1. Trong khi chúng ta đã nhận ra rằng kế hoạch cứu rỗi của cái tôi trái ngược với kế hoạch của Chúa, chúng ta vẫn chưa nhấn mạnh rằng đó là một cuộc tấn công tích cực vào kế hoạch của Người, và là một nỗ lực cố ý để phá hủy nó. Trong cuộc tấn công, Chúa được gán cho những thuộc tính thực sự gắn liền với cái tôi, trong khi cái tôi dường như mang những thuộc tính của Chúa.
2. Ước muốn cơ bản của cái tôi là thay thế Chúa. Trên thực tế, cái tôi là hiện thân vật chất của mong muốn đó. Vì chính mong muốn đó dường như bao quanh tâm bằng một thể xác, giữ nó tách biệt và đơn độc, và không thể đến được những cái tâm khác ngoại trừ thông qua cái thân được tạo ra để giam giữ nó. Giới hạn về giao tiếp không thể là phương tiện tốt nhất để mở rộng giao tiếp. Tuy nhiên, cái tôi muốn ta tin điều này là có thể.
3. Mặc dù nỗ lực để duy trì những giới hạn mà cái thân muốn đặt ra là rõ ràng ở đây, nhưng có lẽ không rõ ràng lắm tại sao việc giữ những bất bình lại là một sự tấn công vào kế hoạch cứu rỗi của Chúa. Nhưng chúng ta hãy xem xét những điều mà anh em có xu hướng bất bình. Không phải chúng luôn gắn liền với điều gì đó mà một cái thân gây ra hay sao? Một người nói điều gì đó mà anh em không thích. Anh ta làm điều gì đó khiến anh em không hài lòng. Anh ta để lộ những ý nghĩ thù địch trong hành vi của mình.
4. Ở đây anh em không đề cập đến người này là gì. Trái lại, anh em chỉ quan tâm đến những gì anh ấy làm trong một thể xác. Anh em đang làm hơn cả việc không giúp giải thoát anh ấy khỏi những hạn chế của cái thân. Anh em đang tích cực cố gắng giữ anh ấy ở đó bằng cách nhầm lẫn anh ấy với nó, và xem chúng là một. Ở đây Chúa bị tấn công, vì nếu Con của Người chỉ là một thể xác thì Người cũng phải như vậy. Một đấng tạo dựng hoàn toàn không giống với tạo phẩm của mình là điều không thể tưởng tượng được.
5. Nếu Chúa là một thể xác, kế hoạch cứu rỗi của Người phải như thế nào? Nó có thể là gì ngoài cái chết? Trong khi cố gắng cho biết mình là Tác giả của sự sống và không phải của cái chết, Người là kẻ nói dối và lừa dối, đầy những hứa hẹn giả dối và đưa ra những ảo tưởng thay vì lẽ thật. Thực tại bề ngoài của thân xác làm cho cái nhìn này về Chúa khá thuyết phục. Thật ra, nếu cái thân là có thật thì quả thực khó mà tránh được kết luận này. Và mọi bất bình mà anh em ôm giữ khẳng định rằng thân xác là có thật. Nó hoàn toàn bỏ qua anh em mình là gì. Nó củng cố niềm tin của anh em rằng anh ấy là một thể xác, và lên án anh ấy vì điều này. Và nó khẳng định rằng sự cứu rỗi của anh ấy phải là cái chết, phóng chiếu sự tấn công này lên Chúa và buộc Người phải chịu trách nhiệm về điều đó.
6. Ở đấu trường được chuẩn bị kỹ lưỡng này, nơi những con thú giận dữ tìm kiếm con mồi và lòng thương xót không thể bước vào, cái tôi đến để cứu anh em. Chúa đã tạo ra anh em một thân xác. Rất tốt. Chúng ta hãy chấp nhận điều này và vui mừng. Là một thân xác, anh em đừng để bị tước đoạt những gì cái thân mang lại. Hãy lấy ít nhất có thể. Chúa không cho anh em điều gì cả. Cái thân là cứu tinh duy nhất của anh em. Đó là cái chết của Chúa và sự cứu rỗi của anh em.
