1. Nhãn quan phụ thuộc vào ý tưởng của ngày hôm nay. Ánh sáng ở trong đó, vì nó hòa giải mọi điều dường như đối lập. Và ánh sáng là gì nếu không phải là sự giải quyết, sinh ra từ bình an, của tất cả những xung đột và suy nghĩ sai lầm của anh em thành một khái niệm hoàn toàn đúng? Ngay cả điều đó cũng sẽ biến mất, bởi vì Ý nghĩ đằng sau nó sẽ xuất hiện để thay thế nó. Và bây giờ anh em được bình yên mãi mãi, vì giấc mơ đã kết thúc rồi.
2. Ánh sáng thực sự giúp cho nhãn quan thực sự có thể thực hiện được không phải là ánh sáng mà mắt thường nhìn thấy. Đó là trạng thái tâm đã trở nên thống nhất đến mức hoàn toàn không thể nhận thức được bóng tối. Và như vậy những gì giống nhau được xem là một, trong khi những gì không giống nhau vẫn không được chú ý, vì nó không có ở đó.
3. Đây là ánh sáng không có đối lập, và nhãn quan, được chữa lành, có sức mạnh chữa lành. Đây là ánh sáng mang sự bình an trong tâm của anh em đến những tâm khác, để chia sẻ nó và vui mừng vì họ là một với anh em và với chính họ. Đây là ánh sáng chữa lành vì nó mang lại nhận thức duy nhất, dựa trên một hệ quy chiếu, từ đó phát sinh một ý nghĩa.
4. Ở đây cả cho và nhận đều được xem như là các khía cạnh khác nhau của một Ý nghĩ mà sự thật của nó không phụ thuộc vào việc cái nào được coi là có trước, hay cái nào có vẻ ở vị trí thứ hai. Ở đây điều này được hiểu cả hai xảy ra cùng nhau, rằng Ý nghĩ vẫn toàn vẹn. Và trong cách hiểu này là cơ sở để tất cả các mặt đối lập được hòa giải, vì chúng được nhận thức từ cùng một hệ quy chiếu thống nhất Ý nghĩ này.
5. Một ý nghĩ, hoàn toàn thống nhất, sẽ phục vụ để thống nhất mọi ý nghĩ. Điều này cũng giống như nói rằng một sự sửa chữa cũng đủ cho mọi sự sửa chữa, hay việc tha thứ hoàn toàn cho một người anh em là đủ để mang lại sự cứu rỗi cho mọi tâm. Vì đây chỉ là một số trường hợp đặc biệt của một quy luật áp dụng cho mọi hình thức học tập, nếu nó được hướng dẫn bởi Đấng biết sự thật.
6. Biết rằng cho và nhận là như nhau có ích lợi đặc biệt, vì nó có thể được thử rất dễ dàng và được coi là đúng. Và khi trường hơp đặc biệt này đã chứng minh nó luôn có kết quả, trong mọi hoàn cảnh mà nó được thử, ý nghĩ đằng sau nó có thể khái quát hóa cho những lĩnh vực nghi ngờ và nhãn quan kép khác. Và từ đó nó sẽ mở rộng, và cuối cùng đi đến một Ý nghĩ duy nhất làm nền tảng cho tất cả chúng.
7. Hôm nay chúng ta thực tập với trường hợp đặc biệt về cho và nhận. Chúng ta sẽ sử dụng bài học đơn giản này một cách hiển nhiên vì nó có kết quả mà chúng ta không thể không thấy. Cho là nhận. Hôm nay chúng ta sẽ cố gắng mang lại sự bình an cho mọi người, và xem sự bình an trở lại với chúng ta nhanh chóng như thế nào. Ánh sáng là sự yên tĩnh, và trong sự bình yên đó nhãn quan được ban cho chúng ta, và chúng ta có thể nhìn thấy.
8. Vì vậy, chúng ta bắt đầu các buổi thực tập với hướng dẫn cho ngày hôm nay, và nói:
Cho và nhận là một trong sự thật.
Ta sẽ nhận được những gì ta đang cho đi bây giờ.
Sau đó nhắm mắt lại, và trong năm phút hãy nghĩ về những gì anh em sẽ dành cho mọi người, để có được nó là của mình. Ví dụ, anh em có thể nói:
Đối với mọi người ta mang lại sự yên tĩnh.
Đối với mọi người ta mang lại sự bình an trong tâm.
Đối với mọi người ta mang lại sự nhe nhàng.
9. Nói chậm rãi từng câu rồi dừng lại một lúc, mong nhận được món quà anh em đã tặng. Và nó sẽ đến với anh em với số lượng mà anh em đã cho đi. Và anh em sẽ thấy anh em có được sự đền đáp chính xác, vì đó là những gì anh em yêu cầu. Cũng có thể hữu ích khi nghĩ xem anh em sẽ tặng món quà cho ai. Anh ấy đại diện cho những người khác, và qua anh ấy anh em tặng cho tất cả.
10. Bài học rất đơn giản của chúng ta hôm nay sẽ dạy cho chúng ta nhiều điều. Kết quả và nguyên nhân sẽ được hiểu rõ hơn nhiều kể từ nay, và bây giờ chúng ta sẽ tiến bộ nhanh hơn nhiều. Hãy coi những bài tập hôm nay như những tiến bộ nhanh chóng trong quá trình học tập của anh em, thậm chí còn nhanh hơn và chắc chắn hơn nữa mỗi khi anh em nói, “Cho và nhận là một trong sự thật.”
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
____________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Khi ta nhìn với cái tôi, ta thực sự nhìn trong bóng tối và những gì ta thấy đều không có ở đó. Nhưng có một ánh sáng trong tâm ta, ánh sáng của sự thật và khi ta nhìn trong ánh sáng đó những gì ta thấy thực sự có ở đó. Đó là ánh sáng của sự tha thứ chữa lành nhận thức của ta và đem lại sự bình an.
-Cho và nhận là một vì sự thật chỉ có một, Chúng ta chỉ là một tâm, khi ta cho ta cho chính mình. Ta chỉ là một, ta là tâm, ta không phải là những cái thân riêng biệt hay những tâm riêng biệt.
-Khi cho đi có nghĩa là chúng ta đang trao cho chính mình. Điều cực kỳ đơn giản này nhưng ta phải ghi nhớ cả ngàn lần. Vì vậy nếu ta bị người khác kích hoạt, điều đang xảy ra là ta đang nhìn xuyên qua bộ lọc tội lỗi của chính mình. Ta không thể coi người khác là sai hay có tội trừ khi ta nhìn nhận tội lỗi của chính mình. Vì vậy ta đang trút bỏ cảm giác tội lỗi của mình bằng cách đổ lỗi cho người khác.
-Hoặc là tất cả hoặc không có gì, chúng ta hoặc cho đi tình yêu thương, cho đi sự tha thứ đó là tình yêu thương hay chúng ta đang trao đi tội lỗi của mình, chỉ cần tấn công và chúng ta cũng đang nhận lại điều đó. Như ta đối xử với người khác, ta đối xử với chính mình, như cách ta nhìn thấy anh em mình, ta nhìn thấy chính mình, vì ở đây chỉ có một, một sự đồng nhất.