1. Chúng ta hãy xem lại ý nghĩa của từ “tha thứ”, vì nó dễ bị bóp méo và được coi là thứ gì đó đòi hỏi một sự hy sinh bất công của cơn thịnh nộ chính đáng, một món qùa vô lý và không xứng đáng, và một sự phủ nhận hoàn toàn sự thật. Theo cách nhìn như vậy, sự tha thứ phải được xem chỉ là một sự điên rồ lập dị, và khóa học này dường như đặt sự cứu rỗi dựa vào sự tùy hứng.
2. Cách nhìn lệch lạc này về ý nghĩa của sự tha thứ dễ dàng được sửa chữa, khi anh em có thể chấp nhận sự thật rằng sự tha thứ không được yêu cầu đối với những gì là sự thật. Nó phải được giới hạn ở những gì là sai. Nó không liên quan đến mọi thứ ngoại trừ ảo tưởng. Sự thật là tạo phẩm của Chúa, và tha thứ cho điều đó là vô nghĩa. Tất cả sự thật đều thuộc về Người, phản ánh luật của Người và tỏa sáng Tình yêu thương của Người. Điều này có cần sự tha thứ không? Làm thế nào anh em có thể tha thứ cho những người vô tội và mãi mãi nhân từ?
3. Khó khăn lớn nhất mà anh em gặp phải khi thực sự tha thứ là anh em vẫn tin rằng anh em phải tha thứ cho sự thật chứ không phải ảo tưởng. Anh em quan niệm sự tha thứ như một cố gắng vô ích để nhìn vượt qua những gì có ở đó; bỏ qua sự thật, trong một nổ lực vô căn cứ để lừa dối chính mình bằng cách biến ảo tưởng thành sự thật. Quan điểm lệch lạc này chỉ phản ảnh rằng ý tưởng về tội lỗi vẫn còn trong tâm của anh em khi anh em xem xét mình.
4. Bởi vì anh em nghĩ tội lỗi của mình là có thật, anh em coi sự tha thứ là sự lừa dối. Vì không thể nghĩ tội lỗi là có thật mà không tin tha thứ là lời nối dối. Như vậy, tha thứ thực ra chỉ là một tội lỗi, giống như tất cả tội lỗi khác. Nó nói sự thật là sai, và mĩm cười với kẻ hư hỏng như thể chúng vô tội như cỏ; trắng như tuyết. Đó là ảo tưởng về những gì nó nghĩ nó có thể đạt được. Nó sẽ thấy điều sai lầm rõ ràng là đúng, điều đáng ghét là tốt.
5. Sự tha thứ không phải là lối thoát trong cách nhìn như vậy. Nó chỉ là một dấu hiệu nữa cho thấy tội lỗi là không thể tha thứ, tốt nhất là nên che giấu, phủ nhận hay gọi bằng một cái tên khác, vì tha thứ là một sự phản bội đối với sự thật. Tội lỗi không thể được tha thứ. Nếu anh em phạm tội, tội lỗi của anh em còn mãi. Những người được tha thứ nếu coi tội lỗi của họ là có thật thì bị chế nhạo một cách đáng thương và bị lên án hai lần; đầu tiên bởi chính họ vì những gì họ nghĩ họ đã làm, và một lần nữa bởi những người tha thứ cho họ.
6. Chính tính không có thật của tội lỗi làm cho sự tha thứ trở nên tự nhiên và hoàn toàn lành mạnh, một sự giải thoát sâu sắc cho những người ban tặng nó; một phước lành thầm lặng nơi nó được nhận. Nó không chấp nhận ảo tưởng, nhưng thu thập chúng một cách nhẹ nhàng, với một chút tiếng cười, và nhẹ nhàng đặt chúng dưới chân sự thật. Và ở đó chúng biến mất hoàn toàn.
