Bài 66: Hạnh phúc của ta và chức năng của ta là một.

1. Anh em chắc chắn đã nhận thấy sự nhấn mạnh trong suốt các bài học gần đây của chúng ta về mối liên hệ giữa việc hoàn thành chức năng của anh em và đạt được hạnh phúc. Điều này là do anh em không thực sự nhìn thấy mối liên hệ đó. Tuy nhiên, không phải chỉ có sự liên hệ giữa chúng; chúng giống nhau. Hình thức của chúng khác nhau, nhưng nội dung của chúng hoàn toàn là một.

2. Cái tôi không ngừng đấu tranh với Thánh Linh về vấn đề cơ bản là chức năng của anh em là gì. Tương tự như vậy, nó cũng liên tục đấu tranh với Thánh Linh về hạnh phúc của anh em là gì. Đó không phải là một cuộc chiến hai chiều. Cái tôi tấn công và Thánh Linh không đáp lại. Ngài biết chức năng của anh em là gì. Ngài biết rằng đó là hạnh phúc của anh em.

3. Hôm nay, chúng ta sẽ cố gắng vượt qua cuộc chiến hoàn toàn vô nghĩa này và đi đến sự thật về chức năng của anh em. Chúng ta sẽ không tham gia vào các tranh luận vô nghĩa về nó là gì. Chúng ta sẽ không can dự một cách vô vọng vào việc định nghĩa hạnh phúc và xác định phương tiện để đạt được nó. Chúng ta sẽ không chiều theo cái tôi bằng cách lắng nghe những cuộc tấn công của nó vào sự thật. Chúng ta sẽ chỉ vui mừng vì chúng ta có thể tìm ra sự thật là gì.

4. Buổi thực tập dài của chúng ta hôm nay có mục đích là để anh em chấp nhận thực tế rằng không chỉ có một mối liên hệ rất thực giữa chức năng mà Chúa ban cho anh em và hạnh phúc của anh em, mà chúng còn thực sự giống nhau. Chúa chỉ ban cho anh em hạnh phúc. Vì vậy, chức năng mà Người ban cho anh em phải là hạnh phúc, ngay cả khi nó có vẻ khác biệt. Các bài tập hôm nay là một nổ lực để vượt qua những khác biệt về vẻ bề ngoài, và nhận ra một nội dung chung nơi nó tồn tại trong sự thật.

5. Bắt đầu buổi thực tập mười đến mười lăm phút bằng cách xem lại những ý nghĩ sau:

Chúa chỉ ban cho ta hạnh phúc.

Người đã giao chức năng của ta cho ta.

Do đó, chức năng của ta phải là hạnh phúc.

Hãy thử nhìn tính logic trong trình tự này, ngay cả khi anh em chưa chấp nhận kết luận. Chỉ khi hai ý nghĩ đầu tiên sai, kết luận mới có thể sai. Vậy thì, chúng ta hãy nghĩ về những tiền đề một lúc, khi chúng ta thực tập.

6. Tiền đề đầu tiên là Chúa chỉ ban cho anh em hạnh phúc. Tất nhiên, điều này có thể sai, nhưng để sai, cần thiết phải định nghĩa Chúa là điều gì đó không phải là Người. Tình yêu thương không thể mang lại điều ác, và điều gì không phải là hạnh phúc thì điều đó là điều ác. Chúa không thể ban cho những gì Người không có, và Người không thể có những gì không phải là Người. Trừ khi Chúa chỉ ban cho anh em hạnh phúc, Người phải là cái ác. Và đó là định nghĩa về Người mà anh em đang tin nếu anh em không chấp nhận tiền đề đầu tiên.

7. Tiền đề thứ hai là Chúa đã ban cho anh em chức năng của anh em. Chúng ta đã thấy rằng tâm của anh em chỉ có hai phần. Một bị kiểm soát bởi cái tôi, và được tạo thành từ ảo tưởng. Cái kia là nhà của Thánh Linh, nơi sự thật ngự trị. Không có hướng dẫn nào khác ngoài những hướng dẫn này để anh em lựa chọn, và không có kết quả nào khác có thể là kết quả của sự lựa chọn của anh em ngoài nỗi sợ hãi mà cái tôi luôn gây ra, và tình yêu thương mà Thánh Linh luôn ban tặng để thay thế nó.

