1. Điều quan trọng cần nhớ là phép lạ và nhãn quan nhất thiết phải đi cùng nhau. Điều này cần được lặp lại và lặp lại thường xuyên. Đó là ý tưởng trung tâm trong hệ thống suy nghĩ mới của anh em, và trong nhận thức mà nó tạo ra. Phép lạ luôn ở đó. Sự hiện diện của nó không phải do nhãn quan của anh em gây ra; sự vắng mặt của nó không phải là kết quả của việc anh em không nhìn thấy được. Chỉ có nhận thức của anh em về phép lạ bị ảnh hưởng. Anh em sẽ nhìn thấy chúng trong ánh sáng; anh em sẽ không nhìn thấy chúng trong bóng tối.
2. Vậy thì, đối với anh em ánh sáng là rất quan trọng. Trong khi anh em vẫn ở trong bóng tối, phép lạ vẫn chưa được nhìn thấy. Vì vậy, anh em tin chắc rằng nó không có ở đó. Điều này diễn ra từ tiền đề nơi bóng tối xuất hiện. Từ chối ánh sáng dẫn đến không nhận thức được nó. Không nhận thấy ánh sáng là nhận thấy bóng tối. Khi ấy, anh sáng dù có ở đó cũng vô dụng với anh em. Anh em không thể sử dụng nó vì sự hiện diện của nó anh em không biết. Và bóng tối dường như là thực tại làm cho ý tưởng về ánh sáng trở nên vô nghĩa.
3. Được bảo rằng những gì anh em không nhìn thấy lại có ở đó nghe có vẻ điên rồ. Rất khó để bị thuyết phục rằng thật điên rồ khi không nhìn thấy những gì có ở đó mà thay vào đó lại thấy những gì không có ở đó. Anh em không nghi ngờ rằng mắt thưởng có thể thấy. Anh em không nghi ngờ những hình ảnh mà chúng cho anh em thấy là sự thật. Niềm tin của anh em nằm trong bóng tối, không phải ánh sáng. Làm sao điều này có thể đảo ngược được? Đối với anh em điều này là không thể, nhưng anh em không đơn độc trong việc này.
4. Những nỗ lực của anh em có nhỏ đến đâu vẫn có được sự hỗ trợ mạnh mẽ. Nếu anh em nhận ra sức mạnh này lớn đến mức nào, những nghi ngờ của anh em sẽ tan biến. Hôm nay chúng ta sẽ cống hiến hết mình để cố gắng giúp anh em cảm nhận được sức mạnh này. Khi anh em đã cảm nhận được sức mạnh trong anh em, thứ khiến mọi phép lạ đều nằm trong tầm tay của anh em, anh em sẽ không còn nghi ngờ gì nữa. Phép lạ mà cảm giác yếu đuối của anh em che giấu sẽ được nhận biết ngay lập tức khi anh em cảm nhận được sức mạnh bên trong mình.
5. Ba lần hôm nay, hãy dành khoảng mười phút cho khoảng thời gian yên tĩnh để anh em cố gắng bỏ lại sự yếu đuối của mình. Điều này được thực hiện rất đơn giản, khi anh em tự dặn mình rằng anh em không phải là một cái thân. Đức tin hướng đến điều anh em muốn, và anh em hướng dẫn tâm mình theo đó. Ý muốn của anh em vẫn là người thầy của mình, và ý muốn của anh em có tất cả sức mạnh để làm những gì nó mong muốn. Anh em có thể thoát khỏi cái thân nếu anh em muốn. Anh em có thể trải nghiệm sức mạnh trong anh em.
6. Bắt đầu các buổi thực tập dài bằng tuyên bố về mối quan hệ nhân quả thực sự này:
Phép lạ được nhìn thấy trong ánh sáng.
Mắt trần không nhận biết được ánh sáng.
Nhưng ta không phải là một cái thân. Ta là gì?
Câu hỏi kết thúc tuyên bố này là cần thiết cho bài tập của chúng ta ngày hôm nay. Anh em nghĩ anh em là gì là một niềm tin cần được xóa bỏ. Nhưng anh em thực sự là gì phải được tiết lộ cho anh em. Niềm tin anh em là một cái thân cần được sửa chữa, đó là một sai lầm. Sự thật về anh em là gì đòi hỏi sức mạnh trong anh em để nhận ra những gì sự sai lầm che giấu.
