Giới thiệu – Ôn tập III

1. Phần ôn tập tiếp theo của chúng ta bắt đầu từ hôm nay. Chúng ta sẽ xem lại hai bài học gần đây mỗi ngày trong mười ngày thực tập liên tiếp. Chúng ta sẽ tuân theo một dạng thức đặc biệt cho những buổi thực tập này mà anh em được khuyến khích tuân thủ chặt chẽ nhất có thể.

2. Tất nhiên, chúng ta hiểu anh em không thể thực hiện được những gì được đề xuất ở đây là tối ưu mỗi ngày và mỗi giờ trong ngày. Việc học sẽ không bị cản trở khi anh em bỏ lở một buổi thực tập vì không thể thực hiện vào thời gian đã định. Cũng không cần thiết anh em phải nổ lực quá mức để chắc chắn rằng mình bắt kịp về số lượng. Nghi thức không phải là mục đích của chúng ta, và sẽ làm hỏng mục tiêu của chúng ta.

3. Nhưng việc học sẽ bị cản trở khi anh em bỏ qua một buổi thực tập bởi vì anh em không sẵn lòng dành thời gian cho việc đó mà anh em được yêu cầu. Đừng tự lừa dối mình trong việc này. Sự không sẵn lòng có thể được che dấu cẩn thận nhất đằng sau tấm màn của những tình huống mà anh em không thể kiểm soát được. Hãy học cách phân biệt các tình huống không phù hợp với việc thực tập của anh em với những tình huống anh em tạo ra để ngụy trang cho sự không sẵn lòng của anh em.

4. Những khoảng thời gian thực tập mà anh em đã bỏ lỡ vì không muốn thực hiện chúng, vì bất kỳ lý do gì, nên được thực hiện ngay khi anh em đã thay đổi ý định về mục tiêu của mình. Anh em không sẵn lòng hợp tác trong việc thực tập sự cứu rỗi chỉ khi điều đó cản trở những mục tiêu mà anh em yêu quý hơn. Khi anh em rút lại giá trị đã cho chúng, hãy để thời gian thực tập của anh em thay thế cho những lời cầu nguyện của anh em đối với chúng. Chúng chẳng cho anh em gì cả. Nhưng sự thực tập của anh em có thể mang lại cho anh em mọi thứ. Và vì vậy hãy chấp nhận món quà này và được bình an.

5. Dạng thức anh em nên sử dụng cho những bài ôn tập này là: Dành năm phút hai lần mỗi ngày, hoặc lâu hơn nếu anh em muốn, để ôn lại những ý nghĩ được giao. Đọc qua các ý tưởng và nhận xét được viết ra cho bài tập mỗi ngày. Và sau đó hãy bắt đầu suy nghĩ về chúng, trong khi để tâm của anh em liên hệ chúng với những nhu cầu của anh em, những điều dường như là vấn đề của anh em và tất cả những lo lắng của anh em.

6. Đặt các ý tưởng trong tâm của anh em, và để nó sử dụng chúng như nó chọn. Hãy cho nó niềm tin rằng nó sẽ sử dụng chúng một cách khôn ngoan, được giúp đỡ trong những quyết định của nó bởi Đấng đã cho anh em những ý nghĩ. Anh em có thể tin tưởng điều gì ngoài những gì trong tâm của anh em? Hãy có niềm tin, trong những bài ôn tập này, phương tiện mà Thánh Linh sử dụng sẽ không thất bại. Trí tuệ của tâm anh em sẽ đến để trợ giúp anh em. Hãy đưa ra định hướng ngay từ đầu; sau đó ngã lưng với niềm tin thầm lặng, và để tâm sử dụng những ý nghĩ mà anh em đã đưa ra như chúng được trao cho anh em để nó sử dụng.

7. Anh em đã được trao những ý tưởng này trong sự tin cậy tuyệt đối; trong sự tin tưởng hoàn toàn rằng anh em sẽ sử dụng chúng tốt; trong niềm tin trọn vẹn rằng anh em sẽ thấy được những thông điệp của chúng và sử dụng chúng cho chính mình. Hãy đưa chúng cho tâm của anh em với cùng sự tin cậy, tin tưởng và niềm tin đó. Nó sẽ không thất bại. Đó là phương tiện được chọn của Thánh Linh để cứu rôi anh em. Vì nó được Ngài tin cậy, phương tiện của Ngài chắc chắn cũng phải xứng đáng với sự tin cậy của anh em.

8. Chúng ta nhấn mạnh những lợi ích dành cho anh em nếu anh em dành năm phút đầu tiên trong ngày cho các bài ôn tập của mình, và cũng dành năm phút cuối cùng trong ngày cho chúng. Nếu điều này không thể thực hiện được, ít nhất cố gắng chia chúng ra để anh em thực hiện một bài trong buổi sáng, và bài còn lại trong giờ ngay trước khi anh em đi ngủ.

9. Các bài tập thực hiện trong ngày cũng quan trọng không kém, và có lẽ còn có giá trị lớn hơn. Anh em có xu hướng chỉ thực tập vào những thời điểm đã định, rồi tiếp tục làm những việc khác, mà không áp dụng những gì anh em học được cho chúng. Kết quả là anh em chẳng củng cố được bao nhiêu, và không cho việc học của mình một cơ hội công bằng để chứng minh những món quà tiềm năng của nó dành cho anh em là tuyệt vời như thế nào. Đây là cơ hội nữa để sử dụng tốt nó.

10. Trong những bài ôn tập này, chúng ta nhấn mạnh sự cần thiết không để việc học của anh em nằm yên giữa những buổi thực tập dài. Cố gắng ôn ngắn gọn nhưng nghiêm túc hai ý tưởng hàng ngày mỗi giờ. Sử dụng một ý tưởng vào đầu giờ, và ý tưởng kia nửa giờ sau đó. Anh em không cần thiết dành hơn một khoảnh khắc cho mỗi ý tưởng. Lặp lại nó và cho phép tâm anh em nghỉ ngơi một chút trong im lặng và trong bình yên. Sau đó chuyển sang những việc khác, nhưng cố gắng giữ ý nghĩ đó bên mình, và để nó giúp anh em duy trì sự bình yên suốt cả ngày.

11. Nếu anh em bị lung lay, hãy nghĩ về nó một lần nữa. Những khoảng thời gian thực tập này nhằm giúp anh em hình thành thói quen áp dụng những gì anh em học được mỗi ngày vào mọi việc anh em làm. Đừng lặp lại ý tưởng rồi đặt nó xuống. Sự hữu ích của nó là vô hạn đối với anh em. Và nó nhằm mục đích phục vụ anh em theo mọi cách, mọi lúc và mọi nơi, và bất cứ khi nào anh em cần giúp đỡ dưới bất kỳ hình thức nào. Vậy thì hãy cố gắng mang nó theo với anh em trong công việc hàng ngày và làm cho công việc này trở nên thánh, xứng đáng với Con Chúa, được Chúa và Ngã của anh em chấp nhận.

12. Bài ôn tập mỗi ngày sẽ kết thúc với việc nêu lại ý tưởng sử dụng mỗi giờ và ý tưởng áp dụng vào mỗi nửa giờ. Đừng quên chúng. Cơ hội thứ hai với mỗi ý tưởng này sẽ mang lại những tiến bộ lớn đến mức từ những bài ôn tập này chúng ta đến với những thành quả học tập to lớn đến nỗi chúng ta sẽ tiếp tục trên nền tảng vững chắc hơn, với những bước đi vững chải hơn và với niềm tin mạnh mẽ hơn.

13. Đừng quên rằng anh em đã học được rất ít.

Đừng quên bây giờ anh em có thể học được bao nhiêu.

Đừng quên Cha của anh em cần đến anh em,

Khi anh em ôn lại những ý nghĩ này mà Người đã ban cho anh em.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________________

Chú thích:-Có những trở ngại cho việc thực tập như sự thiếu tập trung trong những khoảng thời gian thực tập hoặc không sẵn lòng thực hiên những buổi tập như gợi ý. Đằng sau những trở ngại là vì ta vẫn giữ những mục tiêu khác mà ta cho là quan trọng hơn những buổi thực tập này. Những mục tiêu đó không cho ta gì cả nhưng sự thực tập cho ta tất cả.

-Một điều tinh vi hơn chính là cái tôi can thiệp vào quá trình thực tập của chúng ta và nó thường hay sử dụng chiến thuật trì hoãn. Ví dụ cái tôi có thể nói ta đã làm tốt việc thực tập của mình nên ta có quyền nghỉ ngơi giải trí, hoặc ta đã đủ điều kiện để được Chúa yêu thương nên không cần phải dành nhiều thời gian cho Chúa và ta làm nhiều thứ ngoài việc có mặt trong giây phút hiện tại với Chúa.

-Mục đích của sự thực tập này cuối cùng là sự bình an của Chúa hay sự bình an trong tâm. Và một trong những trở ngại cho sự bình an là mong muốn loại bỏ sự bình an vì cái tôi biết rằng một khi ta bước vào sự bình an, đó là tình yêu thương, là niềm vui, là nhận ra Ngã thánh của mình thì cái tôi sẽ không còn.

