1. Mọi cám dỗ không gì khác hơn là một dạng cám dỗ cơ bản nào đó để không tin vào ý tưởng của ngày hôm nay. Sự cứu rỗi dường như đến từ bất cứ đâu ngoại trừ anh em. Vì thế, nguồn gốc của tội lỗi cũng vậy. Anh em không thấy tội lỗi hay sự cứu rỗi là ở trong tâm của chính mình và không ở đâu khác. Khi anh em nhận ra rằng tội lỗi chỉ là sự bịa đặt của tâm anh em, anh em cũng nhận ra rằng tội lỗi và sự cứu rỗi phải ở cùng một nơi. Khi hiểu được điều này, anh em đã được cứu.
2. Cái giá dường như phải trả cho việc chấp nhận ý tưởng của ngày hôm nay là thế này: Điều đó có nghĩa là không có gì bên ngoài anh em có thể cứu anh em; không có gì bên ngoài anh em có thể mang lại cho anh em sự bình yên. Nhưng điều đó cũng có nghĩa rằng không có gì bên ngoài anh em có thể làm tổn thương anh em, làm xáo trộn sự bình yên của anh em hay làm anh em khó chịu theo bất kỳ cách nào. Ý tưởng của ngày hôm nay đặt anh em vào vị trí chịu trách nhiệm về vũ trụ, nơi anh em thuộc về bởi vì anh em là gì. Đây không phải là một vai trò có thể được chấp nhận một phần. Và anh em chắc chắn phải bắt đầu thấy rằng chấp nhận nó là sự cứu rỗi.
3. Tuy nhiên, anh em có thể không hiểu rõ tại sao việc thừa nhận tội lỗi ở trong tâm của chính anh em lại đưa đến việc nhận ra rằng sự cứu rỗi cũng phải ở đó. Chúa sẽ không đặt phương thuốc cho căn bệnh nơi nó không thể giúp được gì. Đó là cách tâm của anh em đã hoạt động, nhưng khó có thể là của Người. Người muốn anh em được chữa lành, vì thế Người đã giữ Nguồn chữa lành ở nơi cần được chữa lành.
4. Anh em đã cố gắng làm điều ngược lại, thực hiện mọi nỗ lực, dù nó có thể bị bóp méo và không tưởng đến đâu, để tách việc chữa lành khỏi căn bệnh mà nó nhằm đến, và do đó duy trì căn bệnh. Mục đích của anh em là để đảm bảo rằng việc chữa lành không xảy ra. Mục đích của Chúa là đảm bảo điều đó đã xảy ra.
5. Hôm nay chúng ta thực tập nhận ra rằng Ý muốn của Chúa và của chúng ta thực sự giống nhau ở điều này. Chúa muốn chúng ta được chữa lành, và chúng ta thực sự không muốn bị bệnh, vì điều đó làm cho chúng ta không vui. Do đó, khi chấp nhận ý tưởng của ngày hôm nay, chúng ta thực sự đồng ý với Chúa. Người không muốn chúng ta bị bệnh. Chúng ta cũng vậy. Người muốn chúng ta được chữa lành. Chúng ta cũng vậy.
6. Chúng ta đã sẵn sàng cho hai buổi thực tập dài ngày hôm nay, mỗi buổi nên kéo dài khoảng mười đến mười lăm phút. Tuy nhiên, chúng ta sẽ vẫn để anh em quyết định khi nào thực hiện chúng. Chúng ta sẽ làm theo cách thực tập này trong một số bài học, và một lần nữa anh em nên quyết định trước khi nào là thời gian tốt nhất để dành riêng cho mỗi buổi thực tập, và sau đó tuân thủ các quyết định của chính mình một cách chặt chẽ nhất có thể.
7. Bắt đầu những buổi thực tập này bằng cách lặp lại ý tưởng cho ngày hôm nay, thêm một câu biểu thị sự công nhận của anh em rằng sự cứu rỗi không đến từ điều gì bên ngoài anh em. Anh em có thể nói theo cách này:
Sự cứu rỗi của ta đến từ ta. Nó không thể đến từ bất cứ nơi nào khác.
Sau đó, nhắm mắt lại, dành một vài phút để xem lại một số nơi bên ngoài mà anh em đã tìm kiếm sự cứu rỗi trong quá khứ;— ở những người khác, trong của cải, trong các tình huống và sự kiện khác nhau, và trong các quan niệm về bản thân mà anh em tìm cách biến nó thành có thật. Nhận ra rằng nó không có ở đó, và nói với mình:
Sự cứu rỗi của ta không đến từ bất cứ điều gì trong số này. Sự cứu rỗi của ta đến từ ta và chỉ từ ta.
8. Bây giờ chúng ta sẽ cố gắng một lần nữa để chạm đến ánh sáng trong anh em, đó là nơi cứu rỗi của anh em. Anh em không thể tìm thấy nó trong những đám mây bao quanh ánh sáng, và chính trong chúng mà anh em đã tìm kiếm. Nó không có ở đó. Nó vượt qua đám mây và ở trong ánh sáng phía bên kia. Hãy nhớ rằng anh em sẽ phải vượt qua đám mây trước khi có thể chạm tới ánh sáng. Nhưng cũng phải nhớ rằng anh em chưa bao giờ tìm thấy bất cứ điều gì trong các hình thù đám mây mà anh em tưởng tượng sẽ tồn tại lâu dài, hoặc anh em muốn.
