Bài 95: Ta là một Ngã, hợp nhất với Đấng tạo dựng của mình.

1. Ý tưởng của ngày hôm nay mô tả chính xác anh em như Chúa đã tạo nên anh em. Anh em là một trong chính mình, và là một với Người. Sự duy nhất của anh em là sự duy nhất của tất cả tạo phẩm. Sự duy nhất hoàn hảo của anh em khiến anh em không thể thay đổi được. Anh em không chấp nhận điều này, và anh em không nhận ra rằng nó phải như vậy, chỉ vì anh em tin rằng anh em đã thay đổi chính mình rồi.

2. Anh em thấy mình là sự bắt chươc lố bịch về tạo phẩm của Chúa; yếu đuối, xấu xa, xấu xí và tội lỗi, khốn khổ và đầy dẫy nỗi đau. Đó là phiên bản của anh em về chính mình; một cái ngã bị chia cắt thành nhiều phần xung đột, tách biệt khỏi Chúa, và được gắn kết với nhau một cách mong manh bởi kẻ làm ra nó bất thường và thất thường mà anh em cầu nguyện. Nó không nghe thấy lời cầu nguyện của anh em, vì nó bị điếc. Nó không thấy sự đồng nhất trong anh em, vì nó bị mù. Nó không hiểu anh em là Con Chúa, vì nó ngu muội và không hiểu gì hết.

3. Hôm nay chúng ta sẽ cố gắng chỉ để ý những gì có thể nghe và nhìn thấy, và những gì hoàn toàn có ý nghĩa. Chúng ta sẽ một lần nữa hướng các bài tập của mình tới việc đến được Ngã duy nhất của anh em, được hợp nhất với Đấng tạo dựng của Nó. Với sự kiên nhẫn và hy vọng chúng ta sẽ thử lại ngày hôm nay.

4. Việc sử dụng năm phút đầu tiên của mỗi giờ trong ngày để thực tập ý tưởng cho ngày này có những lợi ích đặc biệt ở giai đoạn học tập hiện nay của anh em. Ở thời điểm này, thật khó để không cho phép tâm của anh em lang thang, nếu nó thực hiện việc thực tập kéo dài. Bây giờ anh em chắc chắn đã nhận ra điều này. Anh em đã thấy mức độ thiếu kỷ luật của tâm và nhu cầu cần rèn luyện cho tâm của mình. Anh em cần nhận thức được điều này, vì nó thực sự là một trở ngại cho sự tiến bộ của anh em.

6. Những buổi thực tập thường xuyên nhưng ngắn hơn có những lợi thế khác cho anh em tại thời điểm này. Ngoài việc nhận ra những khó khăn của anh em trong việc duy trì sự chú ý, anh em cũng phải nhận thấy rằng, trừ khi anh em được nhắc nhở thường xuyên về mục đích của mình, anh em có xu hướng quên nó trong một thời gian dài. Anh em thường không nhớ những áp dụng ngắn của ý tưởng trong ngày, và anh em chưa hình thành thói quen sử dụng ý tưởng đó như một phản ứng tự động trước cám dỗ.

6. Vậy thì, cấu trúc là cần thiết cho anh em tại thời điểm này, được lên kế hoạch bao gồm những lời nhắc nhở thường xuyên về mục tiêu của anh em và những nỗ lực đều đặn để đạt được mục tiêu đó. Tính đều đặn về mặt thời gian không phải là yêu cầu lý tưởng cho hình thức thực tập có lợi nhất trong sự cứu rỗi. Tuy nhiên, điều đó có lợi cho những người có động cơ không nhất quán, và những người vẫn kiên quyết chống lại việc học.

7. Do đó, chúng ta sẽ duy trì những buổi thực tập năm phút mỗi giờ này trong một thời gian, và khuyên anh em nên bỏ qua càng ít càng tốt. Sử dụng năm phút đầu tiên của mỗi giờ sẽ đặc biệt hữu ích, vì nó áp đặt cấu trúc vững chãi hơn. Tuy nhiên, đừng lấy việc bỏ lỡ lịch trình này như một cái cớ để không quay lại với nó ngay khi anh em có thể. Có thể có khuynh hướng xem ngày này bị mất vì anh em đã không làm được những gì được yêu cầu. Tuy nhiên, điều này chỉ nên được nhìn nhận như nó là; một sự từ chối để sai lầm của anh em được sửa chữa, và không sẵn lòng thử lại.

