Bài 105: Bình an và niềm vui của Chúa là của ta.

1. Bình an và niềm vui của Chúa là của anh em. Hôm nay chúng ta sẽ chấp nhận chúng vì biết rằng chúng thuộc về chúng ta. Và chúng ta sẽ cố gắng hiểu những món quà này sẽ tăng lên khi chúng ta nhận được chúng. Chúng không giống như những món quà mà thế gian có thể tặng, trong đó người cho bị mất khi tặng quà; người nhận sẽ giàu hơn nhờ sự mất mát của anh ấy. Đó không phải là những món quà, mà là những thỏa thuận được thực hiện với cảm giác tội lỗi. Món quà thực sự được trao không đòi hỏi sự mất mát. Không thể nào một người có thể được lợi vì người khác thua thiệt. Điều này ngụ ý một giới hạn và một sự thiếu hụt.

2. Không có món quà nào được trao tặng như vậy. Những ‘món quà’ như vậy chỉ là một sự trả giá để nhận lại một giá trị lớn hơn; một khoản vay có lãi phải trả đầy đủ; một sự cho vay tạm thời, có nghĩa là một cam kết về khoản nợ phải được trả lại nhiều hơn số tiền mà người nhận quà nhận được. Sự biến dạng kỳ lạ này về ý nghĩa của việc cho đi lan tràn khắp mọi cấp độ của thế giới mà anh em nhìn thấy. Nó tước bỏ mọi ý nghĩa của những món quà mà anh em trao tặng, và không để lại bất cứ thứ gì cho anh em trong những món quà anh em nhận.

3. Một mục tiêu học tập chính mà khóa học này đặt ra là đảo ngược cái nhìn của anh em về việc cho đi, để anh em có thể nhận được. Vì việc cho đi đã trở thành nguồn gốc của sự sợ hãi, và vì thế anh em sẽ tránh phương tiện duy nhất để anh em có thể nhận được. Hãy đón nhận sự bình an và niềm vui của Chúa, và anh em sẽ học được cách nhìn khác về món quà. Những món quà của Chúa sẽ không bao giờ giảm bớt khi chúng được cho đi. Chúng chỉ có tăng lên bằng cách đó.

4. Như sự bình an và niềm vui của Thiên đường tăng thêm khi anh em chấp nhận chúng là món quà của Chúa ban cho anh em, thì niềm vui của Đấng tạo dựng cũng tăng lên khi anh em chấp nhận niềm vui và sự bình an của Người là của anh em. Sự cho đi thực sự là sự tạo dựng. Nó mở rộng sự vô hạn đến cái không giới hạn, sự vĩnh cữu đến cái vô tận, và tình yêu thương đến chính nó. Nó thêm vào tất cả những gì đã hoàn thiện, không chỉ đơn giản là thêm vào nhiều hơn, vì điều đó ngụ ý trước đây nó ít hơn. Nó thêm bằng cách để cho những gì không thể chứa đựng chính nó hoàn thành mục đích của nó là cho đi mọi thứ nó có, bảo đảm nó mãi mãi cho chính nó.

5. Hôm nay hãy đón nhận sự bình an và niềm vui của Chúa như của anh em. Hãy để Người hoàn thiện chính Người như Người xác định sự hoàn thiện. Anh em sẽ hiểu cái gì hoàn thiện chính Người cũng phải hoàn thiện Con của Người. Người không thể ban cho qua sự mất mát. Anh em cũng không thể. Hãy nhận món quà niềm vui và bình an của Người hôm nay, và Người sẽ cám ơn anh em vì món quà anh em dành cho Người.

6. Hôm nay buổi thực tập của chúng ta sẽ bắt đầu hơi khác một chút. Hãy bắt đầu ngày hôm nay bằng cách nghĩ về những anh em đã bị anh em từ chối sự bình yên và niềm vui vốn là quyền của họ theo luật bình đẳng của Chúa. Ở đây anh em đã từ chối chúng cho chính mình. Và ở đây anh em cần phải quay lại để nhận chúng là của anh em.

7. Hãy nghĩ về những “kẻ thù” của anh em một chút, và nói với từng người khi họ xuất hiện trong tâm của anh em:

Người anh em của tôi, tôi mang đến cho bạn sự bình an và niềm vui,

Để tôi có được sự bình an và niềm vui của Chúa như của tôi.

Vì vậy, anh em chuẩn bị cho mình để nhận ra những món quà Chúa ban cho anh em, và để tâm của anh em thoát khỏi tất cả những gì có thể ngăn cản sự thành công ngày hôm nay. Bây giờ anh em đã sẵn sàng đón nhận món quà bình an và niềm vui mà Chúa đã ban cho anh em. Bây giờ anh em đã sẵn sàng trải qua niềm vui và sự bình an mà anh em đã từ chối cho chính mình. Bây giờ anh em có thể nói, “bình an và niềm vui của Chúa là của ta”, vì anh em đã cho đi những gì anh em sẽ nhận được.

8. Anh em phải thành công ngày hôm nay, nếu anh em chuẩn bị tâm của mình như chúng tôi gợi ý. Vì anh em đã dỡ bỏ mọi rào cản dẫn đến bình an và niềm vui, và cuối cùng những gì của anh em có thể đến với anh em. Vì vậy hãy nói với chính mình, “bình an và niềm vui của Chúa là của ta”, và nhắm mắt lại một lát, và để Tiếng nói của Người đảm bảo với anh em rằng những lời anh em nói ra là sự thật.

9. Hãy dành năm phút như vậy với Ngài mỗi khi anh em có thể ngày hôm nay, nhưng đừng nghĩ ít hơn là vô ích khi anh em không thể dành cho Ngài nhiều hơn. Ít nhất hàng giờ hãy nhớ nói những lời kêu gọi Ngài ban cho anh em những gì Ngài muốn ban cho, và muốn anh em nhận được. Hôm nay nhất định không can thiệp vào những gì Ngài muốn. Và nếu một anh em nào đó dường như cám dỗ anh em từ chối món quà của Chúa dành cho anh ấy, hãy coi đó như một cơ hội khác để nhận những món quà của Chúa như của mình. Sau đó hãy ban phước lành cho người anh em của mình với lòng biết ơn, và nói:

Người anh em của tôi, tôi mang đến cho bạn sự bình an và niềm vui,

Để tôi có được sự bình an và niềm vui của Chúa như của tôi.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Cái tôi cho đi để lấy được nhiều hơn và tin rằng món quà nó cho đi sẽ bị mất. Đó không phải là cho. Cho đi thực sự là sự mở rộng, đó không phải là về món đồ, đó là sự mở rộng tình yêu thương đến chính nó. Mọi thứ ta cho đi thực sự sẽ được nhân lên gấp nhiều lần khi trở lại với ta. Cái tôi không cho đi thực sự nên cũng không nhận được vì cho và nhận là giống nhau, vì vậy nó luôn tìm cách để lấy. Hệ thống suy nghĩ của cái tôi tin vào sự khan hiếm.

-Chúa luôn cho đi. Chúa là tình yêu thương, luôn mở rộng ra chính nó. Ta nhận được tình yêu của Người bằng cách cho đi. Tình yêu của Chúa luôn mở rộng thông qua chúng ta. Khi ta để cho điều đó chảy qua, ta có được niềm vui và bình an thực sự.

Leave a comment