7. Nếu anh em không phải là một cái thân thì anh em là gì? Anh em cần biết Thánh Linh sử dụng điều gì để thay thế hình ảnh về một cái thân trong tâm của anh em. Anh em cần cảm nhận được điều gì đó để đặt niềm tin của mình vào đó, khi anh em vượt ra khỏi cái thân. Anh em cần trải nghiệm thực sự về một điều gì khác, một điều gì đó vững chắc hơn và chắc chắn hơn; xứng đáng hơn với niềm tin của anh em hơn, và thực sự có ở đó.
8. Nếu anh em không phải là một cái thân thì anh em là gì? Hãy hỏi điều này một cách trung thực và sau đó dành vài phút để cho phép những suy nghĩ sai lầm của anh em về các thuộc tính của mình được sửa chữa, và để những suy nghĩ ngược lại với chúng thay thế chúng. Hãy nói, ví dụ:
Ta không yếu đuối mà mạnh mẽ.
Ta không bất lực, nhưng đầy sức mạnh.
Ta không bị giới hạn, nhưng vô hạn.
Ta không nghi ngờ, nhưng chắc chắn.
Ta không phải là một ảo tưởng mà là một thực tại.
Ta không thể nhìn thấy trong bóng tối, nhưng trong ánh sáng.
9. Trong giai đoạn hai của buổi thực tập, cố gắng trải nghiệm những sự thật này về chính mình. Tập trung đặc biệt vào trải nghiệm về sức mạnh. Hãy nhớ rằng mọi cảm giác yếu đuối đều gắn liền với niềm tin rằng anh em là một cái thân, một niềm tin sai lầm và không đáng tin. Cố gắng loại bỏ niềm tin của anh em khỏi nó, dù chỉ trong giây lát. Anh em sẽ quen với việc giữ niềm tin vào những gì xứng đáng hơn trong anh em khi chúng ta đi cùng.
10. Hãy thư giãn trong thời gian còn lại của buổi thực tập, tự tin rằng những nỗ lực của anh em dù ít ỏi đến đâu cũng được hỗ trợ hoàn toàn bởi sức mạnh của Chúa và tất cả Ý nghĩ của Người. Sức mạnh của anh em sẽ đến từ Họ. Chính nhờ sự hỗ trợ mạnh mẽ của Họ mà anh em sẽ cảm nhận được sức mạnh trong mình. Họ hợp nhất với anh em trong thời gian thực tập này, trong đó anh em có chung mục đích giống như mục đích của Họ. Ánh sáng của họ là ánh sáng trong đó anh em sẽ nhìn thấy phép lạ, bởi vì sức mạnh của họ là của anh em. Sức mạnh của Họ trở thành đôi mắt của anh em để anh em có thể nhìn thấy.
11. Năm hay sáu lần một giờ, vào những khoảng thời gian đều đặn hợp lý, hãy nhắc nhở mình rằng phép lạ được nhìn thấy trong ánh sáng. Ngoài ra, hãy chắc chắn đáp ứng sự cám dỗ bằng ý tưởng của ngày hôm nay. Hình thức sau sẽ hữu ích cho mục đích đặc biệt này:
Phép lạ được nhìn thấy trong ánh sáng. Hãy để ta không nhắm mắt vì điều này.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_______________________________________________________________________________________________
Chú thich:
-Cho đến khi chúng ta bắt đầu con đường này, chúng ta sẽ nhìn vào bóng tối hoặc khoảng trống đen tối và cố gắng hiểu những điều vô nghĩa và tự nhủ rằng chúng ta hiểu và có thể nhìn thấy những thứ không có ở đó, nhưng đằng sau tất cả là ánh sáng. Và ánh sáng, chúng là những suy nghĩ của Chúa, chúng là sự hiểu biết, chúng là sự thật về những gì luôn ẩn giấu và đằng sau bức màn mà chúng ta đã tạo ra thông qua hệ thống suy nghĩ của cái tôi. Chúng luôn sẵn có với chúng ta bất cứ lúc nào chúng ta thực sự muốn.
-Ta không bất lực. Ta không ở trong bóng tối. Ta không bị giới hạn. Ta không nghi ngờ. Ta là ai, và những gì ta sẽ biết gì về mình qua ánh sáng là những suy nghĩ của Chúa là toàn năng, vô hạn, chắc chắn, là một thực tại. Bây giờ ta sẽ thay đổi từ ta muốn bóng tối vì nó bảo vệ cái ngã ảo tưởng sang ta không muốn. Ta từ bỏ cái ta ảo tưởng. Ta tha thứ cho nó. Và thông qua việc chấp nhận sự chuộc lỗi, ta có cùng ý muốn với Chúa, ta nghĩ những suy nghĩ với Chúa là phép lạ trong tâm ta. Ta muốn có ánh sáng vì ta muốn biết điều gì thực sự ở đây đó là Vương quốc Thiên đường.