. Nó không cần những cấu trúc phòng vệ phức tạp, không cần thuốc tăng cường sức khỏe, không cần chăm sóc và lo lắng gì cả. Bảo vệ sự sống của nó, hoặc cho nó những món quà để làm cho nó đẹp đẽ hay xây tường để làm cho nó an toàn, và anh em chỉ nói rằng nhà của anh em được mở cửa cho kẻ trộm thời gian, dễ hư hỏng và đổ nát, không an toàn đến mức nó phải được bảo vệ bằng chính mạng sống của anh em.

6. Bức tranh này không đáng sợ sao? Anh em có thể yên tâm với một quan niệm như vậy về ngôi nhà của mình không? Tuy nhiên, điều gì đã ban cho cái thân quyền phục vụ anh em như vậy ngoại trừ niềm tin của chính anh em? Chính cái tâm của anh em đã cho cái thân mọi chức năng mà anh em nhìn thấy ở nó, và đặt giá trị của nó vượt xa một đống nhỏ bụi và nước. Ai sẽ bảo vệ điều gì đó mà anh ấy nhận ra như thế này?

7. Cái thân không cần sự bảo vệ. Điều này không thể được nhân mạnh quá thường xuyên. Nó sẽ mạnh mẽ và khỏe mạnh nếu cái tâm không lạm dụng nó bằng cách gán cho nó những vai trò mà nó không thể đảm nhận, những mục đích vượt ra ngoài phạm vi của nó, và những mục tiêu cao cả mà nó không thể hoàn thành. Những nổ lực như vậy, vô lý nhưng được trân trọng sâu sắc, là nguồn gốc cho nhiều cuộc tấn công điên cuồng mà anh em thực hiện đối với nó. Vì nó dường như làm thất bại những hy vọng, nhu cầu, giá trị và giấc mơ của anh em.

8. Cái “ngã” cần được bảo vệ là không có thật. Cái thân, không có giá trị và không đáng để được bảo vệ chút nào, chỉ cần được coi là hoàn toàn tách biệt với anh em, và nó trở thành một công cụ lành mạnh, hữu ích mà qua đó tâm có thể hoạt động cho đến khi nó hết hữu dụng.

9. Bảo vệ cái thân và anh em đã tấn công tâm của mình. Vì anh em đã nhìn thấy ở nó những sai lầm, những điểm yếu, những giới hạn và những thiếu sót mà anh em nghĩ cái thân cần phải được cứu. Anh em sẽ không thấy tâm tách biệt khỏi các điều kiện của cái thân. Và anh em sẽ áp đặt lên cái thân mọi nỗi đau xuất phát từ quan niệm về tâm là giới hạn và mong manh, và tách biệt khỏi những cái tâm khác và tách biệt khỏi Nguồn của nó.

10. Đây là những suy nghĩ cần được chữa lành, và cái thân sẽ đáp lại bằng sự khỏe mạnh khi chúng đã được sửa chữa và thay thế bằng sự thật. Đây là sự bảo vệ thực sự duy nhất của cái thân. Tuy nhiên đây có phải là nơi anh em tìm kiếm sự bảo vệ của nó hay không? Anh em mang lại cho nó một loại bảo vệ mà nó không thu được lợi ích gì cả, mà chỉ làm tâm của anh em thêm khổ đau. Anh em không chữa lành, mà chỉ lấy đi hy vọng chữa lành, vì anh em không thấy được hy vọng phải nằm ở đâu nếu nó có ý nghĩa.

11. Một cái tâm được chữa lành không lên kế hoạch. Nó thực hiện các kế hoạch mà nó nhận được thông qua việc lắng nghe trí tuệ không phải của nó. Nó đợi cho đến khi nó được dạy điều gì nên làm, rồi mới tiến hành thực hiện. Nó không phụ thuộc vào chính nó cho bất cứ điều gì ngoại trừ khả năng hoàn thành các kế hoạch được giao cho nó. Nó chắc chắn rằng các chướng ngại không thể ngăn cản tiến trình nó hoàn thành bất kỳ mục tiêu nào phục vụ cho kế hoạch lớn hơn được thiết lập vì lợi ích của tất cả mọi người.

