Bài 96: Sự cứu rỗi đến từ Ngã duy nhất của ta.

1. Mặc dù anh em là một Ngã, anh em trải nghiệm bản thân như hai; cả tốt và xấu, yêu và ghét, tâm và thân. Cảm giác bị chia thành hai mặt đối lập này gây ra cảm giác xung đột gay gắt và liên tục, và dẫn đến những nổ lực điên cuồng để hòa giải những khía cạnh mâu thuẫn của nhận thức này về bản thân. Anh em đã tìm kiếm nhiều giải pháp như vậy, và không có giải pháp nào hiệu quả. Những mặt đối lập mà anh em nhìn thấy trong anh em sẽ không bao giờ tương thích với nhau. Nhưng một thứ tồn tại.

2. Thực tế là sự thật và ảo tưởng không thể dung hòa được, bất kể anh em cố gắng như thế nào, anh em sử dụng phương tiện gì và nhìn thấy vấn đề ở đâu, phải được chấp nhận nếu anh em muốn được cứu. Cho đến khi anh em chấp nhận điều này, anh em sẽ nỗ lực thực hiện một danh sách dài vô tận những mục tiêu mà anh em không thể đạt được; một loạt công sức và thời gian tiêu tốn vô nghĩa, hy vọng và nghi ngờ, mỗi lần đều vô ích như lần trước, và chắc chắn sẽ thất bại như lần sau.

3. Những vấn đề không có ý nghĩa thì không thể giải quyết được trong khuôn khổ mà chúng được đặt ra. Hai cái ngã xung đột không thể giải quyết được, tốt và xấu không có điểm chung. Cái ngã do anh em tạo ra không bao giờ có thể là Ngã của anh em, Ngã của anh em cũng không thể bị phân chia làm hai, mà vẫn là Nó và mãi mãi phải như vậy. Tâm và thân không thể cùng tồn tại. Đừng cố gắng dung hòa cả hai, vì cái này phủ nhận cái kia có thể là có thật. Nếu anh em là thể xác, thì tâm của anh em sẽ biến mất trong quan niệm về bản thân của anh em, vì nó không có chỗ nào để nó có thể thực sự là một phần của anh em. Nếu anh em là tinh thần, vậy thì cái thân phải là vô nghĩa đối với thực tại của anh em.

4. Tinh thần sử dụng tâm làm phương tiện để tìm thấy sự thể hiện Ngã của mình. Và cái tâm phục vụ tinh thần sẽ được bình an va tràn ngập niềm vui. Sức mạnh của nó đến từ tinh thần, và nó đang hạnh phúc hoàn thành chức năng của mình ở đây. Tuy nhiên, tâm cũng có thể thấy nó tách rời khỏi tinh thần, và nhận thức chính mình trong một cái thân mà nó nhầm lẫn với chính nó. Không có chức năng của mình, nó không có bình an, và hạnh phúc là xa lạ với suy nghĩ của nó.

5. Tuy nhiên, tâm tách biệt với tinh thần không thể suy nghĩ. Nó đã phủ nhận Nguồn sức mạnh của mình, và thấy mình bất lực, bị giới hạn và yếu đuối. Giờ đây khi đã tách khỏi chức năng của mình, nó nghĩ rằng mình đơn độc và tách biệt, bị hiệp binh tấn công chống lại nó và ẩn náu trong sự che chở yếu ớt của cái thân. Bây giờ nó phải dung hòa cái không thích với cái thích, vì đây là điều nó nghĩ nó dành cho việc này.

6. Đừng lãng phí thời gian vào việc này thêm nữa. Ai có thể giải quyết những xung đột vô nghĩa mà một giấc mơ mang lại? Giải pháp có thể có ý nghĩa gì trong sự thật? Nó có thể phục vụ mục đích gì? Nó dùng để làm gì? Sự cứu rỗi không thể biến ảo tưởng thành sự thật, cũng như không thể giải quyết một vấn đề không tồn tại. Có lẽ anh em hy vọng nó có thể. Tuy nhiên, anh em có muốn kế hoạch của Chúa để giải phóng Con thân yêu của Người mang lại nỗi đau cho anh ấy, và không giải thoát được cho anh ấy không?

