1. Chính sự tha thứ của anh em sẽ đưa thế giới của bóng tối ra ánh sáng. Chính sự tha thứ của anh em cho phép anh em nhận ra ánh sáng trong đó anh em nhìn thấy. Tha thứ là sự thể hiện rằng anh em là ánh sáng của thế giới. Thông qua sự tha thứ của anh em, sự thật về bản thân anh em sẽ quay trở lại trong ký ức của anh em. Vì vậy, sự cứu rỗi của anh em nằm trong sự tha thứ của anh em.
2. Ảo tưởng về anh em và thế giới là một. Đó là lý do tại sao mọi sự tha thứ là món quà cho chính anh em. Mục tiêu của anh em là tìm ra anh em là ai, người đã từ chối Danh tính của mình bằng cách tấn công tạo phẩm và Đấng tạo ra nó. Bây giờ anh em đang học cách nhớ lại sự thật. Vì sự tấn công này phải được thay thế bằng sự tha thứ, để những ý nghĩ về sự sống có thể thay thế những ý nghĩ về cái chết.
3. Hãy nhớ rằng trong mọi cuộc tấn công anh em kêu gọi sự yếu đuối của chính mình, trong khi mỗi lần anh em tha thứ, anh em kêu gọi sức mạnh của Đấng Christ trong anh em. Vậy thì, anh em không bắt đầu hiểu sự tha thứ sẽ mang lại điều gì cho mình sao? Nó sẽ loại bỏ mọi cảm giác yếu đuối, căng thẳng và mệt mỏi khỏi tâm của anh em. Nó sẽ lấy đi mọi sợ hãi, tội lỗi và nỗi đau. Nó sẽ khôi phục lại tính không thể bị hại và sức mạnh mà Chúa đã ban cho Con của Người trong nhận thức của anh em.
4. Chúng ta hãy vui mừng bắt đầu và kết thúc ngày này bằng cách thực tập ý tưởng của ngày hôm nay, và sử dụng nó thường xuyên nhất có thể trong ngày. Nó sẽ giúp làm cho ngày này trở nên hạnh phúc đối với anh em như Chúa mong muốn. Và nó sẽ giúp những người xung quanh anh em, cũng như những người tưởng chừng như ở rất xa về không gian và thời gian, chia sẻ niềm hạnh phúc này với anh em.
5. Thường xuyên nhất có thể, nhắm mắt lại nếu được, hãy nói với chính mình ngày hôm nay:
Tha thứ là chức năng của ta với tư cách là ánh sáng của thế giới.
Ta sẽ hoàn thành chức năng của mình để ta có thể hạnh phúc.
Sau đó, dành một hoặc hai phút để xem xét chức năng của anh em và niềm hạnh phúc và sự giải thoát mà nó sẽ mang lại cho anh em. Hãy để những suy nghĩ liên quan đến một cách tự do, vì trái tim của anh em sẽ nhận ra những lời này, và trong tâm của mình anh em nhận biết chúng là sự thật. Nếu anh em bị phân tâm, hãy lặp lại ý tưởng và thêm vào:
Ta sẽ nhớ điều này bởi vì ta muốn được hạnh phúc.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
______________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Ta không tha thứ cho người nào đó, hay những tình huống, những trải nghiệm trên thế giới. Ta cũng không tha thứ cho cái thân vì dường như tấn công ta bằng bệnh tật, khổ đau, tuổi già hay bất cứ điều gì. Tha thứ không thể hoạt động theo cách đó, một khi ta thấy những điều này là có thật thì ta không thể tha thứ.
-Vì vậy điều chúng ta thực sự đang làm ở đây là ghi nhớ những gì đang thực sự xảy ra, rằng những gì đang kích động chúng ta không thực sự xảy ra ở người khác, bên ngoài chúng ta hoặc trong cái thân, nó đang diễn ra ở một nơi duy nhất và đó là trong tâm. Và cái tôi đang làm theo ý nó, phóng chiếu niềm tin vào tội lỗi ra bên ngoài và đó là lý do tại sao dường như cơ thể có thể tấn công chúng ta hoặc những người khác có thể tấn công chúng ta.
-Vì vậy chúng ta thực sự đang tha thứ chỉ một điều thôi cho dù vấn đề là gì đi chăng nữa và đó là niềm tin của cái tôi rằng chúng tôi đã tách biệt, chúng ta có tội, và vì chúng ta có tội chúng ta sẽ bị trừng phạt.
-Hạnh phúc của chúng ta chỉ nằm ở sự tha thứ, không phải bất kỳ thứ gì ở thế giới này. Chỉ có sự tha thứ mới mang lại hạnh phúc thực sự lâu dài không dựa trên sự sợ hãi. Không có gì trên thế giới này là hạnh phúc thực sự trừ khi nó thông qua sự tha thứ của chúng ta. Cái tôi còn tin rằng nó có thể hạnh phúc khi người khác không được hạnh phúc. Không thể có hạnh phúc trừ khi nó được chia sẻ, bởi vì điều không được chia sẻ thì không có thật, nên hạnh phúc thực sự phải được chia sẻ.
-Những gì dường như xảy ra ngoài kia lại thật sự không xảy ra vì đó chỉ là ảo tưởng. Tất cả xảy ra trong tâm của ta, do đó tha thứ thực sự là tha thứ cho niềm tin của ta rằng sự tách biệt là có thực và những gì xảy ra là có thật. Và ta nhận ra sự bình an và niềm hạnh phúc thực sự mà nó mang lại vì ta chưa từng rời bỏ chúng.
-Ta cũng không thể tha thứ như một cá nhân vì đó không phải là ta. Đó là tiếng nói của sự thật trong ta giúp ta như là cái tâm đang ngủ tha thứ cho niềm tin lầm lạc của nó.