12. Một tâm được chữa lành được giải thoát khỏi niềm tin rằng nó phải lập kế hoạch, mặc dù nó không thể biết kết quả nào là tốt nhất, phương tiện để đạt được điều đó, cũng như làm thế nào nhận ra vấn đề mà kế hoạch được lập ra để giải quyết. Nó phải lạm dụng cái thân trong kế hoạch của mình cho đến khi nó nhận ra điều này là như vậy. Nhưng khi nó đã chấp nhận điều này là đúng, thì nó được chữa lành, và để cái thân ra đi.

13. Bắt cái thân làm nô lệ cho những kế hoạch mà cái tâm chưa được chữa lành đặt ra để tự cứu mình chắc chắn sẽ khiến cái thân bị bệnh. Nó không được tự do để trở thành phương tiện giúp đỡ trong một kế hoạch vượt xa sự bảo vệ của chính nó, và cần sự phục vụ của nó trong một thời gian. Trong khả năng này, sực khỏe được đảm bảo. Vì mọi thứ mà cái tâm sử dụng cho việc này sẽ hoạt động hoàn hảo, và với sức mạnh đã được ban cho và không thể thất bại.

14. Có lẽ không dễ để nhận ra rằng các kế hoạch tự đề ra chỉ là sự phòng vệ, với mục đích tất cả chúng được lập ra để thực hiện. Chúng là phương tiện mà một cái tâm sợ hãi sẽ thực hiện sự bảo vệ của chính mình, với cái giá phải trả là sự thật. Điều này không khó để nhận ra dưới một số hình thức mà sự tự lừa dối này xuất hiện, trong đó sự phủ nhận thực tại là rất rõ ràng. Tuy nhiên, việc lập kế hoạch thường không được nhận ra là một biện pháp phòng vệ.

15. Cái tâm đang lập kế hoạch cho chính nó thì bận rộn trong việc thiết lập quyền kiểm soát các diễn biến trong tương lai. Nó không nghĩ rằng nó sẽ được cung cấp, trừ khi nó tự cung cấp. Thời gian trở thành tâm điểm trong tương lai, được kiểm soát bởi quá trình học tập và kinh nghiệm thu được từ các sự kiện trong quá khứ và những niềm tin trước đó. Nó bỏ qua hiện tại, vì nó dựa trên ý tưởng mà quá khứ đã dạy đủ để cái tâm định hướng hướng đi trong tương lai của nó.

16. Cái tâm lên kế hoạch do đó từ chối cho phép thay đổi. Những gì nó đã học được trước đây trở thành nền tảng cho những mục tiêu trong tương lai của nó. Kinh nghiệm trong quá khứ của nó định hướng sự lưa chọn của nó về những gì sẽ xảy ra. Và nó không thấy rằng bây giờ và ở đây là tất cả những gì nó cần để đảm bảo một tương lai hoàn toàn không giống quá khứ, không có sự tiếp nối của bất kỳ ý tưởng cũ và niềm tin bệnh hoạn nào. Sự dự đoán không đóng vai trò gì cả, vì sự tự tin hiện tại sẽ dẫn đường.

17. Phòng thủ là những kế hoạch anh em thực hiện để chống lại sự thật. Mục tiêu của chúng là chọn những gì anh em chấp thuận, và bỏ qua những gì anh em cho là không phù hợp với niềm tin của anh em về thực tại của mình. Tuy nhiên những gì còn lại thực sự là vô nghĩa. Vì chính thực tại của anh em là mối “đe dọa” mà sự phòng thủ của anh em sẽ tấn công, che khuất, tách rời và đóng đinh.

18. Anh em có thể không chấp nhận điều gì, nếu anh em biết rằng mọi việc xảy ra, mọi biến cố, quá khứ, hiện tại và sắp tới, đều được hoạch định một cách nhẹ nhàng bởi Đấng mà mục đích duy nhất của Ngài là lợi ích của anh em? Có lẽ anh em đã hiểu sai kế hoạch của Ngài, vì Ngài sẽ không bao giờ mang lại khổ đau cho anh em. Nhưng sự phòng thủ của anh em không để cho anh em nhìn thấy phước lành yêu thương của Ngài tỏa sáng trong mỗi bước chân của anh em. Trong khi anh em lên kế hoạch cho cái chết, Ngài nhẹ nhàng dẫn dắt anh em đến sự sống vĩnh cữu.