7. Ngã của anh em giữ lại những Ý nghĩ của Nó, và chúng vẫn ở trong tâm của anh em và trong Tâm của Chúa. Thánh Linh giữ sự cứu rỗi trong tâm của anh em, và ban cho nó con đường dẫn đến bình an. Sự cứu rỗi là một ý nghĩ anh em chia sẻ với Chúa, vì Tiếng nói của Người đã chấp nhận nó cho anh em và nhân danh anh em trả lời rằng điều đó đã được thực hiện. Như vậy, sự cứu rỗi được giữ trong những Ý nghĩ mà Ngã của anh em trân trọng và giữ gìn cho anh em.

8. Hôm nay chúng ta sẽ cố gắng tìm ra ý nghĩ này mà sự hiện diện của nó trong tâm của anh em được đảm bảo bởi Đấng nói với anh em từ Ngã duy nhất của anh em. Việc thực tập năm phút mỗi giờ của chúng ta sẽ là một cuộc tìm kiếm Ngài trong tâm của anh em. Sự cứu rỗi đến từ một Ngã này thông qua Ngài là Cầu nối giữa tâm của anh em và Nó. Hãy kiên nhẫn chờ đợi, và để Ngài nói với anh em về Ngã của anh em, và những gì tâm của anh em có thể làm, được phục hồi cho Nó và tự do phục vụ Ý muốn của Nó.

9. Bắt đầu bằng nói câu này:

Sự cứu rỗi đến từ một Ngã duy nhất của ta. Những Ý nghĩ của Nó là của ta để sử dụng.

Sau đó, tìm kiếm những Ý nghĩ của Nó, và coi chúng là của riêng anh em. Đây là những suy nghĩ thực sự của chính anh em mà anh em đã phủ nhận, và để cho tâm của mình lang thang trong một thế giới mơ mộng, để tìm thấy những ảo tưởng ở vị trí của chúng. Đây là những suy nghĩ của anh em, những suy nghĩ duy nhất mà anh em có. Sự cứu rỗi nằm trong số đó; hãy tìm nó ở đó.

10. Nếu anh em thành công, những suy nghĩ đến với anh em sẽ cho anh em biết rằng anh em đã được cứu rỗi, và tâm của anh em đã tìm thấy chức năng mà nó tìm cách đánh mất. Ngã của anh em sẽ chào đón nó và mang lại cho nó sự bình yên. Được phục hồi sức mạnh, nó sẽ lại tuôn chảy từ tinh thần đến tinh thần trong mọi thứ được tạo ra bởi Tinh thần như chính Nó. Tâm của anh em sẽ ban phước cho tất cả mọi thứ. Sự nhầm lẫn đã kết thúc, anh em được phục hồi, vì anh em đã tìm thấy Ngã của mình.

11. Ngã của anh em biết rằng anh em không thể thất bại ngày hôm nay. Có lẽ tâm của anh em vẫn chưa chắc chắn trong một thời gian ngắn. Đừng thất vọng vì điều này. Niềm vui mà Ngã của anh em trải qua Nó sẽ lưu lại cho anh em, và niềm vui đó sẽ vẫn là của anh em trong nhận thức đầy đủ. Mỗi khi anh em dành năm phút mỗi giờ để tìm kiếm Ngài, người kết nối tâm với Ngã của anh em, anh em dâng lên Ngài một kho báu khác để giữ cho anh em.