8. Như vậy, chức năng của anh em phải được Chúa thiết lập qua Tiếng nói của Người, hoặc do cái tôi mà anh em đã tạo ra để thay thế Người. Điều nào đúng? Trừ khi Chúa đã trao chức năng của anh em cho anh em, đó phải là món quà của cái tôi. Cái tôi có thực sự có những món quà để cho không, vì chính nó là ảo tưởng và chỉ mang đến ảo tưởng về những món quà?

9. Hãy nghĩ về điều này trong thời gian thực tập dài ngày hôm nay. Cũng hãy nghĩ về nhiều hình thức mà ảo tưởng về chức năng của anh em đã có trong tâm của anh em, và nhiều cách mà anh em đã cố gắng tìm kiếm sự cứu rỗi dưới sự hướng dẫn của cái tôi. Anh em có tìm thấy nó không? Anh em có hạnh phúc không? Chúng có mang đến cho anh em sự bình yên không? Chúng ta cần nhiều sự trung thực ngày hôm nay. Hãy nhớ lại các kết quả một cách ngay thẳng, và cũng xem xét liệu có bao giờ hợp lý khi mong đợi hạnh phúc từ bất kỳ điều gì mà cái tôi đã từng đề xuất hay không. Tuy nhiên, cái tôi là sự thay thế duy nhất cho Tiếng nói của Thánh Linh.

10. Anh em sẽ lắng nghe sự điên rồ hay nghe sự thật. Hãy cố gắng đưa ra lựa chọn này khi anh em nghĩ về những tiền đề mà kết luận của chúng ta dựa vào. Chúng ta có thể có chung kết luận này, nhưng không có kết luận nào khác. Vì chính Chúa chia sẻ điều đó với chúng ta. Ý tưởng của ngày hôm nay là một bước tiến khổng lồ khác trong việc nhận thức điều gì giống nhau là giống nhau, và cái gì khác nhau là khác nhau. Một bên là mọi ảo tưởng. Bên kia là tất cả sự thật. Hôm nay, chúng ta hãy cố gắng nhận ra rằng chỉ có sự thật là đúng.

11. Trong những khoảng thời gian thực tập ngắn, sẽ hữu ích nhất hôm nay nếu được thực hiện hai lần một giờ, hình thức áp dụng sau được gợi ý:

Hạnh phúc và chức năng của ta là một, vì Chúa đã ban cho ta cả hai.

Sẽ không mất quá một phút, và có lẽ ít hơn, để lặp lại những lời này một cách chậm rãi và suy nghĩ về chúng một lúc khi anh em nói chúng.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Đây là một bài học lớn, rất nhiều điều trong đó. Sự tha thứ là chức năng của ta và chỉ ở đây ta mới có thể được hạnh phúc. Cái tôi có những thứ thay thế cho hạnh phúc nhưng tất nhiên hạnh phúc đó chỉ là thoáng qua và nó không có thật, nó không kéo dài và tất cả đều là những hình thức khác nhau của nỗi sợ hãi tự cho mình là tốt nhưng nó chỉ thoáng qua, ta có thể đánh mất nó. Nhưng những gì Chúa ban cho là thực sự được ban tặng.

-Cái tôi tin rằng hoàn thành mục tiêu của nó là hạnh phúc. Cái tôi chỉ là ảo tưởng, những gì nó dẫn dắt không thể đem lại hạnh phúc. Cái kết mà nó mang lại là khổ đau, bệnh tật, xung đột và cái chết. Chỉ khi thực hiện chức năng mà Chúa trao cho, ta mới thực sự được hạnh phúc.

-Chức năng của ta và hạnh phúc của ta là một vì chúng đều là của Chúa và Chúa muốn chúng ta được hạnh phúc hoàn hảo.

-Sự thật là thật, những gì ảo là ảo. Chỉ là cái này hoặc cái kia, không có gì ở giữa. Không thể tình yêu thương mang lại điều ác. Những gì không phải là hạnh phúc phải là điều xấu. Chúa không thể tạo ra cả hai, điều tốt đẹp và điều xấu. –

Leave a comment