Bài 109: Ta nghỉ ngơi trong Chúa.

1. Chúng ta cầu xin sự nghỉ ngơi ngày hôm nay, và sự yên tĩnh không bị lay chuyển trước những hiện tượng của thế gian. Chúng ta cầu xin sự bình yên và tĩnh lặng, giữa mọi hỗn loạn sinh ra từ những giấc mơ xung đột. Chúng ta cầu xin sự an toàn và hạnh phúc, mặc dù chúng ta dường như nhìn thấy sự nguy hiểm và đau buồn. Và chúng ta có được ý nghĩ sẽ trả lời lời cầu xin của chúng ta với những gì chúng ta yêu cầu.

2. “Ta nghỉ ngơi trong Chúa.” Ý nghĩ này sẽ mang đến cho anh em sự nghỉ ngơi và yên tĩnh, sự bình yên và tĩnh lặng, sự an toàn và hạnh phúc mà anh em tìm kiếm. “Ta nghỉ ngơi trong Chúa.” Ý nghĩ này có sức mạnh đánh thức sự thật đang ngủ trong anh em, mà nhãn quan của nó nhìn xa hơn những hiện tướng để thấy sự thật đó trong mọi người và mọi thứ hiện hữu. Đây là sự kết thúc của khổ đau cho toàn thế giới, và tất cả những ai đã từng đến và sẽ đến nán lại một thời gian. Đây là ý tưởng về việc Con Chúa được sinh ra một lần nữa, để nhận ra chính mình.

3. “Ta nghỉ ngơi trong Chúa.” Hoàn toàn không nản lòng, ý nghĩ này sẽ đưa anh em vượt qua bão táp và xung đột, khốn khổ và đau đơn, mất mát và cái chết, tiến tới sự chắc chắn của Chúa. Không có khổ đau nào nó không thể chữa lành. Không có vấn đề nào nó không thể giải quyết. Không có hiện tướng nào mà không trở thành sự thật trước mắt anh em, những người nghỉ ngơi trong Chúa.

4. Đây là ngày của bình yên. Anh em nghỉ ngơi trong Chúa, và trong khi thế giới bị xé nát bởi những cơn gió hận thù, sự nghỉ ngơi của anh em vẫn hoàn toàn không bị xáo trộn. Sự yên nghỉ của anh em là sự yên nghĩ của sự thật. Các hiện tướng không thể xâm phạm anh em. Anh em kêu gọi mọi người cùng anh em nghỉ ngơi, họ sẽ nghe và đến với anh em vì anh em nghỉ yên trong Chúa. Họ sẽ không nghe tiếng nói nào khác ngoài tiếng nói của anh em vì anh em đã dâng tiếng nói của mình cho Chúa, và bây giờ anh em nghỉ yên trong Người và để Người nói qua anh em.

5. Trong Người, anh em không còn bận tâm và lo lắng, không gánh nặng, không lo âu, không đau đớn, không sợ hãi về tương lai và không hối tiếc về quá khứ. Trong sự vô tận anh em nghỉ ngơi, trong khi thời gian trôi qua mà không ảnh hưởng đến anh em, vì sự nghỉ ngơi của anh em không bao giờ có thể thay đổi theo bất kỳ cách nào. Anh em nghỉ ngơi hôm nay. Và khi anh em nhắm mắt lại, hãy chìm vào sự tĩnh lặng. Hãy để những khoảng thời gian yên nghỉ và thư giãn này trấn an tâm của anh em rằng tất cả những tưởng tượng điên cuồng của nó chỉ là những cơn mơ do sốt đã qua đi. Hãy để tâm tĩnh lặng và biết ơn chấp nhận sự chữa lành của nó. Sẽ không còn những giấc mơ đáng sợ nữa, giờ đây anh em đã nghỉ ngơi trong Chúa. Hãy dành thời gian hôm nay để thoát khỏi những giấc mơ và đi vào sự bình yên.

6. Mỗi giờ ta nghỉ ngơi hôm nay, cái tâm mệt mỏi bỗng vui lên, con chim gãy cánh cất tiếng hót, dòng suối cạn đã lâu lại bắt đầu chảy. Thế giới được hồi sinh mỗi khi anh em nghỉ ngơi, và hàng giờ hãy nhớ rằng anh em đến để mang sự bình an của Chúa đến cho thế giới, để thế giới có thể nghỉ ngơi cùng anh em.

7. Với mỗi năm phút mà ta nghỉ ngơi hôm nay, thế giới gần như thức tỉnh. Và thời điểm, khi sự nghỉ ngơi sẽ là điều duy nhất tồn tại, đến gần hơn với tất cả những cái tâm mệt mỏi và kiệt sức, giờ đây đã quá mỏi mệt để đi con đường của họ một mình. Và họ sẽ nghe thấy tiếng chim bắt đầu hót và nhìn thấy dòng suối bắt đầu chảy trở lại, với niềm hy vọng được tái sinh và năng lượng được phục hồi để bước đi với những bước chân nhẹ nhàng dọc theo con đường mà đột nhiên họ cảm thấy dễ dàng khi đi.