12. Hôm nay, mỗi khi anh em nói với tâm điên cuồng của mình rằng sự cứu rỗi đến từ Ngã duy nhất của anh em, anh em đang đặt một báu vật khác trong kho báu ngày càng tăng của mình. Và tất cả sẽ được ban cho bất kỳ ai cầu xin, và sẽ chấp nhận món quà đó. Vậy thì hãy nghĩ xem có bao nhiêu thứ được trao cho anh em để cho đi ngày hôm nay, để nó sẽ được ban cho anh em.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Khi ta đang suy nghĩ thông qua cái ngã sai lầm thì Ngã thánh của ta mất đi trong nhận thức của ta và khi ta hoàn toàn nhận thức được mình là Ngã thánh, nhận thức được sự hợp nhất với Ngã duy nhất của mình và Chúa, hợp nhất với anh chị em của mình thì cái ngã ảo, cái tôi biến mất. Chúng hoàn toàn loại bỏ nhau, ta không thể có cả hai cùng một lúc, cái này hoặc cái kia và cái này hoàn toàn làm lu mờ cái kia.

-Ta vẫn quan niệm về bản thân như một cái thân hay cao hơn là một “phức hợp thân tâm” hoặc “thân, tâm và tinh thần”. Bài học này dạy rằng ta không thể dung hòa những thứ này. Ta không thể là ngã tổng hợp. Ta là tinh thần, ta vĩnh cữu. Về khía cạnh tâm, ta chia sẻ tâm của Chúa, là một ý tưởng trong tâm của Chúa. Cái gì sinh bởi thể xác là thể xác, cái gì sinh bởi tinh thần là tinh thần. Nếu ta là tinh thần, ta không thể là một cái thân, nếu ta là cái thân, ta không thể là tinh thần.

-Nếu ta tin tách rời khỏi tinh thần, đó là niềm tin vào sự tách biệt, và điều này sinh ra quan niệm về bản thân dường như coi mình là một cái thân nhìn ra thế giới bên ngoài thông qua năm giác quan. Đó là trò lừa về tính cá nhân, xem bản thân và mọi thứ đều là cá nhân.

-Như vậy cái tôi có thể nói ta phải từ bỏ cái thân và điều này đặt một áp lực khác lên chúng ta để học cách chối bỏ cái thân. Không, đó không phải là việc chối bỏ cái thân, mà là giao cái thân này cho Thánh Linh để mang lại cho nó một ý nghĩa khác. Đối với cái tôi, mục đích của cái thân là tách biệt, khổ đau và cuối cùng là chết. Thánh Linh sẽ nhận lấy tất cả những thứ đó từ chúng ta và sau đó đặt lại mục đích cho cái thân một cách đẹp đẽ để nó trở thành biểu tượng của sự hợp nhất chứ không phải tách biệt, sự hòa hợp, sức khỏe và nó trở thành biểu tượng của cuộc sống vĩnh cửu chứ không phải cái chết thể xác.

-Khi tâm tách rời khỏi tinh thần thì nó không thể nghĩ. Vì vậy, tất cả những suy nghĩ mà ta nghĩ về quá khứ hay tương lai, hay những suy nghĩ về ký ức, về những gì đã xảy ra hay những cảm xúc, đều không phải là những suy nghĩ thực sự. Tâm khi đó chỉ là trống rỗng vì nó nghĩ về cái không có gì, vì nó cố gắng suy nghĩ mà không có tinh thần, không có Chúa.

-Tâm là phương tiện cho tinh thần và trong khi chúng ta cho phép nó phép hoạt động đúng chức năng của nó là phương tiện cho tinh thần thì nó hạnh phúc, nó bình yên nhưng khi nó nhầm lẫn với cái thân và bắt đầu cho phép cái tôi điều khiển suy nghĩ của mình đó là lúc nó trở nên hoàn toàn vô nghĩa, hỗn loạn, không còn bình yên và hạnh phúc trở nên xa lạ với nó.

-Khi ta tách rời khỏi tinh thần, tách rời khỏi chức năng tha thứ của mình, ta cảm thấy yếu ớt và phải dung hòa cái thích với cái không thích. Đó là lý do tại sao ta lại quan tâm đến việc ta có được người khác chấp nhận hay không, ta có nổi tiếng hay không.

Leave a comment