-Nhưng đừng tự trách mình nếu ta gặp những điều như vậy, đó là sự không sẵn lòng của cái tôi. Hãy nhẹ nhàng với chính mình và kiên trì làm theo hướng dẫn.

Bài 110: Ta như Chúa đã tạo nên ta.

1. Thỉnh thoảng chúng ta sẽ lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay. Vì một ý nghĩ này sẽ đủ để cứu anh em và thế giới, nếu anh em tin rằng đó là sự thật. Sự thật của nó có nghĩa là anh em đã không thực hiện sự thay đổi có thật nào trong chính mình, cũng như không thay đổi vũ trụ để những gì Chúa tạo ra bị thay thế bằng sự sợ hãi và cái ác, đau khổ và cái chết. Nếu anh em vẫn như Chúa đã tạo nên thì sự sợ hãi chẳng có ý nghĩa gì, cái ác không có thật, đau khổ và cái chết không tồn tại.

2. Do đó, ý tưởng của ngày hôm nay là tất cả những gì anh em cần để sự sửa chữa hoàn toàn chữa lành tâm của anh em, và mang lại cho anh em nhãn quan hoàn hảo sẽ chữa lành mọi sai lầm mà bất kỳ cái tâm nào đã mắc phải vào bất kỳ lúc nào hay bất kỳ ở đâu. Nó đủ để chữa lành quá khứ và giải phóng tương lai. Đủ để cho hiện tại được chấp nhận như nó là. Nó đủ để thời gian trở thành phương tiện cho cả thế giới học cách thoát khỏi thời gian, và mọi thay đổi mà thời gian dường như mang lại khi đi qua.

3. Nếu anh em vẫn như Chúa đã tạo nên anh em, hiện tướng không thể thay thế được sự thật, sức khỏe không thể biến thành bệnh tật, cái chết cũng không thể thay thế được sự sống, hoặc sợ hãi thay thế tình yêu thương. Tất cả những điều này đã không xảy ra nếu anh em vẫn như Chúa đã tạo nên anh em. Anh em không cần ý nghĩ nào ngoài điều này để sự cứu chuộc đến soi sáng thế giới và giải phóng nó khỏi quá khứ.

4. Trong một ý nghĩ này tất cả quá khứ đã bị xóa bỏ; hiện tại được cứu để lặng lẽ mở rộng vào một tương lai vô tận. Nếu anh em như Chúa đã tạo nên anh em, thì không có sự tách biệt giữa tâm của anh em và tâm của Người, không có sự chia tách giữa tâm của anh em và những tâm khác, và chỉ có sự thống nhất trong tâm của anh em.

5. Sức mạnh chữa lành của ý tưởng hôm nay là vô hạn. Đó là nơi sinh ra mọi phép lạ, là người phuc hồi vĩ đại sự thật cho nhận thức của thế giới. Hãy thực tập ý tưởng của ngày hôm nay với lòng biết ơn. Đây là sự thật đến để giải thoát anh em. Đây là sự thật mà Chúa đã hứa với anh em. Đây là Lời trong đó mọi nỗi buồn đều chấm dứt.

6. Trong buổi thực tập năm phút, hãy bắt đầu bằng câu trích dẫn sau từ văn bản:

Ta giống như Chúa đã tạo nên ta. Con của Người không thể chịu khổ đau gì cả.

Và ta Con của Người.

7. Sau đó với tuyên bố này một cách chắc chắc trong tâm, hãy cố gắng khám phá trong tâm anh em Ngã là Con thánh của chính Chúa.

8. Hãy tìm kiếm Ngài trong anh em, là Đấng Christ trong anh em, Con của Chúa và là anh em của thế gian; Đấng cứu rỗi đã được cứu mãi mãi, với sức mạnh cứu rỗi bất kỳ ai chạm vào Ngài, dù nhẹ đến đâu, cầu xin Lời cho biết họ là anh em với Ngài.

9. Anh em như Chúa đã tạo nên anh em. Hôm nay hãy tôn vinh Ngã của anh em. Hãy để những thần tượng mà anh em đã tạo thành Con Chúa thay vì anh ấy là gì không được tôn thờ hôm nay. Sâu trong tâm anh em, Đấng Christ thánh trong anh em đang chờ đợi sự thừa nhận của anh em như là anh em. Và anh em lạc lối và không biết chính mình khi Ngài không được thừa nhận và không được biết đến.

10. Hãy tìm kiếm Ngài ngày hôm nay và tìm thấy Ngài. Ngài sẽ là Đấng cứu rỗi của anh em khỏi mọi thần tượng mà anh em đã tạo ra. Vì khi anh em tìm thấy Ngài, anh em sẽ hiểu các thần tượng của anh em là vô giá trị như thế nào, và những hình ảnh mà anh em tin là mình là sai lầm biết bao. Hôm nay chúng ta tiến xa đến sự thật bằng cách buông bỏ thần tượng, đồng thời mở rộng bàn tay, trái tim và tâm của mình cho Chúa ngày hôm nay.

11. Chúng ta sẽ nhớ đến Ngài suốt cả ngày với lòng biết ơn và suy nghĩ yêu thương dành cho tất cả những ai gặp gỡ chúng ta hôm nay. Vì nhờ đó mà chúng ta nhớ đến Ngài. Và chúng ta sẽ nói, để chúng ta có thể được nhắc nhở về Con của Người, Ngã thánh của chúng ta, Đấng Christ trong mỗi chúng ta:

Ta như Chúa đã tạo nên ta.

12. Chúng ta hãy tuyên bố sự thật này thường xuyên nhất có thể. Đây là Lời Chúa giải thoát anh em. Đây là chìa khóa mở cánh cổng Thiên đàng, và cho phép ta bước vào sự bình an của Chúa và sự vĩnh cữu của Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Hôm nay chúng ta mở ra cho một ý tưởng thánh nhất từng có, ta như Chúa đã tạo nên ta, một ý tưởng, một ý nghĩ cứu rỗi mọi thứ, cứu rỗi toàn thế giới. cứu rỗi phần tâm đang say ngủ. Có thể có sự bất ổn trong tâm khi ta tuyên bố điều này nếu còn một niềm tin khác trong tâm ta, Cái tôi có thể khó chịu, ta có thể không vui mà không hiểu lý do tại sao, là vì tâm ta đang mở ra cho sự thật và cái tôi phản ứng lại với sự thật, bởi vì nếu ta như Chúa đã tạo nên ta thì cái tôi sẽ không còn.

-Hôm qua chúng ta đã đi vào sự yên nghĩ sâu sắc trong Chúa, đi vào sự bình yên, sự tĩnh lặng. Bây giờ ta có được ý nghĩ chữa lành mọi thứ. Ta như Chúa đã tạo nên ta. Con Chúa không thể khổ đau điều gì. Và ta là Con của Người.

Bài 109: Ta nghỉ ngơi trong Chúa.

1. Chúng ta cầu xin sự nghỉ ngơi ngày hôm nay, và sự yên tĩnh không bị lay chuyển trước những hiện tượng của thế gian. Chúng ta cầu xin sự bình yên và tĩnh lặng, giữa mọi hỗn loạn sinh ra từ những giấc mơ xung đột. Chúng ta cầu xin sự an toàn và hạnh phúc, mặc dù chúng ta dường như nhìn thấy sự nguy hiểm và đau buồn. Và chúng ta có được ý nghĩ sẽ trả lời lời cầu xin của chúng ta với những gì chúng ta yêu cầu.

2. “Ta nghỉ ngơi trong Chúa.” Ý nghĩ này sẽ mang đến cho anh em sự nghỉ ngơi và yên tĩnh, sự bình yên và tĩnh lặng, sự an toàn và hạnh phúc mà anh em tìm kiếm. “Ta nghỉ ngơi trong Chúa.” Ý nghĩ này có sức mạnh đánh thức sự thật đang ngủ trong anh em, mà nhãn quan của nó nhìn xa hơn những hiện tướng để thấy sự thật đó trong mọi người và mọi thứ hiện hữu. Đây là sự kết thúc của khổ đau cho toàn thế giới, và tất cả những ai đã từng đến và sẽ đến nán lại một thời gian. Đây là ý tưởng về việc Con Chúa được sinh ra một lần nữa, để nhận ra chính mình.

3. “Ta nghỉ ngơi trong Chúa.” Hoàn toàn không nản lòng, ý nghĩ này sẽ đưa anh em vượt qua bão táp và xung đột, khốn khổ và đau đơn, mất mát và cái chết, tiến tới sự chắc chắn của Chúa. Không có khổ đau nào nó không thể chữa lành. Không có vấn đề nào nó không thể giải quyết. Không có hiện tướng nào mà không trở thành sự thật trước mắt anh em, những người nghỉ ngơi trong Chúa.

