Bài 68: Tình yêu thương không giữ sự bất bình.

1. Anh em, người được tạo nên bởi tình yêu thương giống như chính nó, không thể giữ bất kỳ sự bất bình nào và biết Ngã của mình. Nuôi giữ nỗi bất bình là quên mất anh em là ai. Nuôi giữ nỗi bất bình là coi mình như một cái thân. Ôm giữ nỗi bất bình là để cho cái tôi chi phối tâm của anh em và kết án cái thân phải chết. Có lẽ anh em vẫn chưa nhận ra đầy đủ tác hại của việc ôm giữ nỗi bất bình gây ra cho tâm mình như thế nào. Nó dường như tách anh em ra khỏi Nguồn của mình và khiến anh em không giống như Người. Nó làm cho anh em tin rằng Người giống với những gì anh em nghĩ anh em đã trở thành, vì không ai có thể hình dung ra Đấng tạo dựng của mình không giống như chính mình.

2. Tách khỏi Ngã của mình, vốn vẫn nhận thức được sự giống nhau của Nó với Đấng tạo dựng ra Nó, Ngã của anh em dường như đang ngủ, trong khi phần tâm của anh em tạo ra những ảo tưởng trong giấc ngủ lại dường như đang thức. Tất cả những điều này có thể phát sinh từ việc ôm giữ sự bất bình không? Ồ, vâng! Vì kẻ ôm giữ sự bất bình phủ nhận mình được tạo ra bởi tình yêu thương, và Đấng tạo dựng đã trở nên đáng sợ đối với anh ta trong giấc mơ hận thù của mình. Ai có thể mơ thấy hận thù mà không sợ Chúa?

3. Chắc chắn rằng những người ôm mối bất bình sẽ định nghĩa lại Chúa theo hình ảnh của chính họ, cũng như chắc chắn rằng Chúa đã tạo nên họ giống như chính Người, và xác định họ là một phần của Người. Chắc chắc rằng những người ôm mối bất bình sẽ chịu cảm giác tội lỗi, cũng như chắc chắn rằng những người tha thứ sẽ được bình an. Chắc chắn rằng những người ôm mối bất bình sẽ quên mất họ là ai, cũng như chắc chắn rằng những người tha thứ sẽ ghi nhớ.

4. Anh em sẽ không sẵn lòng từ bỏ những bất bình của mình nếu anh em tin rằng tất cả điều này là như vậy? Có lẽ anh em không nghĩ rằng anh em có thể buông bỏ những bất bình của mình. Tuy nhiên, đó đơn giản chỉ là vấn đề động lực. Hôm nay, chúng ta sẽ cố gắng tìm hiểu xem anh em sẽ cảm thấy như thế nào nếu không có chúng. Nếu anh em thành công dù chỉ rất ít, sẽ không bao giờ có vấn đề gì về động lực nữa.

5. Bắt đầu buổi thực tập dài của ngày hôm nay bằng cách tìm kiếm trong tâm của anh em những người mà anh em coi là mối bất bình lớn. Một số trong số này sẽ khá dễ tìm. Sau đó, hãy nghĩ về những bất bình có vẻ nhỏ mà anh em có với những người anh em thích và thậm chí nghĩ rằng anh em yêu thương. Anh em sẽ nhanh chóng nhận ra rằng không có ai mà anh em không giữ trong lòng sự bất bình nào đó. Điều này đã khiến anh em trở nên đơn độc trong toàn bộ vũ trụ trong nhận thức của anh em về mình.

6. Bây giờ hãy xác định coi tất cả những người này là bạn. Hãy nói với tất cả họ, lần lượt nghĩ đến từng người một khi anh em làm như vậy:

Tôi muốn xem anh em như một người bạn của tôi, để tôi có thể nhớ rằng anh em là một phần của tôi và biết được chính mình.

Dành phần còn lại của buổi thực tập cố gắng nghĩ về chính mình hoàn toàn hòa thuận với mọi người và mọi thứ, an toàn trong một thế giới bảo vệ anh em và yêu thương anh em, và anh em yêu thương trở lại. Cố gắng cảm thấy sự an toàn bao quanh anh em, lơ lửng trên anh em và nâng đỡ anh em. Cố gắng tin, dù chỉ một lúc ngắn ngủi, rằng không gì có thể làm hại anh em theo bất kỳ cách nào. Vào cuối buổi tập, hãy nói với chính mình:

Tình yêu thương không giữ sự bất bình. Khi ta buông bỏ mọi bất bình, ta sẽ biết mình hoàn toàn an toàn.

7. Thời gian thực tập ngắn nên bao gồm việc áp dụng nhanh chóng ý tưởng của ngày hôm nay dưới hình thức này, bất cứ khi nào có bất kỳ ý nghĩ bất bình nào phát sinh chống lại bất kỳ ai, dù có mặt hay không:

Tình yêu thương không giữ sự bất bình. Hãy để ta không phản bội Ngã của mình.

Ngoài ra, hãy lặp lại ý tưởng này nhiều lần trong một giờ dưới hình thức sau:

Tình yêu thương không giữ sự bất bình. Ta sẽ thức tỉnh với Ngã của ta bằng cách gạt bỏ mọi bất bình sang một bên và thức tỉnh trong Ngài.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Sự bất bình là sự phẩn nộ về điều gì đó được tin là sai trái hoặc không công bằng như thể ta bị đối xử không công bằng, thế giới đã gây ra điều gì đó cho ta, ai đó hoặc cái thân của ta đã gây ra điều gì đó cho ta. Và nếu những điều này không xảy ra, ta sẽ được bình an.

-Thế giới được sinh ra dể ta phóng chiếu tội lỗi lên đó, tội lỗi mà ta tin đã phạm phải khi ta nghĩ ta có thể tách biệt khỏi Nguồn của mình để ta có được cảm giác vô tội và tội lỗi là ở bên ngoài ta. Ta luôn thấy mình là nạn nhân của thế giới. Ta luôn cho rằng thế giới, những người khác hoặc cái thân của ta đã gây ra điều gì đó đối với ta, hoặc đối xử không công bằng đối với ta và ta bất bình về điều đó. Đó là hệ thống suy nghĩ của cái tôi.

-Khi ta có sự bất bình, ta đã xem mình là cái thân và quên mình được tạo ra bởi tình yêu thương hoàn hảo và do đó không biết được Ngã thực sự của mình.

Leave a comment