10. Vì mọi ảo tưởng về sự cứu rỗi đã làm anh em thất vọng, nên chắc chắn anh em không muốn ở lại trong các đám mây, tìm kiếm thần tượng một cách vô vọng ở đó, khi anh em có thể dễ dàng bước tiếp đi vào ánh sáng của sự cứu rỗi thực sự. Cố gắng vượt qua những đám mây bằng bất cứ cách nào thu hút anh em. Nếu điều đó có ích cho anh em, hãy nghĩ đến việc ta [Jesus] nắm tay anh em và dẫn dắt anh em. Và ta đảm bảo với anh em rằng đây sẽ không phải là chuyện tưởng tượng vớ vẫn.
10. Đối với những khoảng thời gian thực tập ngắn và thường xuyên ngày hôm nay, hãy nhắc nhở bản thân rằng sự cứu rỗi của anh em đến từ anh em, và không có gì ngoài những suy nghĩ của chính anh em có thể cản trở sự tiến bộ của anh em. Anh em không bị ảnh hưởng bởi mọi sự can thiệp từ bên ngoài. Anh em chịu trách nhiệm về sự cứu rỗi của mình. Anh em chịu trách nhiệm về sự cứu rỗi của thế giới. Vậy hãy nói:
Sự cứu rỗi của ta đến từ ta. Không có gì bên ngoài ta có thể ngăn cản ta. Trong ta là sự cứu rỗi của thế giới và của chính ta.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Các bài học trước có nói rằng ánh sáng của thế giới ở trong ta, đó là sự cứu rỗi của ta. Sự cứu rỗi ở trong tâm ta mà cả thế giới đều hướng đến. Ta đã được huấn luyện bởi hệ thống suy nghĩ của cái tôi từ khi được sinh ra để nghĩ rằng sự bình yên, sự cứu rỗi, hạnh phúc của ta, mọi thứ ta muốn đều nằm ngoài ta. Cái tôi chính là trò chơi giành giật luôn bị thúc đẩy bởi mong muốn được xác nhận, sở hữu hoặc công nhận từ bên ngoài. Đó là trò chơi cải tiến, nó luôn bảo ta phải cải tiến bản thân để có được điều ta muốn, nhưng điều này cũng không đem lại cho ta hạnh phúc thực sự.
-Hãy nhớ rằng sự cứu rỗi đến từ bên trong vì khi chúng ta nhận ra rằng tất cả các vấn đề của chúng ta đều là tội lỗi và tội lỗi chỉ được tâm tạo ra. Nếu nguyên nhân xảy ra trong tâm thì giải pháp cũng phải ở đó. Chúng ta không thể chữa lành nguyên nhân từ bên ngoài và đó là lý do tại sao toàn bộ thế giới này, câu thần chú của cái tôi là tìm nhưng không bao giờ thấy. Nó không muốn ta biết rằng nguồn gốc của tất cả vấn đề của ta là cảm giác tội lỗi trong tâm đang được phóng chiếu ra ngoài.
-Chúa biết rằng vấn đề nằm ở tâm, cái tâm muốn trải nghiệm bản thân nó tách biệt và do đó chìm vào giấc ngủ, câu trả lời của Người là Thánh Linh trong tâm chúng ta, người thầy và người hướng dẫn của ta. Vì vậy Người đã đưa ra giải pháp ngay tại chỗ có vấn đề. Cách mà cái tôi hoạt động là nếu tôi đang cảm thấy ốm thì đó là cơ thể bị bệnh, nó là thứ hoạt động độc lập và sự cứu rỗi của ta nằm ở những viên thuốc. Nó không bao giờ muốn chúng ta nhận ra rằng bệnh tật chỉ là sự phóng chiếu của tâm tội lỗi.
-Gỉải pháp là chấp nhận sự vô tội của ta. Chỉ mất một giây để trao nhận thức sai lầm của chúng ta cho Thánh Linh để đổi lấy phép lạ chữa lành nhận thức của chúng ta. Trong khoảnh khắc thánh đó, chính sự vô tội của chúng ta khôi phục lại sự vô tội trong nhận thức của chúng ta bởi vì sự vô tội của chúng ta luôn ở đó hoàn toàn không bị gián đoạn và không thể thay đổi, nhưng chính nhận thức thông qua cái tôi đã cản trở điều đó.
-Chúa muốn chúng ta được chữa lành và chúng ta không thực sự muốn bị bệnh vì chúng ta muốn được hạnh phúc, do đó ý muốn của ta và ý muốn của Người là một. Đây là vấn đề lớn vì cái tôi cứ nghĩ rằng Chúa muốn chúng ta chết vì Chúa muốn trừng phạt chúng ta. Và điều đó không phải vậy.
-Trong thực tập chúng ta khẳng định lại sự cứu rỗi của ta không đến từ điều gì bên ngoài ta. Chúng ta dành vài phút để xem xét những gì bên ngoài mà chúng ta tìm kiếm sự cứu rỗi và giao hết các thần tượng này cho Thánh Linh vì chúng chính là sự thay thế của ta đối với Chúa. Khi làm điều này chúng ta không phải hy sinh gì cả, Thánh Linh chỉ nhẹ nhàng đặt lại mục đích của nó để cái tôi không dùng chúng để tấn công chúng ta, Ngài không lấy đi điều gì từ chúng ta. Ngài sẽ chỉ ra nơi ta tự giới hạn mình và ta sẽ buông bỏ điều đó.