4. Đây là ngày của bình yên. Anh em nghỉ ngơi trong Chúa, và trong khi thế giới bị xé nát bởi những cơn gió hận thù, sự nghỉ ngơi của anh em vẫn hoàn toàn không bị xáo trộn. Sự yên nghỉ của anh em là sự yên nghĩ của sự thật. Các hiện tướng không thể xâm phạm anh em. Anh em kêu gọi mọi người cùng anh em nghỉ ngơi, họ sẽ nghe và đến với anh em vì anh em nghỉ yên trong Chúa. Họ sẽ không nghe tiếng nói nào khác ngoài tiếng nói của anh em vì anh em đã dâng tiếng nói của mình cho Chúa, và bây giờ anh em nghỉ yên trong Người và để Người nói qua anh em.

5. Trong Người, anh em không còn bận tâm và lo lắng, không gánh nặng, không lo âu, không đau đớn, không sợ hãi về tương lai và không hối tiếc về quá khứ. Trong sự vô tận anh em nghỉ ngơi, trong khi thời gian trôi qua mà không ảnh hưởng đến anh em, vì sự nghỉ ngơi của anh em không bao giờ có thể thay đổi theo bất kỳ cách nào. Anh em nghỉ ngơi hôm nay. Và khi anh em nhắm mắt lại, hãy chìm vào sự tĩnh lặng. Hãy để những khoảng thời gian yên nghỉ và thư giãn này trấn an tâm của anh em rằng tất cả những tưởng tượng điên cuồng của nó chỉ là những cơn mơ do sốt đã qua đi. Hãy để tâm tĩnh lặng và biết ơn chấp nhận sự chữa lành của nó. Sẽ không còn những giấc mơ đáng sợ nữa, giờ đây anh em đã nghỉ ngơi trong Chúa. Hãy dành thời gian hôm nay để thoát khỏi những giấc mơ và đi vào sự bình yên.

6. Mỗi giờ ta nghỉ ngơi hôm nay, cái tâm mệt mỏi bỗng vui lên, con chim gãy cánh cất tiếng hót, dòng suối cạn đã lâu lại bắt đầu chảy. Thế giới được hồi sinh mỗi khi anh em nghỉ ngơi, và hàng giờ hãy nhớ rằng anh em đến để mang sự bình an của Chúa đến cho thế giới, để thế giới có thể nghỉ ngơi cùng anh em.

7. Với mỗi năm phút mà ta nghỉ ngơi hôm nay, thế giới gần như thức tỉnh. Và thời điểm, khi sự nghỉ ngơi sẽ là điều duy nhất tồn tại, đến gần hơn với tất cả những cái tâm mệt mỏi và kiệt sức, giờ đây đã quá mỏi mệt để đi con đường của họ một mình. Và họ sẽ nghe thấy tiếng chim bắt đầu hót và nhìn thấy dòng suối bắt đầu chảy trở lại, với niềm hy vọng được tái sinh và năng lượng được phục hồi để bước đi với những bước chân nhẹ nhàng dọc theo con đường mà đột nhiên họ cảm thấy dễ dàng khi đi.

8. Hôm nay anh em nghỉ ngơi trong sự bình an của Chúa, và kêu gọi những người anh em của mình từ sự nghỉ ngơi của anh em để kéo họ đến với sự nghỉ ngơi của họ cùng với anh em. Anh em sẽ trung thành với niềm tin của mình ngày hôm nay, không quên một ai, đưa mọi người vào vòng bình yên vô biên của anh em, thánh đường nơi anh em nghỉ ngơi. Hãy mở cửa đền và để họ đến từ xa cũng như gần trên khắp trên thế giới; những người anh em ở xa và những người bạn thân nhất của mình; mời tất cả họ cùng vào đây và nghỉ ngơi cùng anh em.

9. Hôm nay anh em nghỉ ngơi trong sự bình an của Chúa, yên lặng và không sợ hãi. Mỗi anh em đến để nghỉ ngơi, và dâng nó cho anh em. Chúng ta cùng nhau nghỉ ngơi ở đây, như vậy sự nghỉ ngơi của chúng ta được trọn vẹn, và những gì chúng ta cho đi ngày hôm nay chúng ta đã nhận được. Thời gian không phải là người bảo vệ những gì chúng ta cho đi hôm nay. Chúng ta trao cho những người chưa sinh ra và những người đã đi qua, cho mọi Ý nghĩ của Chúa, và cho Tâm nơi những Ý nghĩ này sinh ra và là nơi chúng nghỉ ngơi. Và chúng ta nhắc nhở họ về nơi nghỉ ngơi của họ mỗi khi ta nói với chính mình, “Ta nghỉ ngơi trong Chúa.”

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Có nơi nào khác mà chúng ta có thể yên nghỉ thực sự? Cái tôi sẽ tranh luận với điều đó, nói rằng ta nghỉ ngơi trong spa, thân thể, trong thức ăn, tình dục, hay tập thể dục, trong các kỳ nghỉ, trong sự lãng mạn hay trong tiền bạc, nhưng khi giống tố đến ta không thể bình yên với những thứ này.

-Nghỉ ngơi trong Chúa là câu trả lời vui vẻ cho mọi vấn đề được nhận thấy, cho mọi nỗi buồn có thể tưởng tượng được, cho mọi suy nghĩ của thế gian. Khi ta nghỉ, cả thế giới đều nghỉ cùng ta vì tâm này chỉ là một. Sự thật tâm ta luôn ở trong sự tĩnh lặng, trong bình an, hạnh phúc và niềm vui.

-Nghỉ ngơi trong Chúa là hoàn toàn ở hiện tại. Đó là câu trả lời cho mọi nhận thức của cái tôi về quá khứ và tương lai. Khoảnh khắc nghỉ ngơi trong Chúa này, khoảnh khắc của cầu nguyện và thiền định sâu sắc này là dành cho mọi người và mọi thứ trong suốt lịch sử, những người đã đến và sẽ đến, những người ở xa và gần. Tất cả đều là một phần của sự phóng chiếu. Tâm của chúng ta mãn nguyện trong sự nghỉ ngơi.

-Chúng ta có gia tài vĩnh cữu là sự nghỉ ngơi thuần khiết, sự nghỉ ngơi vĩnh cữu. Chúng ta nhắc nhở mình rằng không có gì cần phải thay đổi vì quá khứ đã qua, mọi sai lầm không còn nữa. Và khoảnh khắc này ta nghỉ ngơi trong Chúa đón nhận mọi người, mọi thứ trong sự nghỉ ngơi của ta. Khoảnh khắc vinh quang được nghỉ ngơi trong Chúa là sự chữa lành mọi nhận thức. Đó là tiếng gọi đi vào sự tĩnh lặng của giấc mơ hạnh phúc, sự tĩnh lặng của niềm vui và sự bình yên trong tâm. Và khi ta có được sự nghỉ ngơi này, ánh sáng sẽ đến trong tâm ta.

-Sự nghỉ ngơi này còn hơn cả hành động của cái thân, đó là sự nghỉ ngơi của tâm, đó là sự nghỉ ngơi trong tâm của Chúa.

-Có một bí mật cho sự trẻ mãi không già. Nếu chúng ta thực sự yên nghỉ trong Chúa, nếu chung ta yên tâm như Chúa đã tạo nên chúng ta là tinh thần, không phải cái thân thì thời gian không thể chạm tới chúng ta được. Ta sẽ không đi qua dòng thời gian. ta đang ở đây, một nơi nghỉ ngơi, trong khi ta đang nghỉ ngơi, mọi thứ dường như đang trôi qua nhưng ta không đi theo chúng. Đó là việc hoàn toàn phó thác cho tiếng nói của Chúa.

Bài 108: Cho và nhận là một trong sự thật.

1. Nhãn quan phụ thuộc vào ý tưởng của ngày hôm nay. Ánh sáng ở trong đó, vì nó hòa giải mọi điều dường như đối lập. Và ánh sáng là gì nếu không phải là sự giải quyết, sinh ra từ bình an, của tất cả những xung đột và suy nghĩ sai lầm của anh em thành một khái niệm hoàn toàn đúng? Ngay cả điều đó cũng sẽ biến mất, bởi vì Ý nghĩ đằng sau nó sẽ xuất hiện để thay thế nó. Và bây giờ anh em được bình yên mãi mãi, vì giấc mơ đã kết thúc rồi.

2. Ánh sáng thực sự giúp cho nhãn quan thực sự có thể thực hiện được không phải là ánh sáng mà mắt thường nhìn thấy. Đó là trạng thái tâm đã trở nên thống nhất đến mức hoàn toàn không thể nhận thức được bóng tối. Và như vậy những gì giống nhau được xem là một, trong khi những gì không giống nhau vẫn không được chú ý, vì nó không có ở đó.

3. Đây là ánh sáng không có đối lập, và nhãn quan, được chữa lành, có sức mạnh chữa lành. Đây là ánh sáng mang sự bình an trong tâm của anh em đến những tâm khác, để chia sẻ nó và vui mừng vì họ là một với anh em và với chính họ. Đây là ánh sáng chữa lành vì nó mang lại nhận thức duy nhất, dựa trên một hệ quy chiếu, từ đó phát sinh một ý nghĩa.

