Bài 83: Ôn (65-66)

Hôm nay chúng ta hãy ôn lại những ý tưởng sau:

1. (65) Chức năng duy nhất của ta là chức năng mà Chúa đã ban cho ta.

Ta không có chức năng nào ngoài chức năng mà Chúa đã ban cho ta. Nhận ra điều này giải phóng ta khỏi mọi xung đột, bởi vì nó có nghĩa là ta không thể có những mục tiêu xung đột nhau. Với một mục đích duy nhất, ta luôn biết chắc phải làm gì, nói gì và nghĩ gì. Mọi nghi ngờ phải tan biến khi ta thừa nhận rằng chức năng duy nhất của ta là chức năng mà Chúa đã ban cho ta.

2. Những áp dụng cụ thể hơn của ý tưởng này có thể có những dạng sau:

Nhận thức của ta về điều này không làm thay đổi chức năng của ta.

Điều này không mang lại cho ta chức năng nào khác ngoài chức năng mà Chúa đã ban cho ta.

Đừng để ta sử dụng điều này để biện minh cho một chức năng mà Chúa không giao cho ta.

3. (66) Hạnh phúc của ta và chức năng của ta là một.

Tất cả những gì đến từ Chúa đều là một. Chúng đến từ sự Đồng nhất, và phải được đón nhận như một. Hoàn thành chức năng của ta là hạnh phúc của ta vì cả hai đều đến từ cùng một Nguồn. Và ta phải học cách nhận ra điều gì khiến ta hạnh phúc, nếu ta muốn tìm thấy hạnh phúc.

4. Một số dạng hữu ích để áp dụng cụ thể ý tưởng này là:

Điều này không thể tách rời hạnh phúc của ta khỏi chức năng của ta.

Sự đồng nhất của hạnh phúc và chức năng của ta vẫn hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi điều này.

Không có gì, kể cả điều này, có thể biện minh cho ảo tưởng về hạnh phúc ngoài chức năng của ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta chỉ có một chức năng duy nhất mà Chúa đã ban cho ta, đó là sự tha thứ. Ta không có chức năng nào khác. Trách nhiệm của ta không phải là phán xét mà là mở rộng tình yêu thương. Điều này như gở bỏ gánh nặng to lớn trên vai ta. Ta không còn những mục tiêu mâu thuẫn nhau. Không có gì để tìm kiếm, không có gì để nỗ lực đạt được. Ta chỉ đơn giản tha thứ cho những ảo tưởng và cho phép nhận thức thực sự đến với ta. Khi đó niềm vui và bình yên sẽ đến thay cho lo lắng và căng thẳng. Và khi ta hoàn thành chức năng của mình, mọi thứ khác sẽ được thực hiện cho ta.

-Ý Chúa là ta tha thứ vì mọi thứ ta thấy là không có thật. Cái tôi muốn khẳng định mình một cách độc lập. vì vậy để biện minh cho một chức năng mà Chúa không trao cho ta sẽ là, ồ ta đang nhìn thấy thứ gì đó có thật, ta gán cho nó một giá trị, ta quyết định những gì cần phải làm và ta sẽ thất bại vì tất cả ý muốn ngoài Chúa đều sai lầm và phải kết thúc trong thất bại.

-Cái tôi tin rằng hoàn thành các mục tiêu của nó là hạnh phúc. Các mục tiêu của nó mà ta theo đuổi rất sốt sắng không thực sự đem lại hạnh phúc vì thế giới không phải là một nơi hạnh phúc. Ta luôn nhầm lẫn giữa nỗi đau và niềm vui thực sự vì nếu biết được ta đã không còn khổ đau. Ta không nhận ra nỗi đau và niềm vui của thế gian là một. Chức năng của Chúa là của ta và chỉ khi ta thực hiện chức năng đó, ta mới có thể tìm thấy hạnh phúc thực sự cho mình và cho tất cả. Đó là hạnh phúc được chia sẻ, luôn tràn đầy và không bao giờ suy giảm.

Leave a comment