7. Đây là niềm tin phổ quát của thế giới mà anh em nhìn thấy. Một số ghét bỏ cái thân và cố gắng làm tổn thương hay làm nhục nó. Những người khác lại yêu quý cái thân, và cố gắng tôn vinh và đề cao nó. Nhưng trong khi cái thân đứng ở trung tâm trong quan niệm của anh em về bản thân, anh em đang tấn công kế hoạch cứu rỗi của Chúa, đồng thời ôm giữ mối bất bình đối với Người và tạo phẩm của Người, khiến anh em không thể nghe thấy Tiếng nói của sự thật và chào đón Ngài như một Người bạn. Thay vào đó, vị cứu tinh mà anh em đã chọn sẽ thay thế vị trí của Ngài. Nó là bạn của anh em; Ngài là kẻ thù của anh em.
8. Hôm nay chúng ta sẽ cố gắng ngăn chặn những cuộc tấn công vô nghĩa này vào sự cứu rỗi. Thay vào đó, chúng ta sẽ cố gắng chào đón nó. Nhận thức lộn ngược của anh em đã hủy hoại sự bình yên trong tâm của anh em. Anh em đã thấy chính mình trong một thể xác và sự thật bên ngoài anh em, bị những giới hạn của thân xác ngăn cản không để anh em nhận thức được. Bây giờ chúng ta sẽ cố gắng nhìn thấy điều này theo cách khác.
9. Ánh sáng sự thật ở trong chúng ta, nơi nó được Chúa đặt để. Chính cái thân ở bên ngoài chúng ta, và không phải là mối quan tâm của chúng ta. Không có thân xác là ở trong trạng thái tự nhiên của chúng ta. Nhận ra ánh sáng của sự thật trong chúng ta là nhận ra chính mình như chúng ta thực sự là. Thấy Ngã của chúng ta tách biệt khỏi cái thân là chấm dứt sự tấn công vào kế hoạch cứu rỗi của Chúa, và thay vào đó là chấp nhận nó. Và bất cứ nơi nào kế hoạch của Người được chấp nhận, nó đã được hoàn thành.
10. Mục tiêu của chúng ta trong buổi thực tập dài ngày hôm nay là nhận thức được rằng kế hoạch cứu rỗi của Chúa đã được hoàn thành nơi chúng ta. Để đạt được mục tiêu này, chúng ta phải thay thế tấn công bằng chấp nhận. Chừng nào chúng ta còn tấn công nó, chúng ta không thể hiểu được kế hoạch của Chúa dành cho chúng ta là gì. Do đó, chúng ta đang tấn công những gì chúng ta không nhận ra. Bây giờ, chúng ta sẽ cố gắng gạt sự phán xét qua một bên, và hỏi kế hoạch của Chúa dành cho chúng ta là gì.
Sự cứu rỗi là gì, thưa Cha? Con không biết.
Hãy nói cho con biết để con có thể hiểu được.
Sau đó, chúng ta sẽ yên lặng chờ đợi câu trả lời của Người. Chúng ta đã tấn công kế hoạch cứu rỗi của Chúa mà không chờ để nghe kế hoạch đó là gì. Chúng ta đã kêu gào những lời bất bình lớn tiêng đến mức chúng ta không nghe được Tiếng nói của Người. Chúng ta đã dùng sự bất bình của mình để che mắt và bịt tai chúng ta.
11. Bây giờ, chúng ta sẽ thấy, nghe và học. “Sự cứu rỗi là gì, thưa Cha?” Hãy hỏi và anh em sẽ được trả lời. Hãy tìm và anh em sẽ thấy. Chúng ta sẽ không còn hỏi cái tôi sự cứu rỗi là gì và tìm nó ở đâu nữa. Chúng ta đang hỏi sự thật về điều đó. Vậy thì, hãy tin chắc rằng câu trả lời sẽ đúng vì Người mà anh em hỏi.