4. Ở đây cả cho và nhận đều được xem như là các khía cạnh khác nhau của một Ý nghĩ mà sự thật của nó không phụ thuộc vào việc cái nào được coi là có trước, hay cái nào có vẻ ở vị trí thứ hai. Ở đây điều này được hiểu cả hai xảy ra cùng nhau, rằng Ý nghĩ vẫn toàn vẹn. Và trong cách hiểu này là cơ sở để tất cả các mặt đối lập được hòa giải, vì chúng được nhận thức từ cùng một hệ quy chiếu thống nhất Ý nghĩ này.

5. Một ý nghĩ, hoàn toàn thống nhất, sẽ phục vụ để thống nhất mọi ý nghĩ. Điều này cũng giống như nói rằng một sự sửa chữa cũng đủ cho mọi sự sửa chữa, hay việc tha thứ hoàn toàn cho một người anh em là đủ để mang lại sự cứu rỗi cho mọi tâm. Vì đây chỉ là một số trường hợp đặc biệt của một quy luật áp dụng cho mọi hình thức học tập, nếu nó được hướng dẫn bởi Đấng biết sự thật.

6. Biết rằng cho và nhận là như nhau có ích lợi đặc biệt, vì nó có thể được thử rất dễ dàng và được coi là đúng. Và khi trường hơp đặc biệt này đã chứng minh nó luôn có kết quả, trong mọi hoàn cảnh mà nó được thử, ý nghĩ đằng sau nó có thể khái quát hóa cho những lĩnh vực nghi ngờ và nhãn quan kép khác. Và từ đó nó sẽ mở rộng, và cuối cùng đi đến một Ý nghĩ duy nhất làm nền tảng cho tất cả chúng.

7. Hôm nay chúng ta thực tập với trường hợp đặc biệt về cho và nhận. Chúng ta sẽ sử dụng bài học đơn giản này một cách hiển nhiên vì nó có kết quả mà chúng ta không thể không thấy. Cho là nhận. Hôm nay chúng ta sẽ cố gắng mang lại sự bình an cho mọi người, và xem sự bình an trở lại với chúng ta nhanh chóng như thế nào. Ánh sáng là sự yên tĩnh, và trong sự bình yên đó nhãn quan được ban cho chúng ta, và chúng ta có thể nhìn thấy.

8. Vì vậy, chúng ta bắt đầu các buổi thực tập với hướng dẫn cho ngày hôm nay, và nói:

Cho và nhận là một trong sự thật.

Ta sẽ nhận được những gì ta đang cho đi bây giờ.

Sau đó nhắm mắt lại, và trong năm phút hãy nghĩ về những gì anh em sẽ dành cho mọi người, để có được nó là của mình. Ví dụ, anh em có thể nói:

Đối với mọi người ta mang lại sự yên tĩnh.

Đối với mọi người ta mang lại sự bình an trong tâm.

Đối với mọi người ta mang lại sự nhe nhàng.

9. Nói chậm rãi từng câu rồi dừng lại một lúc, mong nhận được món quà anh em đã tặng. Và nó sẽ đến với anh em với số lượng mà anh em đã cho đi. Và anh em sẽ thấy anh em có được sự đền đáp chính xác, vì đó là những gì anh em yêu cầu. Cũng có thể hữu ích khi nghĩ xem anh em sẽ tặng món quà cho ai. Anh ấy đại diện cho những người khác, và qua anh ấy anh em tặng cho tất cả.

10. Bài học rất đơn giản của chúng ta hôm nay sẽ dạy cho chúng ta nhiều điều. Kết quả và nguyên nhân sẽ được hiểu rõ hơn nhiều kể từ nay, và bây giờ chúng ta sẽ tiến bộ nhanh hơn nhiều. Hãy coi những bài tập hôm nay như những tiến bộ nhanh chóng trong quá trình học tập của anh em, thậm chí còn nhanh hơn và chắc chắn hơn nữa mỗi khi anh em nói, “Cho và nhận là một trong sự thật.”

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Khi ta nhìn với cái tôi, ta thực sự nhìn trong bóng tối và những gì ta thấy đều không có ở đó. Nhưng có một ánh sáng trong tâm ta, ánh sáng của sự thật và khi ta nhìn trong ánh sáng đó những gì ta thấy thực sự có ở đó. Đó là ánh sáng của sự tha thứ chữa lành nhận thức của ta và đem lại sự bình an.

-Cho và nhận là một vì sự thật chỉ có một, Chúng ta chỉ là một tâm, khi ta cho ta cho chính mình. Ta chỉ là một, ta là tâm, ta không phải là những cái thân riêng biệt hay những tâm riêng biệt.

-Khi cho đi có nghĩa là chúng ta đang trao cho chính mình. Điều cực kỳ đơn giản này nhưng ta phải ghi nhớ cả ngàn lần. Vì vậy nếu ta bị người khác kích hoạt, điều đang xảy ra là ta đang nhìn xuyên qua bộ lọc tội lỗi của chính mình. Ta không thể coi người khác là sai hay có tội trừ khi ta nhìn nhận tội lỗi của chính mình. Vì vậy ta đang trút bỏ cảm giác tội lỗi của mình bằng cách đổ lỗi cho người khác.

-Hoặc là tất cả hoặc không có gì, chúng ta hoặc cho đi tình yêu thương, cho đi sự tha thứ đó là tình yêu thương hay chúng ta đang trao đi tội lỗi của mình, chỉ cần tấn công và chúng ta cũng đang nhận lại điều đó. Như ta đối xử với người khác, ta đối xử với chính mình, như cách ta nhìn thấy anh em mình, ta nhìn thấy chính mình, vì ở đây chỉ có một, một sự đồng nhất.

Bài 107: Sự thật sẽ sửa chữa mọi lỗi lầm trong tâm ta. 

1. Điều gì có thể sửa chữa ảo tưởng ngoài sự thật? Và sai lầm là gì ngoại trừ những ảo tưởng vẫn chưa được nhận ra chúng là gì? Nơi sự thật đã đi vào, sai lầm biến mất. Chúng chỉ đơn giản biến mất, không để lại dấu vết nào để được ghi nhớ. Chúng không còn nữa vì không có niềm tin, chúng không có sự sống. Và thế là chúng biến mất vào hư vô, trở lại nơi chúng đến từ đó. Từ cát bụi đến cát bụi, chúng đến rồi đi, vì chỉ còn lại sự thật.

2. Anh em có tưởng tượng được một trạng thái tâm không có ảo tưởng là gì không? Cảm giác sẽ như thế nào? Hãy cố gắng nhớ lại đã có lúc, -có thể là một phút, thậm chí có thể ít hơn- khi không có gì làm gián đoạn sự bình yên của anh em; khi anh em chắc chắn rằng anh em được yêu thương và an toàn. Sau đó hãy thử hình dung khoảnh khắc đó sẽ như thế nào khi được kéo dài đến tận cùng thời gian và đến vĩnh cữu. Sau đó hãy để cảm giác yên tịnh mà anh em cảm nhận được nhân lên gấp trăm lần, và rồi nhân lên gấp trăm lần nữa.

3. Và bây giờ anh em có một gợi ý, không gì hơn là dấu hiệu mờ nhạt nhất về trạng thái mà tâm của anh em sẽ yên nghỉ khi sự thật đã đến. Không có ảo tưởng thì không thể có sợ hãi, không nghi ngờ và không tấn công. Khi sự thật đã đến thì mọi nỗi đau đều qua đi, vì không có chỗ cho những suy nghĩ nhất thời và những ý tưởng lỗi thời còn nán lại trong tâm anh em. Sự thật chiếm trọn tâm của anh em, giải phóng anh em khỏi mọi niềm tin vào sự phù du. Chúng không có chỗ vì sự thật đã đến, và chúng không còn ở đâu cả. Chúng không thể được tìm thấy vì sự thật ở khắp mọi nơi mãi mãi, ngay bây giờ.

4. Khi sự thật đã đến nó không ở lại một lúc, để biến mất hay thay đổi thành cái gì khác. Nó không dịch chuyển và biến đổi về hình thức, cũng không đến rồi đi và đi rồi lại đến. Nó vẫn chính xác như mọi khi, được trông cậy trong mọi nhu cầu, và được tin tưởng hoàn toàn trong mọi vấn đề dường như là khó khăn và những nghi ngờ mà những hình tướng của thế giới tạo ra. Chúng sẽ đơn giản bị cuốn bay đi, khi sự thật sửa chữa những lỗi lầm trong tâm anh em.

5. Khi sự thật đến, nó mang trong đôi cánh của nó món quà là sự kiên định hoàn hảo, và tình yêu thương không chùn bước trước nỗi đau mà nhìn xa hơn, vững vàng và chắc chắn. Đây là món quà chữa lành, vì sự thật không cần phòng vệ, và do đó không thể tấn công. Ảo tưởng có thể được đưa đến sự thật để được sửa chữa. Nhưng sự thật vượt xa hơn nhiều so với ảo tưởng, và không thể được mang đến ảo tưởng để biến chúng thành sự thật.