8. Thánh Linh không trì hoãn việc dạy dỗ của Ngài vì những lỗi lầm của anh em. Ngài chỉ có thể bị cản trở nếu anh em không muốn từ bỏ chúng. Vì vậy, chúng ta hãy quyết tâm, đặc biệt cho khoảng tuần tới, sẵn sàng tha thứ cho bản thân vì những thiếu sót trong sự siêng năng và những thất bại trong việc tuân theo những hướng dẫn để thực tập ý tưởng trong ngày. Sự khoan dung đối với điểm yếu này sẽ giúp chúng ta bỏ qua nó, thay vì cho nó sức mạnh để trì hoãn việc học tập của chúng ta. Nếu chúng ta cho nó quyền hạn để làm điều này, chúng ta đang coi nó là sức mạnh, và đang nhầm lẫn sức mạnh với sự yếu đuối.

9. Khi anh em không tuân thủ những yêu cầu của khóa học này, anh em chỉ đơn thuần mắc sai lầm. Điều này yêu cầu phải sửa chữa, và không có gì khác. Cho phép một sai lầm tiếp tục là phạm những sai lầm khác, dựa trên sai lầm đầu tiên và củng cố nó. Quá trình này phải được gạt sang một bên, vì đó chỉ là một cách khác để anh em bảo vệ ảo tưởng chống lại sự thật.

10. Hãy để những lỗi lầm này qua đi bằng cách nhận ra bản chất của chúng. Chúng là những nỗ lực khiến anh em không biết rằng anh em là một Ngã, hợp nhất với Đấng tạo dựng của mình, là một với mọi khía cạnh của tạo phẩm, đồng thời có quyền năng và sự bình an vô hạn. Đây là sự thật, không có gì khác là sự thật. Hôm nay, chúng ta sẽ khẳng định sự thật này một lần nữa, và cố gắng đến được nơi trong anh em mà ở đó không còn nghi ngờ gì nữa rằng chỉ có điều này là đúng.

11. Hãy bắt đầu tiết thực tập ngày hôm nay bằng sự đảm bảo này, được đưa ra cho tâm của anh em với tất cả sự chắc chắn mà anh em có thể đưa ra:

Ta là một Ngã, hợp nhất với Đấng tạo dựng của ta, là một với mọi khía cạnh của tạo phẩm, và vô hạn về quyền năng và sự bình an.

Sau đó nhắm mắt lại và nói với mình một lần nữa, chậm rãi và sâu sắc, cố gắng để cho ý nghĩa của những lời này thấm vào tâm anh em, thay thế những ý tưởng sai lầm:

Ta là một Ngã.

Lặp lại điều này vài lần, và sau đó cố gắng cảm nhận ý nghĩa mà những lời này truyền tải.

12. Anh em là một Ngã, hợp nhất và an toàn trong ánh sáng, niềm vui và sự bình an. Anh em là Con Chúa, một Ngã, có một Đấng tạo dựng và một mục tiêu; để mang lại nhận thức về sự đồng nhất này cho mọi tâm, rằng sự tạo dựng thực sự có thể mở rộng sự toàn vẹn và sự duy nhất của Chúa. Anh em là một Ngã, trọn vẹn, được chữa lành và toàn vẹn, có sức mạnh vén bức màn tăm tối khỏi thế giới, và để ánh sáng trong anh em đi qua để dạy cho thế giới sự thật về chính mình.

13. Anh em là một Ngã, hài hòa hoàn toàn với tất cả những gì đang có, và tất cả những gì sẽ có. Anh em là một Ngã, Con thánh của Chúa, hợp nhất với anh em của mình trong Ngã đó; hợp nhất với Chúa Cha theo Ý muốn của Người. Hãy cảm nhận Ngã này trong anh em, và để Nó chiếu sáng xua tan mọi ảo tưởng và nghi ngờ của anh em. Đây là Ngã của anh em, Con của chính Chúa, vô tội như Đấng tạo dựng của Nó, với sức mạnh của Người trong anh em và Tình yêu thương của Người mãi mãi là của anh em. Anh em là một Ngã, nó được ban cho anh em để cảm nhận Ngã này bên trong mình, và loại bỏ mọi ảo tưởng của anh em khỏi một Tâm duy nhất chính là Ngã này, sự thật thánh trong anh em.

14. Đừng quên ngày hôm nay. Chúng ta cần sự giúp đỡ của anh em; phần nhỏ bé của anh em trong việc mang lại hạnh phúc cho toàn thế giới. Và Thiên đường trông cậy vào anh em với niềm tin rằng anh em sẽ cố gắng ngày hôm nay. Vậy thì, hãy chia sẻ sự chắc chắn của nó, vì nó là của anh em. Hãy tĩnh táo. Đừng quên ngày hôm nay. Suốt cả ngày đừng quên mục tiêu của anh em. Hãy lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay thường xuyên nhất có thể, và hiểu rằng mỗi khi anh em làm như vậy, ai đó sẽ nghe thấy tiếng nói của hy vọng, sự khuấy động của sự thật trong tâm của họ, tiếng vỗ cánh nhẹ nhàng của đôi cánh bình an.