7. Tha thứ là điều duy nhất đại diện cho sự thật trong ảo tưởng của thế giới. Nó nhìn thấy sự hư vô của chúng, và nhìn thẳng qua hàng ngàn hình dạng mà chúng có thể xuất hiện. Nó nhìn vào sự dối trá, nhưng không bị lừa dối. Nó không để ý đến tiếng la hét tự buộc tội của những kẻ tội lỗi đang điên cuồng vì tội lỗi. Nó nhìn họ với đôi mắt yên lặng, và chỉ nói với họ, “Người anh em của tôi, những gì anh em nghĩ không phải là sự thật.”
8. Sức mạnh của sự tha thứ là sự trung thực của nó, nó trong sạch đến mức nó thấy ảo tưởng là ảo tưởng, không phải là sự thật. Chính vì điều này mà nó trở thành người không lừa dối khi đối mặt với những lời nối dối; người phục hồi vĩ đại của sự thật đơn giản. Bằng khả năng bỏ qua những gì không có ở đó, nó mở ra con đường dẫn đến sự thật, đã bị ngăn chặn bởi những giấc mơ tội lỗi. Bây giờ anh em có thể tự do đi theo con đường mà sự tha thứ thật sự mở ra cho anh em. Vì nếu một người anh em đã nhận được món quà này của anh em, cánh cửa đã mở ra cho chính anh em.
9. Có một cách rất đơn giản để tìm ra cánh cửa dẫn đến với sự tha thứ thực sự, và cảm nhận nó rộng mở chào đón. Khi anh em cảm thấy bị cám dỗ buộc tội ai đó dưới bất kỳ hình thức nào, đừng để tâm của anh em chăm chú vào những gì anh em nghĩ anh ấy đã làm, vì đó là sự tự lừa dối bản thân. Thay vào đó, hãy hỏi, “Ta có muốn buộc tội mình vì làm điều này không?”
10. Bằng cách đó, anh em sẽ thấy những lựa chọn thay thế theo cách làm cho việc lựa chọn trở nên có ý nghĩa, và giữ cho tâm của anh em thoát khỏi cảm giác tội lỗi và đau đớn như chính Chúa đã định, và đúng như sự thật. Chỉ có sự dối trá sẽ lên án. Trong sự thật, sự vô tội là điều duy nhất tồn tại. Sự tha thứ đứng giữa ảo tưởng và sự thật; giữa thế giới anh em nhìn thấy và thế giới bên kia; giữa địa ngục tội lỗi và cánh cổng của Thiên đường.
11. Bên kia cây cầu này, mạnh mẽ như tình yêu thương đã ban phước lành cho nó, tất cả những giấc mơ về cái ác, hận thù và tấn công đều được lặng lẽ đưa đến sự thật. Chúng không được giữ để phồng lên và hăm dọa, và để làm kinh hoàng những kẻ mơ mộng ngu ngốc tin vào chúng. Anh ấy đã được nhẹ nhàng đánh thức khỏi giấc mơ của mình bằng cách hiểu rằng những gì anh ấy nghĩ mình đã thấy không bao giờ có ở đó. Và bây giờ anh ấy không thể cảm thấy rằng mọi lối thoát đều bị từ chối đối với anh ấy.
12. Anh ấy không cần phải chiến đấu để tự cứu mình. Anh ấy không cần phải giết những con rồng mà anh ấy nghĩ đã đuổi theo mình. Anh ấy cũng không cần phải dựng lên những bức tường đá và những cánh cửa sắt nặng nề mà anh ấy nghĩ sẽ giúp mình an toàn. Anh ấy có thể cởi bỏ bộ áo giáp nặng nề và vô dụng được tạo ra để trói buộc tâm mình vào nỗi sợ hãi và đau khổ. Bước chân của anh ấy nhẹ nhàng, và khi anh ấy nhấc chân lên để sải bước về phía trước, một ngôi sao được để lại phía sau, để chỉ đường cho những người theo sau anh ấy.