6. Sự thật không đến rồi đi cũng không dời không đổi, trong hình tướng này lúc này rồi hiện tướng khác, trốn tránh sự bắt giữ và thoát khỏi sự nắm bắt. Nó không ẩn giấu. Nó đứng trong ánh sáng rộng mở, trong khả năng tiếp cận rõ ràng. Không ai có thể thực sự tìm kiếm nó và không thành công. Hôm nay thuộc về sự thật. Hãy công nhận sự thật, và nó sẽ công nhận anh em. Anh em không phải chịu khổ đau và chết. Cha của anh em muốn những giấc mơ này biến mất. Hãy để sự thật sửa chữa tất cả.

7. Chúng ta không cầu xin những gì chúng ta không có. Chúng ta chỉ cầu xin những gì thuộc về chúng ta, để chúng ta có thể nhận ra nó là của chúng ta. Hôm nay chúng ta phải vui vẻ thực tập vì sự chắc chắn được sinh ra từ sự thật. Những bước chân ảo tưởng run rẩy và không vững vàng không phải là cách tiếp cận của chúng ta hôm nay. Chúng ta chắc chắn thành công như chúng ta chắc chắn mình đang sống, hy vọng, hít thở và suy nghĩ. Chúng ta không nghi ngờ gì về việc chúng ta bước đi với sự thật ngày hôm nay, và tin tưởng vào điều đó để tham gia vào tất cả các bài tập mà chúng ta thực hiện trong ngày này.

8. Hãy bắt đầu bằng việc cầu xin Đấng đi cùng anh em trong việc này rằng Ngài luôn ở trong nhận thức của anh em khi anh em đồng hành cùng Ngài. Anh em không được tạo ra từ thịt, máu và xương mà được tạo nên bởi chính Ý nghĩ cũng đã ban tặng món quà sự sống cho Ngài. Ngài là Anh em của anh em, và rất giống anh em, Cha của anh em biết rằng cả hai đều giống nhau. Đó là Ngã của anh em mà anh em cầu xin đồng hành với mình, và làm thế nào Ngài có thể vắng mặt nơi anh em đang ở?

9. Sự thật sẽ sửa chữa mọi lỗi lầm trong tâm của anh em mà nói với anh em rằng anh em có thể tách biệt với Ngài. Anh em nói chuyện với Ngài hôm nay, và cam kết để cho chức năng của Ngài được hoàn thành qua anh em. Chia sẻ chức năng của Ngài là chia sẻ niềm vui của Ngài. Niềm tin của Ngài ở bên anh em, khi anh em nói:

Sự thật sẽ sửa chữa mọi lỗi lầm trong tâm ta,

Và ta sẽ yên tâm nơi Đấng là Ngã của ta.

Sau đó, hãy để Ngài nhẹ nhàng dẫn anh em đến sự thật, nó sẽ bao bọc anh em và mang lại cho anh em sự bình yên sâu sắc và yên tĩnh đến mức anh em sẽ quay trở lại thế giới quen thuộc một cách miễn cưỡng.

10. Tuy nhiên, anh em sẽ vui mừng khi nhìn lại thế giới này. Vì anh em sẽ mang theo lời hứa về những thay đổi mà sự thật đi cùng anh em sẽ mang đến cho thế giới. Chúng sẽ tăng lên với mỗi món quà mà anh em trao tặng từ năm phút ngắn ngủi, và những lỗi lầm trên thế giới sẽ được sửa chữa khi anh em để chúng được sửa chữa trong tâm của mình.

11. Đừng quên chức năng của anh em cho ngày hôm nay. Mỗi khi anh em tự tin nói với chính mình, “Sự thật sẽ sửa chữa mọi lỗi lầm trong tâm ta,” anh em nói thay cho cả thế giới và cho Đấng sẽ giải phóng thế giới, cũng như Ngài sẽ giải phóng anh em.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sự thật sửa chữa mọi sai lầm trong tâm. Đó thực sự là sự sửa lỗi ở trong tâm, không phải sửa chữa hành vi của một anh em nào đó. Đó là chấp nhận sự sửa chữa ở trong tâm rằng những gì ta tin đã xảy ra thật sự chưa xảy ra và nhìn mọi thứ, mọi người chính xác như họ thực sự là. Và khi ta thay đổi nhận thức, chuyển mục đích trong tâm sang tha thứ, ta sẽ nhìn thế giới theo cách hoàn toàn khác.

-Thế giới luôn nhìn sự sửa lỗi qua lăng kính của cái tôi nhưng cái tôi không biết sự sửa lỗi là gì. Đối với nó sửa chữa là sửa đổi người khác, sửa chữa hành vi, hành động. hay suy nghĩ người khác. Sự sửa chữa thực sự là đưa những sai lầm trong tâm ra ánh sáng. Ta đưa những sai lầm trong ta đến Thánh Linh và nhìn chúng biến mất.

Bài 106: Hãy để ta tĩnh lặng và lắng nghe sự thật.

1. Nếu anh em gạt bỏ tiếng nói của cái tôi, dù nó có vẻ kêu gọi lớn tiếng đến đâu; nếu anh em không chấp nhận những món quà nhỏ nhặt của nó không mang lại cho anh em điều gì mà anh em thực sự muốn; nếu anh em lắng nghe với một tâm cởi mở, chưa từng nói với anh em sự cứu rỗi là gì; khi ấy anh em sẽ nghe thấy Tiếng nói hùng mạnh của sự thật, yên lặng trong quyền năng, mạnh mẽ trong sự tĩnh lặng, và hoàn toàn chắc chắn về những thông điệp của Nó.

2. Hãy lắng nghe và nghe thấy Cha của anh em nói với anh em qua Tiếng nói đã được Người chỉ định, tiếng nói làm im lặng tiếng sấm của điều vô nghĩa, và chỉ ra con đường dẫn đến bình an cho những người không thể nhìn thấy. Hãy tĩnh lặng ngày hôm nay và lắng nghe sự thật. Đừng bị lừa dối bởi tiếng nói của kẻ đã chết, những tiếng nói nói với anh em rằng chúng đã tìm thấy nguồn sống và dâng nó cho anh em vỉ niềm tin của anh em. Đừng chú ý đến chúng mà hãy lắng nghe sự thật.

3. Hôm nay đừng sợ vượt qua những tiếng nói của thế gian. Hãy nhẹ nhàng vượt qua sự thuyết phục vô nghĩa của chúng. Đừng nghe chúng. Hãy yên lặng hôm nay và lắng nghe sự thật. Hãy bỏ qua tất cả những điều không nói về Người, Đấng nắm giữ hạnh phúc của anh em trong Tay Người, dang tay chào đón và yêu thương anh em. Chỉ nghe Người ngày hôm nay, đừng đợi lâu hơn nữa để đến với Người. Hãy nghe một Tiếng nói ngày hôm nay.

4. Hôm nay lời hứa của Lời Chúa được giữ. Hãy nghe và im lặng. Ngài sẽ nói chuyện với anh em. Ngài đến với những phép lạ hạnh phúc và kỳ diêu gấp ngàn lần những gì anh em từng mơ ước hoặc mong ước trong giấc mơ của mình. Phép lạ của Ngài là có thật. Chúng sẽ không phai mờ khi giấc mơ kết thúc. Thay vào đó, chúng kết thúc giấc mơ; và tồn tại mãi mãi, vì chúng xuất phát từ Chúa đến với Con yêu dấu của Người, mà tên gọi khác là anh em. Hãy chuẩn bị đón nhận những phép lạ ngày hôm nay. Hôm nay hãy để lời cam kết xưa kia của Cha dành cho anh em và tất cả anh chị em của mình được giữ.

5. Hãy nghe Ngài hôm nay, và lắng nghe Lời Ngài vén lên bức màn che phủ thế gian, và đánh thức tất cả những người đang ngủ và không thể nhìn thấy. Chúa kêu gọi họ qua anh em. Ngài cần tiếng nói của anh em để nói với họ, vì ai có thể đến được Con Chúa ngoài trừ Cha của anh ấy, đang kêu gọi qua Ngã của anh em? Hãy nghe Ngài hôm nay và dâng lên Ngài tiếng nói của anh em để nói với tất cả đám đông đang chờ đợi để nghe Lời mà Ngài sẽ nói hôm nay.

6. Hãy sẵn sàng cho sự cứu rỗi. Nó ở đây, và hôm nay sẽ được trao cho anh em. Và anh em sẽ học được chức năng của mình từ Đấng đã chọn nó cho anh em nhân Danh Cha của anh em. Hãy lắng nghe hôm nay, và anh em sẽ nghe thấy một Tiếng nói vang vọng khắp thế giới thông qua anh em. Người mang đến mọi phép lạ cần anh em nhận được chúng trước và do đó trở thành người vui vẻ cho đi những gì anh em nhận được.

