Bài 84: Ôn (67-68)

Đây là những ý tưởng để ôn tập ngày hôm nay.

1. (67) Tình yêu thương đã tạo nên ta như chính nó.

Ta giống Đấng tạo dựng của mình. Ta không thể khổ đau, ta không thể trải qua mất mát và ta không thể chết. Ta không phải là một cái thân. Ta sẽ nhận ra thực tại của mình ngày hôm nay. Ta sẽ không tôn thờ thần tượng, cũng không đề cao quan niệm về bản thân của riêng ta để thay thế Ngã của mình. Ta giống Đấng tạo dựng của ta. Tình yêu thương đã tạo nên ta như chính nó.

2. Anh em có thể thấy những hình thức cụ thể sau hữu ích khi áp dụng ý tưởng:

Đừng để ta nhìn thấy ảo tưởng về mình trong điều này.

Khi ta nhìn vào điều này, hãy để ta nhớ đến Đấng tạo dựng của mình.

Đấng tạo dựng của ta không tạo ra điều này như ta thấy. 

3. (68) Tình yêu thương không có sự bất bình.

Sự bất bình hoàn toàn xa lạ với tình yêu thương. Sự bất bình tấn công tình yêu thương và che khuất ánh sáng của nó. Nếu ta còn bất bình ta đang tấn công tình yêu thương, và vì vậy tấn công Ngã của mình. Ngã của ta vì thế trở nên xa lạ với ta. Ta quyết tâm không tấn công Ngã của ta ngày hôm nay, để ta có thể nhớ lại ta là Ai.

4. Những hình thức cụ thể sau sẽ hữu ích để áp dụng ý tưởng này:

Đây không phải là lời biện minh cho việc phủ nhận Ngã của ta.

Ta sẽ không sử dụng điều này để tấn công tình yêu thương.

Đừng để điều này cám dỗ ta tấn công chính mình.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Tình yêu thương nói ở đây là tình yêu thương của Chúa, tình yêu thương hoàn hảo, hoàn toàn không có sự sợ hãi. Cái ta ảo tưởng không thể là tình yêu đó.

-Tình yêu thương luôn có mặt ở khắp mọi nơi. Khi ta không nhận ra sự có mặt của tình yêu thương, đó là vì nó bị che khuất khỏi nhận thức của ta. Chúng ta ai cũng cảm nhận được tình yêu thương hay lòng biết ơn hay cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên, đó là vì tình yêu thương thể hiện chính nó. Nên nhớ cái thân không cảm nhận mà chính tình yêu thương tự thể hiện qua cái thân. Trạng thái cảm giác đó chính là cái biết trực tiếp rằng ta là tình yêu thương. Khi ta ở trong cảm giác đó, khi ta chúng ta cùng chia sẻ cảm giác đó thì trong khoảng khắc đó cái tôi không tồn tại. Đó là điều cái tôi sợ hãi.

Ta càng thực hành sự tha thứ và nhìn thấy mọi thứ chỉ là biểu hiện của tình yêu thương hoặc là tiếng kêu gọi của tình yêu thương và vì đó là tiêng kêu cầu yêu thương nên ta chỉ có thể đap lại bằng tình yêu thương, và ta càng để tình yêu thương tràn ngập trong ta và mở rộng qua ta thì càng nhận ra ta chính là tình yêu đó.

-Tình yêu thương không thể bị đe dọa, nó không thể bị tổn thương. Nó không sinh ra và chết đi, nó vĩnh cữu. Nó không thể khổ đau và mất mát vì nó là tất cả. Cảm giác thiếu tình thương hay sợ hãi chỉ có thể xảy ra khi ta nghĩ rằng ta có thể rời khỏi nó. Đó chỉ có thể là một ý nghĩ, một niềm tin vì đó là điều không thể.

-Tình yêu thương chỉ có thể là chính nó, không thể là cái gì khác. Nó chỉ biết chính nó và cho đi chính nó, nó không cần điều gì khác phải thay đổi và không yêu cầu điều gì. Tình yêu thương không có sự bất bình.

Leave a comment