15. Sự thừa nhận của chính anh em rằng anh em là một Ngã, hợp nhất với Cha của anh em, là lời kêu gọi toàn thế giới hòa làm một với anh em. Đối với tất cả những người anh em gặp ngày hôm nay, hãy chắc chắn đưa ra lời hứa về ý tưởng của ngày hôm nay và nói với họ điều này:

Bạn là một Ngã với tôi, hợp nhất với Đấng tạo dựng của chúng ta trong Ngã này.

Tôi tôn vinh bạn vì tôi là gì, và Người là gì,

Đấng yêu thương cả hai chúng ta như một.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Nhắc lại từ sự đồng nhất, một ý tưởng điên rồ nhỏ bé nảy sinh và chúng ta nghĩ chúng ta đã ngủ quên và mơ giấc mơ rằng những gì là một và sẽ luôn là một trong Chúa bị tách ra thành hàng tỷ tâm riêng tư trong các thân riêng tư với những suy nghĩ riêng tư có quy luật riêng.

-Vì vậy chúng ta đã học cách coi mình là phiên bản nhại lại về tạo phẩm của Chúa. Nhưng ta giống như Chúa đã tạo ra ta và rằng thực sự chỉ có một Ngã, một con của Chúa là cách mà chúng ta được yêu cầu xem xét chính mình. Cái ngã mà ta tạo ra chỉ là sự thay thế cho Ngã thánh hay Christ mà chúng ta là.

-Cái ngã ảo hay ngã cá nhân tách biệt sợ hãi bị triệt tiêu bởi cái Ngã thánh đó. Chúng ta rất sợ điều đó. Và cái ngã ảo đó chỉ là một điều đơn giản và đó là sự lựa chọn để khổ đau. Cái ta sai lầm này hoàn toàn là sự lựa chọn để khổ đau bởi vì chọn cách xa rời nguồn gốc của mình và với anh chị em của mình là sự lựa chọn để khổ đau. Chỉ thế thôi.

-Đó là một thứ nghiện ngập, nghiện ngập khổ đau khi nghĩ rằng bằng cách nào đó chúng ta có thể sửa cho đúng như vượt qua khổ đau ở cùng cấp độ mà khổ đau đã nảy sinh và điều này là không thể. Tại sao điều đó phải như vậy, rằng điều này phải là đau khổ bởi vì nếu ta muốn tách biệt khỏi điều tốt, khỏi sự an toàn và sự đồng nhất, khỏi tình yêu thương, khỏi sự phong phú, khỏi sự bình yên thì ta biết điều ngược lại với Chúa là khổ đau, điều trái ngược với tình yêu thương là hận thù, điều trái ngược với dư thừa là sự khan hiếm. Đó là điều không thể. nhưng chúng ta đang mơ giấc mơ và thứ luật trong giấc mơ này hoàn toàn trái ngược với Chúa nên đó là sự khổ đau hoàn toàn, là sự khổ hình đối với con Chúa.

-Ta là một Ngã, hợp nhất với Đấng tạo dựng của mình, là một với tất cả. Nhưng nếu ta đồng nhất với cái ngã ảo, cái tôi sẽ nói hãy nhìn quá khứ của ta, ta không xứng đáng, và làm sao ta có thể là một Ngã hợp nhất với Chúa mà ta không biết, làm sao ta có thể đồng nhất với những người anh em mà ta ghét bỏ. Và ta có thể sợ hãi Chúa vì những hiểu biết sai lầm về Chúa mà ta học được trong quá khứ. Đây là những cách mà chúng ta đưa ra để chống lại việc trở về với chính mình, hợp nhất với Đấng tạo dựng nên chúng ta.

-Ta giống như Chúa đã tạo ra ta, chứ không phải những gì ta tạo ra từ chính mình. ²Bất kể ta nghĩ mình đã làm điều xấu gì, ta cũng giống như Chúa đã tạo ra ta. ³Dù ta có phạm phải sai lầm gì thì sự thật về ta vẫn không thay đổi. ⁴Tạo phẩm là vĩnh cửu và không thể thay đổi. ⁵Sự vô tội của ta được Chúa đảm bảo. ⁶Ta đang và sẽ mãi mãi giống hệt như ta được tạo ra. ⁷Ánh sáng, niềm vui và sự bình an ở trong ta vì Chúa đã đặt chúng ở đó. (Bài 93).

Leave a comment