7 Sự cứu rỗi bắt đầu như vậy và kết thúc như vậy; khi mọi thứ là của anh em và mọi thứ đều được cho đi, nó sẽ ở lại với anh em mãi mãi. Và bài học đã được rút ra. Hôm nay chúng ta thực hành việc cho đi, không phải theo cách mà anh em hiểu bây giờ, mà như nó là. Các bài tập mỗi giờ nên bắt đầu với yêu cầu này cho sự giác ngộ của anh em:

Ta sẽ yên lặng và lắng nghe sự thật.

Cho và nhận nghĩa là gì?

8. Hãy hỏi và mong đợi câu trả lời. Yêu cầu của anh em là điều mà câu trả lời đã chờ đợi từ lâu để được anh em đón nhận. Nó sẽ bắt đầu sứ mệnh mà vì điều đó anh em đến, và điều này sẽ giải phóng thế giới khỏi suy nghĩ cho đi là một cách để đánh mất. Và do đó thế giới trở nên sẵn sàng để hiểu và tiếp nhận.

9. Hãy tĩnh lặng và lắng nghe sự thật ngay hôm nay. Cứ mỗi năm phút dành cho việc lắng nghe, hàng ngàn cái tâm được mở ra để đón nhận sự thật và họ sẽ nghe được Lời thánh mà anh em nghe được. Và khi một giờ trôi qua, anh em sẽ lại giải phóng hàng ngàn người nữa dừng lại để yêu cầu sự thật được trao cho họ, cùng với anh em.

10. Hôm nay Lời thánh của Chúa được giữ qua việc anh em nhận để cho đi, vì vậy anh em có thể dạy cho thế giới biết ý nghĩa của việc cho đi bằng cách lắng nghe và học hỏi điều đó từ Ngài. Hôm nay đừng quên củng cố sự lựa chọn của anh em để nghe và tiếp nhận Lời Chúa bằng lời nhắc nhở này, được đưa ra cho chính anh em thường xuyên nhất có thể ngày hôm nay.

Hãy để ta yên lặng và lắng nghe sự thật.

Ta là sứ giả của Chúa ngày hôm nay,

tiếng nói của ta là của Người, để cho đi những gì ta nhận được.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Đừng lắng nghe tiếng nói của cái tôi trong ta, hoặc bên ngoài ta vì chúng không biết sự thật, không biết sự cứu rỗi là gì và tìm kiếm ở đâu. Đừng bị lừa dối bởi những tiếng nói của “kẻ đã chết” vì cái tôi là ước muốn cái chết khi nó chọn tách khỏi Nguồn sống.

-Hãy lắng nghe tiếng nói của sự thật trong ta, tiếng nói của Chúa trong ta vì Ngài biết sự thật về ta là gì và dẫn dắt ta đến sự bình an và thức tỉnh. Hãy kết nối với Ngài và lắng nghe và làm theo Ngài. Và hãy để Ngài nói qua ta cho mọi người và cho chính mình vì không có sự thức tỉnh riêng tư của một cá nhân, tất cả là một. Và ta biết ơn anh em của mình vì cho ta cơ hội để là tiếng nói của Chúa và nhận ra rằng đó là danh tính thực sự của ta.

Bài 105: Bình an và niềm vui của Chúa là của ta.

1. Bình an và niềm vui của Chúa là của anh em. Hôm nay chúng ta sẽ chấp nhận chúng vì biết rằng chúng thuộc về chúng ta. Và chúng ta sẽ cố gắng hiểu những món quà này sẽ tăng lên khi chúng ta nhận được chúng. Chúng không giống như những món quà mà thế gian có thể tặng, trong đó người cho bị mất khi tặng quà; người nhận sẽ giàu hơn nhờ sự mất mát của anh ấy. Đó không phải là những món quà, mà là những thỏa thuận được thực hiện với cảm giác tội lỗi. Món quà thực sự được trao không đòi hỏi sự mất mát. Không thể nào một người có thể được lợi vì người khác thua thiệt. Điều này ngụ ý một giới hạn và một sự thiếu hụt.

2. Không có món quà nào được trao tặng như vậy. Những ‘món quà’ như vậy chỉ là một sự trả giá để nhận lại một giá trị lớn hơn; một khoản vay có lãi phải trả đầy đủ; một sự cho vay tạm thời, có nghĩa là một cam kết về khoản nợ phải được trả lại nhiều hơn số tiền mà người nhận quà nhận được. Sự biến dạng kỳ lạ này về ý nghĩa của việc cho đi lan tràn khắp mọi cấp độ của thế giới mà anh em nhìn thấy. Nó tước bỏ mọi ý nghĩa của những món quà mà anh em trao tặng, và không để lại bất cứ thứ gì cho anh em trong những món quà anh em nhận.

3. Một mục tiêu học tập chính mà khóa học này đặt ra là đảo ngược cái nhìn của anh em về việc cho đi, để anh em có thể nhận được. Vì việc cho đi đã trở thành nguồn gốc của sự sợ hãi, và vì thế anh em sẽ tránh phương tiện duy nhất để anh em có thể nhận được. Hãy đón nhận sự bình an và niềm vui của Chúa, và anh em sẽ học được cách nhìn khác về món quà. Những món quà của Chúa sẽ không bao giờ giảm bớt khi chúng được cho đi. Chúng chỉ có tăng lên bằng cách đó.

4. Như sự bình an và niềm vui của Thiên đường tăng thêm khi anh em chấp nhận chúng là món quà của Chúa ban cho anh em, thì niềm vui của Đấng tạo dựng cũng tăng lên khi anh em chấp nhận niềm vui và sự bình an của Người là của anh em. Sự cho đi thực sự là sự tạo dựng. Nó mở rộng sự vô hạn đến cái không giới hạn, sự vĩnh cữu đến cái vô tận, và tình yêu thương đến chính nó. Nó thêm vào tất cả những gì đã hoàn thiện, không chỉ đơn giản là thêm vào nhiều hơn, vì điều đó ngụ ý trước đây nó ít hơn. Nó thêm bằng cách để cho những gì không thể chứa đựng chính nó hoàn thành mục đích của nó là cho đi mọi thứ nó có, bảo đảm nó mãi mãi cho chính nó.

5. Hôm nay hãy đón nhận sự bình an và niềm vui của Chúa như của anh em. Hãy để Người hoàn thiện chính Người như Người xác định sự hoàn thiện. Anh em sẽ hiểu cái gì hoàn thiện chính Người cũng phải hoàn thiện Con của Người. Người không thể ban cho qua sự mất mát. Anh em cũng không thể. Hãy nhận món quà niềm vui và bình an của Người hôm nay, và Người sẽ cám ơn anh em vì món quà anh em dành cho Người.

6. Hôm nay buổi thực tập của chúng ta sẽ bắt đầu hơi khác một chút. Hãy bắt đầu ngày hôm nay bằng cách nghĩ về những anh em đã bị anh em từ chối sự bình yên và niềm vui vốn là quyền của họ theo luật bình đẳng của Chúa. Ở đây anh em đã từ chối chúng cho chính mình. Và ở đây anh em cần phải quay lại để nhận chúng là của anh em.

7. Hãy nghĩ về những “kẻ thù” của anh em một chút, và nói với từng người khi họ xuất hiện trong tâm của anh em:

Người anh em của tôi, tôi mang đến cho bạn sự bình an và niềm vui,

Để tôi có được sự bình an và niềm vui của Chúa như của tôi.

Vì vậy, anh em chuẩn bị cho mình để nhận ra những món quà Chúa ban cho anh em, và để tâm của anh em thoát khỏi tất cả những gì có thể ngăn cản sự thành công ngày hôm nay. Bây giờ anh em đã sẵn sàng đón nhận món quà bình an và niềm vui mà Chúa đã ban cho anh em. Bây giờ anh em đã sẵn sàng trải qua niềm vui và sự bình an mà anh em đã từ chối cho chính mình. Bây giờ anh em có thể nói, “bình an và niềm vui của Chúa là của ta”, vì anh em đã cho đi những gì anh em sẽ nhận được.

8. Anh em phải thành công ngày hôm nay, nếu anh em chuẩn bị tâm của mình như chúng tôi gợi ý. Vì anh em đã dỡ bỏ mọi rào cản dẫn đến bình an và niềm vui, và cuối cùng những gì của anh em có thể đến với anh em. Vì vậy hãy nói với chính mình, “bình an và niềm vui của Chúa là của ta”, và nhắm mắt lại một lát, và để Tiếng nói của Người đảm bảo với anh em rằng những lời anh em nói ra là sự thật.

