Những ý tưởng sau đây để ôn tập ngày hôm nay:
1. Chúa đi cùng ta bất cứ nơi nào ta đi.
Làm thế nào ta có thể ở một mình khi Chúa luôn đi cùng ta? Làm thế nào ta có thể nghi ngờ và không chắc chắn về chính mình khi sự chắc chắn hoàn toàn ở trong Người? Làm thế nào ta có thể bị quấy rầy bởi bất kỳ điều gì khi Người ở trong ta trong sự bình an tuyệt đối? Làm thế nào ta có thể khổ đau khi tình yêu thương và niềm vui bao quanh ta qua Người? Đừng để ta nuôi dưỡng những ảo tưởng về bản thân mình. Ta hoàn hảo vì Chúa đi cùng ta bất cứ nơi nào ta đi.
2. Chúa là sức mạnh của ta. Nhãn quan là món quà của Người.
Đừng để ta trông cậy vào mắt mình để thấy ngày hôm nay. Hãy để ta sẵn sàng đánh đổi ảo tưởng đáng thương của ta về khả năng nhìn thấy của mình để lấy nhãn quan được Chúa ban cho. Nhãn quan của Christ là món quà của Người, và Người đã ban nó cho ta. Hãy để ta kêu cầu món quà này hôm nay, để ngày này có thể giúp ta hiểu được sự vĩnh cữu.
3. Chúa là Nguồn của ta. Ta không thể nhìn xa rời Người.
Ta có thể thấy những gì Chúa muốn ta thấy. Ta không thể thấy bất kỳ điều gì khác. Ngoài Ý muốn của Người chỉ là ảo tưởng. Đó là những điều ta chọn khi ta nghĩ ta có thể nhìn tách rời Người. Đó là những điều ta chọn khi ta cố gắng nhìn qua đôi mắt trần. Tuy nhiên, nhãn quan của Christ đã được ban cho ta để thay thế chúng. Ta chọn nhìn thông qua nhãn quan này.
4. Chúa là ánh sáng trong đó ta thấy.
Ta không thể nhìn thấy trong bóng tối. Chúa là ánh sáng duy nhất. Vậy nên, nếu ta muốn thấy, thì phải qua Người. Ta đã cố gắng xác định cái nhìn là gì, và ta đã sai. Bây giờ nó được ban cho ta để hiểu rằng Chúa là ánh sáng trong đó ta nhìn thấy. Hãy để ta chào đón nhãn quan và thế giới hạnh phúc mà nó sẽ cho ta thấy.
5. Chúa là Tâm với nó ta suy nghĩ.
Ta không có suy nghĩ nào mà ta không chia sẻ với Chúa. Ta không có suy nghĩ nào ngoài Chúa, bởi vì ta không có tâm nào ngoài Người. Như là một phần trong Tâm của Người, suy nghĩ của ta là của Người và Suy nghĩ của Người là của ta.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_____________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Sự thừa nhận rằng Chúa ở trong tâm chúng ta và do đó, sự chắc chắn hoàn toàn, sự bình an tuyệt đối, tình yêu và niềm vui luôn sẵn có cho chúng ta và cảm giác cô đơn của ta không thể tồn tại khi chúng ta nhận ra rằng Vương quốc Thiên đường ở bên trong.
-Vì vậy khả năng và sự chắc chắn khi trải nghiệm những điều này luôn ở bên chúng ta, đó luôn là một sự lựa chọn. Nhưng nếu ta đang ấp ủ những ảo tưởng rằng ta là cái ta tưởng tượng thì ta sẽ trải nghiệm điều đối lập với Chúa hoặc ta tha thứ cho ý tưởng này và cầu xin Thánh Linh hiện diện trong tâm chúng ta rằng tất cả những điều này đều sẵn có với ta và ta sẽ trải nghiệm chúng khi đây là tất cả những gì ta muốn.
-Christ là danh tính thực sự của ta, là Ngã duy nhất mà tất cả chúng ta đều chia sẻ, là ánh sáng trong ta. Khi ta nhìn bằng mắt thường, ta chỉ thấy sự giới hạn, ảo tưởng, với nhãn quan Christ ta có thể thấy sự vĩnh cữu. Làm thế nào có thể tiếp cận nhãn quan Christ, ta cần tha thứ cho những gì ta tin là ta đang thấy bằng mắt thường. Đó là cái tôi đang cho ta thấy những dấu hiệu của sự tách biệt, tội lỗi và đáng bị trừng phạt.
-Chúa là tâm ta dùng để suy nghĩ. Do đó không những ta không thấy gì trừ khi ta nhìn với Chúa, ta cũng không có suy nghĩ nào mà ta không chia sẻ với Chúa. Những suy nghĩ riêng tư của ta không phải là suy nghĩ thực sự. Ta không có suy nghĩ riêng tư, không có tâm riêng tư và không có thế giới riêng tư.
-Những bài tập hôm nay đều liên quan đên Chúa. Chúa là tình yêu thương. Chúa là tất cả những gì tốt đẹp. Nếu ta có những niềm tin ẩn giấu, những nỗi sợ hãi vô thức về Chúa, đó là vì qua cái tôi ta đã phóng chiếu vị chúa độc ác của cái tôi lên Chúa thực sự mà ta nghĩ sẽ trừng phạt và phán xét con của Người. Nếu ta vẫn tin ta về với Chúa qua cái chết, hoặc Chúa có những bài học đau đớn dành cho con của Người, điều đó có nghĩa ta vẫn sợ Chúa. Những niềm tin này cần đưa ra ánh sáng và chúng sẽ tan biến.
-Chúa không tạo ra thế giới này, cái tôi đã tạo ra nó vì mong muốn tách biệt với Người. Và vì nó không muốn ta trở về, nó khiến ta tin rằng ta sẽ bị trừng phạt vì phạm tội rời bỏ Chúa. Đó là nguyên nhân sâu xa của nỗi sợ Chúa mà ta gặp phải. Nhưng đó là điều không có thật và là điều không thể. Những gì Chúa tạo ra là vĩnh cữu và không thể thay đổi. Do đó thế giới này chỉ tồn tại trong giấc mơ, chỉ là ảo tưởng và vì ta tin vào nó nên nó trở thành có thật đối với mình.