Bài 82: Ôn (63-64)

Chúng ta sẽ ôn những ý tưởng này ngày hôm nay:

1. (63) Ánh sáng của thế giới mang lại bình yên cho mọi tâm qua sự tha thứ của ta

Sự tha thứ của ta là phương tiện để ánh sáng của thế giới được thể hiện qua ta. Sự tha thứ của ta là phương tiện để ta nhận thức được được ánh sáng của thế giới trong ta. Sự tha thứ của ta là phương tiện để thế giới được chữa lành cùng với chính ta. Vậy hãy để ta tha thứ cho thế giới, để nó có thể được chữa lành cùng với ta.

2. Những hình thức gợi ý cụ thể để áp dụng ý tưởng này là:

Hãy để sự bình yên mở rộng từ tâm tôi đến tâm bạn, [tên].

Tôi chia sẽ ánh sáng của thế giới với bạn, [tên].

Thông qua sự tha thứ của mình, ta có thể thấy điều này như nó là. 

3. (64) Đừng để ta quên chức năng của ta.

Ta sẽ không quên chức năng của ta, vì ta sẽ nhớ đến Ngã của mình. Ta không thể hoàn thành chức năng của ta nếu ta quên nó. Và trừ khi ta thực hiện chức năng của mình, ta sẽ không cảm nhận được niềm vui mà Chúa dành cho ta.

4. Những hình thức cụ thể phù hợp của ý tưởng này bao gồm:

Hãy để ta không sử dụng điều này để che giấu chức năng của ta với ta.

Ta sẽ dùng điều này như một cơ hội để thực hiện chức năng của mình.

Điều này có thể đe dọa cái tôi của ta, nhưng không thể thay đổi chức năng của ta dưới bất kỳ cách nào.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta tha thứ cho thế giới để nó có thể được chữa lành cùng với ta. Thế giới mà ta nhìn thấy là sự phóng chiếu từ lăng kính của cái tôi tin rằng ta tách biệt khỏi Nguồn của mình và mặc cảm tội lỗi phát sinh từ đó ngự trị trong tâm ta. Và vì vậy ta cần phóng chiếu ra ngoài để thấy rằng mọi tội lỗi, mọi vấn đề là ở ngoài kia, không phải ở trong tâm ta. Do đó, điều ta cần tha thứ là niềm tin sai lầm rằng ta tách biệt. Đó là vấn đề duy nhất của thế gian, một vấn đề, một giải pháp. Mừng thay, nó đã được trả lời rằng đó là điều không thể. Đó là lý do tại sao mọi thứ ta thấy chỉ là ảo tưởng. Và chính sự tha thứ cho những ảo tưởng của ta giúp ta nhìn thấy thế giới thật. Đó là sư tha thứ chữa lành cho tâm ta, và vì chỉ có một tâm nên tất cả đều được chữa lành.

-Bất cứ khi nào ta bị kích hoạt, tức giận hay bất bình, đó là cơ hội để ta tha thứ. Không có chuyện gì xảy ra với ta, mọi thứ đến với ta đều là để chữa lành tâm của chúng ta. Nhớ rằng mỗi quyết định ta đưa ra hoặc là sự bất bình hoặc là một phép lạ. Khi ta chọn sự phẩn nộ, ta đã rơi vào tầng sâu của cái tôi, ta đã từ chối phép lạ. Khi kịp nhận ra mình bị kích hoạt, hãy nói ngay ta muốn phép lạ, và điều này khiến mọi việc diễn ra dễ dàng hơn rất nhiều.

-Ta phải nhớ chức năng của mình đó là sự tha thứ. Việc chấp nhận chức năng của ta sẽ dẫn đến ký ức về Chúa, về Ngã của ta là tâm Christ, cuối cùng ta sẽ kết thúc với những giọt nước mắt biết ơn, và cảm giác yêu thương sâu sắc nhất, đó là phép lạ đang chờ đợi ta.

Leave a comment