9. Hãy dành năm phút như vậy với Ngài mỗi khi anh em có thể ngày hôm nay, nhưng đừng nghĩ ít hơn là vô ích khi anh em không thể dành cho Ngài nhiều hơn. Ít nhất hàng giờ hãy nhớ nói những lời kêu gọi Ngài ban cho anh em những gì Ngài muốn ban cho, và muốn anh em nhận được. Hôm nay nhất định không can thiệp vào những gì Ngài muốn. Và nếu một anh em nào đó dường như cám dỗ anh em từ chối món quà của Chúa dành cho anh ấy, hãy coi đó như một cơ hội khác để nhận những món quà của Chúa như của mình. Sau đó hãy ban phước lành cho người anh em của mình với lòng biết ơn, và nói:

Người anh em của tôi, tôi mang đến cho bạn sự bình an và niềm vui,

Để tôi có được sự bình an và niềm vui của Chúa như của tôi.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Cái tôi cho đi để lấy được nhiều hơn và tin rằng món quà nó cho đi sẽ bị mất. Đó không phải là cho. Cho đi thực sự là sự mở rộng, đó không phải là về món đồ, đó là sự mở rộng tình yêu thương đến chính nó. Mọi thứ ta cho đi thực sự sẽ được nhân lên gấp nhiều lần khi trở lại với ta. Cái tôi không cho đi thực sự nên cũng không nhận được vì cho và nhận là giống nhau, vì vậy nó luôn tìm cách để lấy. Hệ thống suy nghĩ của cái tôi tin vào sự khan hiếm.

-Chúa luôn cho đi. Chúa là tình yêu thương, luôn mở rộng ra chính nó. Ta nhận được tình yêu của Người bằng cách cho đi. Tình yêu của Chúa luôn mở rộng thông qua chúng ta. Khi ta để cho điều đó chảy qua, ta có được niềm vui và bình an thực sự.

Bài 104: Ta chỉ tìm kiếm những gì thuộc về ta trong sự thật.

1. Ý tưởng của ngày hôm nay tiếp tục với suy nghĩ rằng niềm vui và sự bình yên không phải là những giấc mơ vu vơ. Chúng là quyền của anh em, vì anh em là gì. Chúng đến với anh em từ Chúa, Đấng không thể không ban cho anh em điều Người muốn. Tuy nhiên, phải có một nơi sẵn sàng đón nhận những món quà của Người. Chúng không được chào đón một cách vui vẻ bởi một tâm thay vào đó đã nhận những món quà mà nó tạo ra ở nơi thuộc về những món quà của Người, như những thứ thay thế cho chúng.

2. Hôm nay chúng ta sẽ loại bỏ tất cả những món quà vô nghĩa và tự tạo mà chúng ta đã đặt trên bàn thờ thánh, nơi chứa đựng những món quà của Chúa. Sự thật là những món quà của Người là của chúng ta. Của Người là những món quà mà chúng ta được thừa hưởng từ trước khi có thời gian, và nó vẫn sẽ là của chúng ta khi thời gian trôi qua vào cõi vĩnh hằng. Của Người là những món quà hiện đang ở bên trong chúng ta, vì chúng vượt thời gian. Và chúng ta không cần phải chờ đợi để có chúng. Chúng thuộc về chúng ta ngay hôm nay.

3. Vì vậy, chúng ta chọn có chúng ngay bây giờ và biết rằng, khi chọn chúng thay cho những gì ta đã tạo ra, chúng ta chỉ hợp nhất ý muốn của chúng ta với những gì Chúa muốn, và nhận ra điều giống nhau là một. Các buổi thực tập dài của chúng ta ngày hôm nay, năm phút mỗi giờ dành cho sự thật để cứu rỗi anh em, nên bắt đầu với điều này

Ta chỉ tìm kiếm những gì thuộc về ta trong sự thật,

và niềm vui và sự bình yên là gia tài của ta.

Sau đó hãy gạt bỏ những xung đột trên thế giới mang đến những món quà khác và những mục tiêu khác được tạo ra từ ảo tưởng, được chúng chứng kiến, và chỉ được tìm kiếm trong thế giới mộng tưởng.

4. Tất cả những điều này chúng ta bỏ qua một bên, và thay vào đó tìm kiếm những gì thực sự là của chúng ta, khi chúng ta cầu xin nhận ra những gì Chúa đã ban cho chúng ta. Chúng ta dọn dẹp một nơi thánh trong tâm mình trước bàn thờ của Người, nơi những món quà bình an và niềm vui của Người được chào đón, và nơi chúng ta đến để tìm thấy những gì Người đã ban cho chúng ta. Hôm nay chúng ta đến với lòng tin tưởng, nhận thức được rằng những gì thực sự thuộc về chúng ta là những gì Người ban cho. Và chúng ta không mong muốn điều gì khác, vì sự thật không có gì khác thuộc về chúng ta.

5. Vì vậy, hôm nay chúng ta dọn đường cho Người bằng cách đơn giản nhận ra rằng Ý muốn của Người đã được thực hiện rồi, và niềm vui và sự bình an thuộc về chúng ta như những món quà vĩnh cữu của Người. Chúng ta sẽ không để mình lạc mất chúng giữa những khoảng thời gian chúng ta đến để tìm kiếm chúng ở nơi Người đã đặt chúng. Lời nhắc nhở này chúng ta sẽ ghi nhớ thường xuyên nhất có thể:

Ta chỉ tìm kiếm những gì thuộc về ta trong sự thật.

Món quà niềm vui và bình an của Chúa là tất cả những gì ta muốn.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ý muốn của Chúa cho ta là hạnh phúc trọn vẹn nhưng khi ta nghĩ ta có ý muốn khác, muốn những thứ mà ta nghĩ sẽ đem lại những niềm vui thoáng qua, đây sẽ là những thứ thay thế cho món quà của Chúa. Cho đến khi ta nhận ra ý Chúa cũng là ý muốn của ta và tha thứ toàn bộ ý tưởng về sự tách biệt, ta sẽ nhận được những món quà của Chúa, vĩnh cữu, hoàn hảo, không bao giờ thay đổi, là niềm vui và sự bình an. Vì vậy điều đó phụ thuộc vào việc ta đang ở đâu, ta coi trọng điều gì, ta đang phục vụ ai.

-Có một nơi trong tâm chúng ta mà những món quà này luôn có mặt và không bị đe dọa bởi bất cứ thứ gì. Nó đã được ban cho chúng ta và chờ đợi ta đón nhận. Ta không cần làm gì, chỉ cần từ bỏ những gì ta đã tạo ra và nhận ra rằng ý muốn của ta và của Chúa là một. Và khi ta đến được nơi đó thường xuyên, ta sẽ cảm nhận được Tình yêu thương, sự không sợ hãi, sự vô tội không thê hủy hoại và những gì ta cảm nhận được sẽ được phản chiếu ở bên ngoài, mọi thứ sẽ trở nên đẹp đẽ và hài hòa. Đó là giấc mơ hạnh phúc trước khi Chúa thực hiện bước cuối cùng, một sự thức tỉnh nhẹ nhàng khỏi giấc mơ.

-Ta không biết gì về sự thật. Ta không biết gì về thế giới này. Nó chỉ là sự phóng chiếu của niềm tin rằng sự tách biệt đã xảy ra. Hãy dọn dẹp tâm ta, hãy buông bỏ thế giới tưởng tượng này và hãy để tiếng nói của Chúa trong tâm ta cho ta biết sự thật.

Bài 103: Chúa là Tình yêu thương cũng là niềm hạnh phúc.

1. Hạnh phúc là một thuộc tính của tình yêu thương. Nó không thể tách rời khỏi tình yêu thương. Nó cũng không thể được trải nghiệm nơi không có tình yêu thương. Tình yêu thương không có giới hạn, ở khắp mọi nơi. Và vì vậy niềm vui cũng ở khắp mọi nơi. Tuy nhiên, tâm có thể phủ nhận điều này là như vậy, tin rằng có những khoảng trống trong tình yêu thương nơi tội lỗi có thể xâm nhập, đem đến nỗi đau thay vì niềm vui. Niềm tin kỳ lạ này sẽ hạn chế hạnh phúc bằng cách xác định lại tình yêu thương là có giới hạn, và đưa vào sự đối lập trong những gì không có giới hạn và không có đối lập.

2. Khi ấy, nỗi sợ hãi được gắn liền với tình yêu thương, và kết quả của nó trở thành di sản của những cái tâm nghĩ rằng những gì chúng tạo ra đều có thật. Những hình ảnh này, không có thực tại trong sự thật, làm chứng cho nỗi sợ Chúa, quên rằng là Tình yêu thương, Người phải là niềm vui. Lỗi lầm cơ bản này chúng ta sẽ cố gắng đưa ra sự thật một lần nữa ngày hôm nay, và tự dạy mình:

Chúa là Tình yêu thương cũng là niềm hạnh phúc.

Sợ hãi Người là sợ hãi niềm vui.

Hãy bắt đầu các buổi thực tập của anh em ngày hôm nay với sự liên kết này, điều này sẽ sửa lại niềm tin sai lầm rằng Chúa là nỗi sợ hãi. Nó cũng nhấn mạnh hạnh phúc thuộc về anh em, vì Người là gì.