19. Sự tin tưởng hiện tại của anh em vào Ngài là sự bảo vệ hứa hẹn một tương lai yên ổn, không một chút đau buồn, và với niềm vui không ngừng gia tăng, khi cuộc sống này trở thành một khoảnh khắc thánh, được định trong thời gian, nhưng chỉ chú ý đến sự bất tử. Không để sự phòng thủ nào ngoài niềm tin hiện tại của anh em định hướng tương lai, và cuộc sống này trở thành một cuộc gặp gở đầy ý nghĩa với sự thật mà chỉ sự phòng vệ của anh em mới che giấu.

20. Không có sự phòng thủ, anh em trở thành ánh sáng mà Thiên đường biết ơn thừa nhận là của chính nó. Và nó sẽ dẫn anh em đi theo những con đường được chỉ định vì hạnh phúc của anh em theo kế hoạch cổ xưa, bắt đầu từ khi thời gian ra đời. Những người đi theo anh em sẽ kết nối ánh sáng của họ với ánh sáng của anh em, và nó sẽ tăng lên cho đến khi thế giới được thắp sáng bằng niềm vui. Và rất vui lòng những người anh em của chúng ta sẽ gạt bỏ những phòng thủ cồng kềnh của họ, không giúp ích gì cho họ mà chỉ có thể khiến họ sợ hãi.

21. Chúng ta sẽ mong đợi thời điểm đó ngày hôm nay với sự tự tin hiện tại, vì đây là một phần của những gì đã được lên kế hoạch cho chúng ta. Chúng ta sẽ chắc chắn rằng mọi thứ chúng ta cần đều được cung cấp để chúng ta đạt được điều này ngày hôm nay. Chúng ta không lên kế hoạch về cách thức thực hiện, nhưng nhận ra rằng sự không phòng thủ của chúng ta là tất cả những gì cần thiết để sự thật hiển hiện trong tâm chúng ta một cách chắc chắn.

22. Trong mười lăm phút hai lần ngày hôm nay chúng ta ngừng việc lập kế hoạch vô nghĩa, và ngừng mọi ý nghĩ ngăn cản sự thật đi vào tâm của chúng ta. Hôm nay chúng ta sẽ nhận thay vì lên kế hoạch, chúng ta có thể cho đi thay vì sắp xếp. Và chúng ta thực sự được ban cho, khi chúng ta nói:

Nếu ta tự bảo vệ, ta sẽ bị tấn công.

Nhưng trong tình trạng không phòng vệ, ta sẽ mạnh mẽ,

Và ta sẽ biết được những gì sự phòng vệ của ta che giấu.

23. Không có gì ngoài điều đó. Nếu có những kế hoạch cần thực hiện, anh em sẽ được cho biết về chúng. Chúng có thể không phải là những kế hoạch mà anh em nghĩ là cần thiết, cũng không thực sự là câu trả lời cho những vấn đề mà anh em nghĩ anh em đang gặp phải. Nhưng chúng là câu trả lời cho một loại câu hỏi khác, vẫn chưa được trả lời nhưng cần được trả lời cho đến khi Câu trả lời cuối cùng đến với anh em.

24. Mọi sự phòng vệ của anh em đều nhằm mục đích không nhận được những gì anh em sẽ nhận được ngày hôm nay. Và trong ánh sáng và niềm vui của sự tin tưởng đơn giản, anh em sẽ tự hỏi tại sao anh em từng nghĩ rằng anh em phải được bảo vệ khỏi sự giải thoát. Thiên đường không yêu cầu gì cả. Chính địa ngục đòi hỏi sự hy sinh quá đáng. Anh em không từ bỏ gì trong những thời điểm này ngày hôm nay khi, không chút phòng bị, anh em thể hiện mình trước Đấng tạo dựng như anh em thực sự là.