8. Hôm nay anh em nghỉ ngơi trong sự bình an của Chúa, và kêu gọi những người anh em của mình từ sự nghỉ ngơi của anh em để kéo họ đến với sự nghỉ ngơi của họ cùng với anh em. Anh em sẽ trung thành với niềm tin của mình ngày hôm nay, không quên một ai, đưa mọi người vào vòng bình yên vô biên của anh em, thánh đường nơi anh em nghỉ ngơi. Hãy mở cửa đền và để họ đến từ xa cũng như gần trên khắp trên thế giới; những người anh em ở xa và những người bạn thân nhất của mình; mời tất cả họ cùng vào đây và nghỉ ngơi cùng anh em.

9. Hôm nay anh em nghỉ ngơi trong sự bình an của Chúa, yên lặng và không sợ hãi. Mỗi anh em đến để nghỉ ngơi, và dâng nó cho anh em. Chúng ta cùng nhau nghỉ ngơi ở đây, như vậy sự nghỉ ngơi của chúng ta được trọn vẹn, và những gì chúng ta cho đi ngày hôm nay chúng ta đã nhận được. Thời gian không phải là người bảo vệ những gì chúng ta cho đi hôm nay. Chúng ta trao cho những người chưa sinh ra và những người đã đi qua, cho mọi Ý nghĩ của Chúa, và cho Tâm nơi những Ý nghĩ này sinh ra và là nơi chúng nghỉ ngơi. Và chúng ta nhắc nhở họ về nơi nghỉ ngơi của họ mỗi khi ta nói với chính mình, “Ta nghỉ ngơi trong Chúa.”

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Có nơi nào khác mà chúng ta có thể yên nghỉ thực sự? Cái tôi sẽ tranh luận với điều đó, nói rằng ta nghỉ ngơi trong spa, thân thể, trong thức ăn, tình dục, hay tập thể dục, trong các kỳ nghỉ, trong sự lãng mạn hay trong tiền bạc, nhưng khi giống tố đến ta không thể bình yên với những thứ này.

-Nghỉ ngơi trong Chúa là câu trả lời vui vẻ cho mọi vấn đề được nhận thấy, cho mọi nỗi buồn có thể tưởng tượng được, cho mọi suy nghĩ của thế gian. Khi ta nghỉ, cả thế giới đều nghỉ cùng ta vì tâm này chỉ là một. Sự thật tâm ta luôn ở trong sự tĩnh lặng, trong bình an, hạnh phúc và niềm vui.

-Nghỉ ngơi trong Chúa là hoàn toàn ở hiện tại. Đó là câu trả lời cho mọi nhận thức của cái tôi về quá khứ và tương lai. Khoảnh khắc nghỉ ngơi trong Chúa này, khoảnh khắc của cầu nguyện và thiền định sâu sắc này là dành cho mọi người và mọi thứ trong suốt lịch sử, những người đã đến và sẽ đến, những người ở xa và gần. Tất cả đều là một phần của sự phóng chiếu. Tâm của chúng ta mãn nguyện trong sự nghỉ ngơi.

-Chúng ta có gia tài vĩnh cữu là sự nghỉ ngơi thuần khiết, sự nghỉ ngơi vĩnh cữu. Chúng ta nhắc nhở mình rằng không có gì cần phải thay đổi vì quá khứ đã qua, mọi sai lầm không còn nữa. Và khoảnh khắc này ta nghỉ ngơi trong Chúa đón nhận mọi người, mọi thứ trong sự nghỉ ngơi của ta. Khoảnh khắc vinh quang được nghỉ ngơi trong Chúa là sự chữa lành mọi nhận thức. Đó là tiếng gọi đi vào sự tĩnh lặng của giấc mơ hạnh phúc, sự tĩnh lặng của niềm vui và sự bình yên trong tâm. Và khi ta có được sự nghỉ ngơi này, ánh sáng sẽ đến trong tâm ta.

-Sự nghỉ ngơi này còn hơn cả hành động của cái thân, đó là sự nghỉ ngơi của tâm, đó là sự nghỉ ngơi trong tâm của Chúa.

-Có một bí mật cho sự trẻ mãi không già. Nếu chúng ta thực sự yên nghỉ trong Chúa, nếu chung ta yên tâm như Chúa đã tạo nên chúng ta là tinh thần, không phải cái thân thì thời gian không thể chạm tới chúng ta được. Ta sẽ không đi qua dòng thời gian. ta đang ở đây, một nơi nghỉ ngơi, trong khi ta đang nghỉ ngơi, mọi thứ dường như đang trôi qua nhưng ta không đi theo chúng. Đó là việc hoàn toàn phó thác cho tiếng nói của Chúa.

Leave a comment