3. Hãy để sự sửa lỗi này được đặt trong tâm của anh em mỗi giờ trong ngày hôm nay. Sau đó, hãy chào đón tất cả niềm hạnh phúc mà nó mang lại khi sự thật thay thế nỗi sợ hãi, và niềm vui trở thành điều anh em mong đợi để thay thế nỗi đau. Chúa là Tình yêu thương, điều đó sẽ được ban cho anh em. Hãy củng cố sự mong đợi này thường xuyên suốt cả ngày và xoa dịu mọi nỗi sợ hãi của anh em bằng sự đảm bảo, tử tế và hoàn toàn đúng này:

Chúa là Tình yêu thương cũng là niềm hạnh phúc.

Và đó là hạnh phúc mà ta tìm kiếm ngày hôm nay.

Ta không thể thất bại, vì ta tìm kiếm sự thật.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Tình yêu thương ở khắp mọi nơi và hạnh phúc cũng vậy. Tình yêu thương ở đâu, hạnh phúc ở đó. Nơi không có hạnh phúc, ở đó không có tình yêu thương. Và không có tình yêu thương nào ngoài tình yêu thương của Chúa. Đó là tình yêu thương không có đối lập, không có sợ hãi. Cái tôi đã thay thế tình yêu thương của Chúa bằng tình yêu gắn liền với nỗi sợ hãi và đòi hỏi sự hy sinh. Đó không phải là hạnh phúc tối thượng, nó không phải là niềm vui và nó có thể thay đổi.

-Vậy thì thật tuyệt khi nhận ra rằng có một tình yêu, đó là Chúa. Vậy thì Chúa là tình yêu. Đó cũng là hạnh phúc. Nếu không có hạnh phúc, vậy thì Chúa không ở đó, tình yêu không ở đó. Theo kinh nghiệm cá nhân thì không có hạnh phúc cũng có nghĩa không có sự vô tội. Đó là trạng thái được cảm nhận, chấp nhận sự vô tội của chúng ta và tâm được giải thoát khỏi tội lỗi và sợ hãi.

-Và niềm vui đó không liên quan đến bất cứ điều gì bên ngoài. Chỉ có cảm giác khó chịu rằng mình không xứng đáng luôn theo đuổi chúng ta trong khi chúng ta tin rằng mình có tội, khi chúng ta xác định mình là cái ta tưởng tượng, chúng ta chính là hiện thân của tội lỗi, vậy thì ai có thể vui vẻ, phải không?

-Ở cấp độ áp dụng thực tế, khi chúng ta đang thực sự cống hiến cho việc này và đột nhiên một tình huống xảy ra trong ngày khi ta tin vào cái tôi, chúng ta có thể nhìn vượt qua các hiện tướng đang cố gắng cho thấy là có thật. Đó chỉ là sự lôi kéo ta từ bỏ quyền được hạnh phúc trọn vẹn của mình trong một tình yêu thương muốn ta hoàn toàn hạnh phúc và bình yên ở nơi mà ta không phải phấn đấu hoặc làm bất cứ điều gì. Điều duy nhất chúng ta được lựa chọn để làm đó là sự phủ nhận thực sự.

Hãy nhớ rằng Chúa là tình yêu cũng là hạnh phúc. Chúng ta không để rơi vào câu chuyện của cái tôi, đó chính là yếu tố kích hoạt quen thuộc để lôi kéo chúng ta xuống hố sâu của nó hay nói cách khác dính mắc quá sâu vào điều không có thật. Ta có quyền hưởng phép lạ, đằng sau các hiện tướng chính là phép lạ dành cho ta.

Bài 102: Ta chia sẻ Ý Chúa muốn mang lại hạnh phúc cho ta.

1. Anh em không muốn khổ đau. Anh em có thể nghĩ rằng nó mang lại cho anh em thứ gì đó, và vẫn có thể tin một chút rằng nó mang lại cho anh em thứ anh em muốn. Tuy nhiên, niềm tin này bây giờ chắc chắn đã bị lung lay, ít nhất cũng đủ để anh em đặt câu hỏi về nó, nghi ngờ rằng nó thực sự vô nghĩa. Nó vẫn chưa biến mất, nhưng đã thiếu đi những gốc rễ đã từng giữ chặt nó vào những nơi bí mật và tối tăm ẩn giấu trong tâm của anh em.

2. Hôm nay chúng ta cố gắng nới lỏng sự nắm giữ đã suy yếu của nó hơn nữa, và nhận ra rằng nỗi đau là không có mục đích, không có nguyên nhân và không có sức mạnh để hoàn thành bất cứ điều gì. Nó không thể mua bất cứ thứ gì cả. Nó không mang lại điều gì, và không tồn tại. Và mọi thứ anh em nghĩ nó mang lại cho anh em đều không tồn tại, giống như chính nó. Anh em không phải là nô lệ của bất cứ điều gì. Anh em hãy tự do ngày hôm nay để tham gia vào Ý muốn hạnh phúc của Chúa.

3. Trong vài ngày tới, chúng ta sẽ tiếp tục dành những buổi thực tập của mình cho các bài tập được lên kế hoạch để giúp anh em đạt được hạnh phúc mà Ý Chúa đã đặt vào anh em. Đây là nhà của anh em, và đây là sự an toàn của anh em. Đây là sự bình an của anh em, và ở đây không có sự sợ hãi. Đây là sự cứu rỗi. Cuối cùng đây là sự yên nghỉ.

4. Hãy bắt đầu buổi thực tập của anh em ngày hôm nay với việc chấp nhận Ý muốn của Chúa dành cho anh em:

Ta chia sẻ Ý Chúa muốn mang lại hạnh phúc cho ta, và

Ta chấp nhận nó như là chức năng của ta bây giờ.

Sau đó, tìm kiếm chức năng này sâu trong tâm của anh em, vì nó ở đó, chỉ chờ đợi sự lựa chọn của anh em. Anh em không thể không tìm thấy nó khi anh em biết rằng đó là sự lựa chọn của anh em, và rằng anh em chia sẻ Ý muốn của Chúa.

5. Hãy hạnh phúc, vì chức năng duy nhất của anh em ở đây là hạnh phúc. Anh em không cần yêu thương Con Chúa ít hơn Người mà Tình yêu thương của Người đã tạo nên anh ấy cũng yêu thương như chính Người. Bên cạnh những khoảng thời gian yên nghỉ năm phút mỗi giờ này, hãy thường xuyên tạm dừng trong ngày hôm nay để nói với chính mình rằng giờ đây anh em đã chấp nhận hạnh phúc là chức năng duy nhất của anh em. Và hãy chắc chắn rằng anh em đang hợp nhất với Ý Chúa trong việc này.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Hãy dành một chút thời gian và thực sự cho phép bản thân cảm nhận điều đó sẽ như thế nào khi có một tâm thoát khỏi mọi ý nghĩ quấy rầy, mọi câu chuyện, mọi nỗi sợ hãi, mọi tội lỗi, chỉ để được nghỉ ngơi, chắc chắn về bản thân mình như Chúa đã tạo ra, và rằng ý muốn duy nhất, yêu cầu duy nhất là ta phải thật hạnh phúc. Đó là sự cứu rỗi của chúng ta. Đó là sự nghỉ ngơi an tâm tin cậy vào Chúa.

-Rằng chúng ta phải chấp nhận sự chuộc lỗi. Điều đó có nghĩa là chúng ta cần phải tiếp nhận nó, không chỉ về mặt trí năng, nhưng thực sự tiếp nhận nó trong trái tim. Và trong sự tiếp nhận đó là sự nghỉ ngơi. Đó là trạng thái không sợ hãi.

-Đối với tâm của cái tôi mà chúng ta nghĩ là tâm của chúng ta, điều đó thật không thể tưởng tượng được khi nghĩ rằng có một trạng thái như vậy mà chúng ta có thể đạt được bởi vì nó không có khái niệm về ý muốn của Chúa hay một tình yêu thương hoàn hảo hay một kế hoạch hoàn hảo về sự cứu rỗi. Đối với nó, sự cứu rỗi có nghĩa là hy sinh và trừng phạt.

-Ta chỉ cần bỏ đi toàn bộ hệ thống suy nghĩ của cái tôi và những suy nghĩ của nó về sự cứu rỗi của chúng ta là gì và cho phép bản thân thực sự cảm nhận được sự thật về sự cứu rỗi, rằng ý muốn của Người dành cho chúng ta chỉ là niềm hạnh phúc hoàn hảo. Và chúng ta không cần phải làm bất cứ điều gì hoặc phấn đấu tốt, chúng ta không cần phải giành được tình yêu của Chúa, chúng ta không cần phải đủ điều kiện để có được điều đó, chúng ta không phải hy sinh vì điều đó. Không phải vậy. Chỉ cần chấp nhận điều đó, chấp nhận tình yêu thương hoàn hảo, cảm nhận được nó là gì và cho phép mình chấp nhận rằng nó đã là của mình.

-Khi ta không phải là cái ngã ảo tưởng, ý muốn của ta và ý muốn của Chúa là một và đó là hạnh phúc trọn vẹn. Và đó là hạnh phúc cho tất cả. chỉ có hạnh phúc đích thực mới có thể chia sẻ bình đẳng với mọi người.