1. Hạnh phúc là một thuộc tính của tình yêu thương. Nó không thể tách rời khỏi tình yêu thương. Nó cũng không thể được trải nghiệm nơi không có tình yêu thương. Tình yêu thương không có giới hạn, ở khắp mọi nơi. Và vì vậy niềm vui cũng ở khắp mọi nơi. Tuy nhiên, tâm có thể phủ nhận điều này là như vậy, tin rằng có những khoảng trống trong tình yêu thương nơi tội lỗi có thể xâm nhập, đem đến nỗi đau thay vì niềm vui. Niềm tin kỳ lạ này sẽ hạn chế hạnh phúc bằng cách xác định lại tình yêu thương là có giới hạn, và đưa vào sự đối lập trong những gì không có giới hạn và không có đối lập.
2. Khi ấy, nỗi sợ hãi được gắn liền với tình yêu thương, và kết quả của nó trở thành di sản của những cái tâm nghĩ rằng những gì chúng tạo ra đều có thật. Những hình ảnh này, không có thực tại trong sự thật, làm chứng cho nỗi sợ Chúa, quên rằng là Tình yêu thương, Người phải là niềm vui. Lỗi lầm cơ bản này chúng ta sẽ cố gắng đưa ra sự thật một lần nữa ngày hôm nay, và tự dạy mình:
Chúa là Tình yêu thương cũng là niềm hạnh phúc.
Sợ hãi Người là sợ hãi niềm vui.
Hãy bắt đầu các buổi thực tập của anh em ngày hôm nay với sự liên kết này, điều này sẽ sửa lại niềm tin sai lầm rằng Chúa là nỗi sợ hãi. Nó cũng nhấn mạnh hạnh phúc thuộc về anh em, vì Người là gì.
3. Hãy để sự sửa lỗi này được đặt trong tâm của anh em mỗi giờ trong ngày hôm nay. Sau đó, hãy chào đón tất cả niềm hạnh phúc mà nó mang lại khi sự thật thay thế nỗi sợ hãi, và niềm vui trở thành điều anh em mong đợi để thay thế nỗi đau. Chúa là Tình yêu thương, điều đó sẽ được ban cho anh em. Hãy củng cố sự mong đợi này thường xuyên suốt cả ngày và xoa dịu mọi nỗi sợ hãi của anh em bằng sự đảm bảo, tử tế và hoàn toàn đúng này:
Chúa là Tình yêu thương cũng là niềm hạnh phúc.
Và đó là hạnh phúc mà ta tìm kiếm ngày hôm nay.
Ta không thể thất bại, vì ta tìm kiếm sự thật.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
______________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Tình yêu thương ở khắp mọi nơi và hạnh phúc cũng vậy. Tình yêu thương ở đâu, hạnh phúc ở đó. Nơi không có hạnh phúc, ở đó không có tình yêu thương. Và không có tình yêu thương nào ngoài tình yêu thương của Chúa. Đó là tình yêu thương không có đối lập, không có sợ hãi. Cái tôi đã thay thế tình yêu thương của Chúa bằng tình yêu gắn liền với nỗi sợ hãi và đòi hỏi sự hy sinh. Đó không phải là hạnh phúc tối thượng, nó không phải là niềm vui và nó có thể thay đổi.
-Vậy thì thật tuyệt khi nhận ra rằng có một tình yêu, đó là Chúa. Vậy thì Chúa là tình yêu. Đó cũng là hạnh phúc. Nếu không có hạnh phúc, vậy thì Chúa không ở đó, tình yêu không ở đó. Theo kinh nghiệm cá nhân thì không có hạnh phúc cũng có nghĩa không có sự vô tội. Đó là trạng thái được cảm nhận, chấp nhận sự vô tội của chúng ta và tâm được giải thoát khỏi tội lỗi và sợ hãi.
-Và niềm vui đó không liên quan đến bất cứ điều gì bên ngoài. Chỉ có cảm giác khó chịu rằng mình không xứng đáng luôn theo đuổi chúng ta trong khi chúng ta tin rằng mình có tội, khi chúng ta xác định mình là cái ta tưởng tượng, chúng ta chính là hiện thân của tội lỗi, vậy thì ai có thể vui vẻ, phải không?
-Ở cấp độ áp dụng thực tế, khi chúng ta đang thực sự cống hiến cho việc này và đột nhiên một tình huống xảy ra trong ngày khi ta tin vào cái tôi, chúng ta có thể nhìn vượt qua các hiện tướng đang cố gắng cho thấy là có thật. Đó chỉ là sự lôi kéo ta từ bỏ quyền được hạnh phúc trọn vẹn của mình trong một tình yêu thương muốn ta hoàn toàn hạnh phúc và bình yên ở nơi mà ta không phải phấn đấu hoặc làm bất cứ điều gì. Điều duy nhất chúng ta được lựa chọn để làm đó là sự phủ nhận thực sự.
Hãy nhớ rằng Chúa là tình yêu cũng là hạnh phúc. Chúng ta không để rơi vào câu chuyện của cái tôi, đó chính là yếu tố kích hoạt quen thuộc để lôi kéo chúng ta xuống hố sâu của nó hay nói cách khác dính mắc quá sâu vào điều không có thật. Ta có quyền hưởng phép lạ, đằng sau các hiện tướng chính là phép lạ dành cho ta.