13. Sự tha thứ phải được thực tập, vì thế giới không thể nhận thức được ý nghĩa của nó, cũng như không thể cung cấp một người hướng dẫn để dạy cho anh em sự nhân từ của nó. Không có suy nghĩ nào trên toàn thế giới dẫn đến bất kỳ sự hiểu biết nào về các quy luật mà nó tuân theo, cũng như Ý nghĩ mà nó phản ảnh. Nó xa lạ với thế giới như chính thực tại của anh em. Tuy nhiên, nó kết nối tâm của anh em với thực tại trong anh em.
14. Hôm nay chúng ta thực tập sự tha thứ thực sự, để thời gian kết nối không còn bị trì hoãn nữa. Vì chúng ta muốn gặp thực tại của chúng ta trong tự do và bình an. Việc thực tập của chúng ta trở thành những bước chân soi đường cho tất cả anh em của chúng ta, những người sẽ theo chúng ta đến với thực tại mà chúng ta chia sẻ với họ. Để điều này có thể được thực hiện, chúng ta hãy dành một phần tư giờ hai lần ngày hôm nay, và dành thời gian đó với Người hướng dẫn hiểu được ý nghĩa của sự tha thứ, và được cử đến để dạy điều đó cho chúng ta. Chúng ta hãy cầu xin Ngài:
Xin cho con nhận thức được sự tha thứ như nó thực sự là.
15. Sau đó hãy chọn một anh em như Ngài sẽ hướng dẫn, và liệt kê “tội lỗi” của anh ấy, như từng tội lỗi một hiện ra trong tâm của anh em. Hãy chắc chắn không tập trung vào bất kỳ cái nào trong số đó, nhưng nhận ra anh em đang sử dụng “hành vi phạm tội” của anh ấy chỉ để cứu thế giới khỏi mọi ý tưởng về tội lỗi. Hãy xem xét ngắn gọn tất cả những điều xấu xa mà anh em nghĩ về anh ấy, và mỗi lần hãy tự hỏi mình, “Ta có muốn tự lên án mình vì làm điều này không?”
16. Hãy để anh ấy được giải thoát khỏi mọi suy nghĩ của anh em về tội lỗi trong anh ấy. Và bây giờ anh em đã sẵn sàng cho sự tự do. Nếu anh em đã thực tập cho đến nay với sự sẵn sàng và trung thực, anh em sẽ bắt đầu cảm thấy được nâng lên, nhẹ đi gánh nặng trên ngực, một cảm giác nhẹ nhỏm sâu sắc và chắc chắn. Thời gian còn lại nên được dành để trải nghiệm việc thoát khỏi mọi xiềng xích nặng nề mà anh em tìm cách đặt lên anh em của mình, nhưng lại đặt lên chính mình.
17. Sự tha thứ nên được thực tập trong ngày, vì vẫn sẽ còn nhiều lúc anh em quên mất ý nghĩa của nó và tấn công chính mình. Khi điều này xảy ra, hãy để tâm của mình nhìn thấu ảo tưởng này khi anh em nói với chính mình:
Hãy để ta nhận thức được sự tha thứ như nó thực sự là.
Ta có muốn buộc tội mình vì làm điều này không?
Ta sẽ không đặt xiềng xích này lên chính mình.
Trong mọi việc anh em hãy nhớ điều này:
Không ai bị đóng đinh một mình, nhưng cũng không ai có thể tự mình vào Thiên đường.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
______________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Tha thứ chỉ liên quan đến ảo tưởng vì không thể tha thứ cho điều gì đó là thật. Sự thật thuộc về Chúa và những gì Người tạo ra đều vô tội mãi mãi. Ta tha thứ cho những gì không xảy ra nhưng ta nghĩ đã xảy ra. Ta không thể tha thứ cho một người vì những gì họ đã làm nhưng ta tha thứ ta niềm tin rằng những gì ta thấy là sự thật.
-Tội lỗi là không có thật. Nếu ta nhìn thấy tội lỗi thì nó không thể được tha thứ. Cái tôi luôn nhìn thấy tội lỗi ở người khác trước khi tha thứ vì nó phóng chiếu tội lỗi lên họ, tội lỗi mà nó nghĩ đã phạm phải khi tách rời khỏi Chúa.