Người đã nhớ đến anh em. Hôm nay chúng ta sẽ tưởng nhớ đến Người. Vì đây là thời gian Phục sinh trong sự cứu rỗi của anh em. Và anh em sống lại từ những gì tưởng chừng như là cái chết và vô vọng. Bây giờ là ánh sáng hy vọng đã hồi sinh trong anh em, vì bây giờ anh em đến mà không cần phòng vệ, để học vai trò dành cho anh em trong kế hoạch của Chúa. Những kế hoạch nhỏ bé hay những niềm tin ma thuật nào có thể vẫn có giá trị, khi anh em đã nhận được chức năng của mình từ Tiếng nói của chính Chúa?

26. Cố gắng đừng định hình ngày này như anh em tin rằng sẽ mang lại lợi ích cho anh em nhiều nhất. Vì anh em không thể tưởng tượng được tất cả hạnh phúc đến với anh em mà không có kế hoạch của anh em. Hãy tìm hiểu ngay hôm nay. Và cả thế giới sẽ thực hiện bước tiến khổng lồ này, và ăn mừng lễ Phục sinh của anh em cùng anh em. Trong suốt cả ngày, khi những điều nhỏ nhặt ngớ ngẩn dường như dấy lên sự phòng thủ trong anh em và cám dỗ anh em tham gia vào việc lập ra những kế hoạch, hãy nhắc nhở mình rằng đây là một ngày đặc biệt để học hỏi, và thừa nhận điều đó bằng cách này:

Đây là mùa lễ Phục sinh của ta. Và ta sẽ giữ cho nó được thánh.

Ta sẽ không tự bảo vệ mình, vì Con của Chúa không cần sự bảo vệ chống lại sự thật về thực tại của mình.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Bao nhiêu lần trong môt ngày chúng ta tự bảo vệ mình trong suy nghĩ, trong cảm xúc và trong hành động của chúng ta như là cái ngã tách biệt đồng nhất với cái thân?

-Bởi vì chúng ta tin rằng chúng ta là cái ngã tách biệt khỏi Chúa nên bất kỳ ai cũng có cảm giác đó là tôi chống lại thế giới, tôi chịu trách nhiệm về cuộc sống của mình và cuộc sống của những người thân yêu và các con tôi và giữ cho cơ thể tôi khỏe mạnh và đảm bảo rằng chúng tôi có đầy đủ. Chúng ta có rất nhiều điều mà tâm luôn liên tục cố gắng đạt được hoặc tự bảo vệ mình khỏi những thứ bên ngoài.

-Chúng ta thêm ảo tưởng vào ảo tưởng. Đầu tiên chúng ta nhìn thấy những mối đe dọa bên ngoài chính mình và chúng ta nghĩ rằng chúng là có thật. Và sau đó ở cùng cấp độ của thế giới ảo tưởng, chúng ta cố gắng bảo vệ bản thân khỏi mối đe dọa ảo tưởng này ở ngoài kia. Ta cố gắng một mình, độc lập với Chúa để tìm ra cách giải quyết vấn đề đó. Và như thế ảo tưởng chồng lên ảo tưởng.

-Chúng ta liên tục lập kế hoạch cho tương lai hoặc kích hoạt quá khứ , điều này có nghĩa chúng ta hình dung cách bảo vệ chúng ta trong tương lai từ những kinh nghiệm trong quá khứ hay nói cách khác chúng ta đem quá khứ vào hiện tại và phóng chiếu vào tương lai sao cho chúng ta sẽ không bao giờ có mặt trong hiện tại với Chúa. Chúng ta không bao giờ yên lặng để lắng nghe tiếng nói của Chúa, đó là nơi đưa ra các quyết định, đó là nơi chúng ta nhận được sự hướng dẫn, đó là nơi mà sự dồi dào, sự chắc chắn và an toàn của chúng ta đến từ đó. Nhưng trong khi chúng ta đang bỏ qua điều đó, cái ta hoang đường nó sẽ làm việc quá thời gian.

Leave a comment