12. Bất cứ lúc nào anh em cảm thấy sự tự tin của mình suy yếu và hy vọng thành công của anh em chập chờn và vụt tắt, hãy lặp lại câu hỏi và yêu cầu của mình, nhớ rằng anh em đang hỏi Đấng tạo dựng vô hạn của sự vô hạn, Đấng đã tạo nên anh em giống với chính Người.
Sự cứu rỗi là gì, thưa Cha? Con không biết.
Xin nói cho con biết để con có thể hiểu được.
Người sẽ trả lời. Hãy quyết tâm lắng nghe.
13. Một hoặc có lẽ hai thời thực tập ngắn mỗi giờ là đủ cho ngày hôm nay, vì chúng có phần sẽ dài hơn bình thường một chút. Những bài tập này nên bắt đầu với điều này:
Giữ sự bất bình là một cuộc tấn công vào kế hoạch cứu rỗi của Chúa.
Thay vào đó, hãy để con chấp nhận nó. Sự cứu rỗi là gì, thưa Cha?
Sau đó, đợi khoảng một phút trong yên lặng, tốt nhất là mắt nhắm lại, và lắng nghe câu trả lời của Người.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_____________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Ước muốn được biết như là một cái ta ảo tưởng thực sự là ước muốn thay thế Chúa. Nếu ta nghĩ rằng ta có một cái thân riêng biệt và cái thân đó là ta và nếu ta cũng nghĩ rằng ta có tâm riêng tư chứa đựng tất cả những mục tiêu tư lợi riêng biệt mà điều đó có thể xung đột với mục tiêu của bất kỳ ai khác, ta chắc chắn đang chiếm đoạt quyền năng của Chúa. Ta đang tấn công vào Chúa. Thực tế ta đang nói rằng ta là Chúa.
-Nếu ta tin ta là cái thân, thì Chúa phải là một cái thân vì Người tạo ra ta giống với Người. Và điều này là không thể hiểu được vì Chúa là tinh thần, Chúa là vĩnh cữu. Và nếu Người là cái thân thì kế hoạch cứu rỗi của Người sẽ là cái chết. Đó là lý do vì sao ta lại nghĩ rằng ta về với Chúa qua cái chết và sâu trong vô thức ta sợ Chúa là vì vậy. Đó có phải là Chúa thực sự không khi Người muốn chúng ta chết để về với Người.
-Không quan trọng là ta ghét hay yêu cái thân, miễn là ta muốn cái thân là danh tính của mình, ta sẽ có những bất bình với anh em mình để duy trì sự tách biệt. Và tất cả những điều đó là một cuộc tấn công vào Chúa. Bởi vì nếu chúng ta là cái thân, thì Chúa phải chịu trách nhiệm về cái chết, đúng không? Đó là sự điên rồ của tất cả những điều này.
-Cái thân ở bên ngoài ta và không có cái thân là trạng thái tự nhiên của ta, đó là tinh thần. Và không có giới hạn nào đối với tinh thần và nó không nằm dưới các quy luật của cái tôi như thời gian, trọng lực. Thật ra cái thân và thế giới chỉ là hình ảnh bên ngoài của những gì ở trong tâm ta. Ta không phải là cái tâm bị mắc kẹt trong một cái thân. Ta thực sự là gì vượt ra ngoài thế gian này.
-Ta sẽ gạt sang một bên cái tâm cho rằng nó biết sự cứu rỗi là gì, đó là tâm của cái tôi và hãy để tiếng nói của Chúa trong ta cho ta biết nó là gì. Và bất cứ nơi nào kế hoạch của Người được chấp nhận, thì nó đã được hoàn thành rồi vì Chúa không cần thời gian. Mọi sự chữa lành đã được hoàn thành và chúng ta là một với Ngươi. Vì vậy chúng ta chỉ cho phép bản thân mình hòa nhập với sự thật tuyệt đối thay vì với một cái ta tưởng tượng.