Bài ôn tập hôm nay sẽ đề cập những ý tưởng sau:
1. (69) Sự bất bình của ta che giấu ánh sáng của thế giới trong ta.
Sự bất bình của ta cho ta thấy những gì không có ở đó, và che giấu khỏi ta những gì ta muốn nhìn thấy. Nhận ra điều này, ta muốn bất bình để làm gì? Chúng giữ ta trong bóng tối và che giấu ánh sáng. Sự bất bình và ánh sáng không thể đi cùng nhau, nhưng ánh sáng và nhãn quan phải kết hợp để ta nhìn thấy. Để thấy, ta phải gạt những bất bình qua một bên. Ta muốn thấy, và đây sẽ là phương tiện để ta thành công.
2. Các áp dụng cụ thể cho ý tưởng này có thể được thực hiện dưới những hình thức sau:
Đừng để ta sử dụng điều này như một trở ngại cho cái thấy.
Ánh sáng của thế giới sẽ xua tan sáng tất cả những điều này.
Ta không cần điều này. Ta muốn nhìn thấy.
3. (70) Sự cứu rỗi của ta đến từ ta.
Hôm nay ta sẽ nhận ra sự cứu rỗi của ta ở đâu. Nó ở trong ta vì Nguồn của nó ở đó. Nó không rời khỏi Nguồn của nó, và vì vậy nó không thể rời khỏi tâm ta. Ta sẽ không tự mình tìm kiếm nó bên ngoài. Nó không được tìm thấy bên ngoài rồi đem vào trong. Nhưng từ bên trong ta, nó sẽ vươn ra ngoài, và mọi thứ ta thấy sẽ chỉ phản chiếu ánh sáng chiếu sáng trong ta và trong chính nó.
4. Những dạng dưới đây của ý tưởng phù hợp cho những áp dụng cụ thể hơn:
Đừng để điều này cám dỗ ta rời mắt khỏi ta để tìm sự cứu rỗi.
Ta sẽ không để điều này cản trở ta nhận biết Nguồn cứu rỗi của ta.
Điều này không có sức mạnh loại bỏ sự cứu rỗi khỏi ta.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
___________________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Sự bất bình chính là quá khứ chưa được tha thứ được mang đến hiện tại. Khi ta bất bình, ta chỉ thấy quá khứ và không thấy mọi thứ như nó là. Chúng ta đang thấy trong bóng tối. Sẽ không có ánh sáng cho đến khi ta tha thứ cho nó và muốn nhìn thấy sự thật. Nó ngăn cản tình yêu thương mà ta muốn chia sẽ với mọi người, nó giữ ta trong sợ hãi. Nhận ra điều này, ta muốn giữ nó để làm gì.
-Cái ta ảo tưởng dường như đang có một trải nghiệm tách biệt. Bây giờ ta không muốn rơi xuống tầng sâu của cái tôi bằng cách ôm giữ sự bất bình và nuôi dưỡng bất kỳ hình ảnh hoặc câu chuyện sai lầm nào và chứng kiến những gì không có ở đó. Bây giờ ta thực sự muốn nhìn thấy. Ta muốn từ bỏ tất cả các lời phàn nàn hay phán xét. Ta nhận ra rằng tất cả chúng đều giống nhau, chúng đều là ảo tưởng và ngăn cản cái nhìn của ta. Bây giờ ta muốn có lưa chọn khác. Mong muốn của ta sẽ quyết định trải nghiệm của ta. Ta muốn nhìn thấy sự thật.
-Trong mối quan hệ lãng mạn đặc biệt, ta đặt toàn bộ giá trị của mình và sự thánh khiết của ta, tình yêu mà ta là, ta đã đặt nó vào người khác, vì vậy sự cứu rỗi của ta bây giờ nằm trong mối quan hệ của ta với người đó để làm cho ta được trọn vẹn, dể cảm thấy ổn. Và mối quan hệ đó dựa trên nỗi sợ hãi, nó thất thường, nó có thể thay đổi, nó hỗn loạn và rất đau đớn và chúng ta được chỉ cho chúng ta phải quay lại, và hướng vào bên trong.
-Chúa ở trong tâm ta, Chúa ở ngay đây với ta. Chúa là tình yêu thương vì vậy nếu ta đang tìm kiếm tình yêu thì đó là sự quay vào bên trong. Và một khi ta tìm thấy nó ở đó, ta nhận ra rằng ta và Chúa là một thông qua việc chấp nhận sự chuộc lỗi, tha thứ cho bản thân vì suy nghĩ rằng sự cứu rỗi của ta đã từng nằm ngoài chính ta. Đó là nơi ta tiếp xúc với tình yêu tràn đầy, đó là Nguồn nước từ bên trong luôn tuôn chảy nó sẽ không bao giờ khô cạn, nó sẽ không bao giờ thay đổi, nó sẽ không bao giờ từ bỏ ta, nó không thể rời bỏ ta và từ sự tràn đầy phong phú đó sau đó ta chỉ cần mở rộng một cách hào phóng cho mọi người mà ta tiếp xúc. Đó là tình yêu thương.
-Nguồn cứu rỗi không nằm ở bên ngoài ta vì ánh sáng ở bên trong ta, Vương quốc Thiên đường ở trong ta. Điều đó không bao giờ thay đổi. Đừng tìm kiếm sự cứu rỗi ở bên ngoài vì nó không có ở đó.