Bài 90: Ôn (79-80)

Đối với ôn tập này, chúng ta sẽ sử dụng những ý tượng sau:

1. (79) Hãy để ta nhận ra vấn đề để nó có thể được giải quyết.

Hôm nay hãy để ta nhận ra rằng vấn đề luôn là một dạng bất bình nào đó mà ta muốn giữ. Hãy để ta cũng hiểu rằng giải pháp luôn là một phép lạ mà ta để cho nó thay thế sự bất bình. Hôm nay ta sẽ ghi nhớ tính đơn giản của sự cứu rỗi bằng cách củng cố bài học rằng có một vấn đề và một giải pháp. Vấn đê là sự bất bình; giải pháp là một phép lạ. Và ta mời gọi giải pháp đến với ta thông qua sự tha thứ của ta về nỗi bất bình, và sự chào đón của ta đối với phép lạ thay thế nó.

2. Những áp dụng cụ thể của ý tưởng này có thể ở những dạng sau:

Điều này đưa ra cho ta một vấn đề mà lẽ ra ta đã giải quyết.

Phép lạ đằng sau sự bất bình này sẽ giải quyết nó cho ta.

Câu trả lời cho vấn đề này chính là phép lạ mà nó che giấu.

3. (80) Hãy để ta nhận ra vấn đề của mình đã được giải quyết.

Dường như ta có vấn đề chỉ vì ta đang sử dụng sai thời gian. Ta tin rằng vấn đề phải xảy ra trước, và thời gian phải trôi qua trước khi nó có thể được giải quyết. Ta không thấy vấn đề và câu trả lời xảy ra đồng thời. Đó là bởi vì ta chưa nhận ra rằng Chúa đã đặt vấn đề cùng với câu trả lời, để chúng không thể bị tách rời bởi thời gian. Thánh Linh sẽ dạy ta điều này, nếu ta để cho Ngài giúp ta. Và ta sẽ hiểu rằng không thể nào ta có một vấn đề mà chưa được giải quyết.

4. Các dạng dưới đây của ý tưởng sẽ hữu ích cho những áp dụng cụ thể:

Ta không cần phải đợi điều này được giải quyết.

Câu trả lời cho vấn đề này đã được đưa cho ta, nếu ta chấp nhận nó.

Thời gian không thể tách vấn đề này ra khỏi giải pháp của nó.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Một bài học trước có nói chỉ có một vấn đề và một giải pháp. Vấn đề đó sự tách biệt, và giải pháp chính là câu trả lời của Chúa. Bài học hôm nay nói rằng vấn đề là một sự bất bình và giải pháp chính là phép lạ vì mọi bất bình đều liên quan đến cái thân là biểu tượng của sự tách biệt với Nguồn của mình, tách biệt với mọi người và giải pháp là câu trả lời của Chúa, đó là phép lạ có ngay tại đó đằng sau sự bất bình, là cảm nhận tiếng kêu gọi yêu thương và đáp lại bằng tình yêu thương.

-Vấn đề và câu trả lời được đặt cùng nhau và ta có cơ hội quyết định điều ta muốn, một cái đem lại hạnh phúc và bình yên còn cái kia thì không. Như vậy phép lạ đằng sau sự bất bình sẽ giải quyết nó, câu trả lời cho vấn đề đã đưa cho ta nếu ta chấp nhận nó. Và để chấp nhận nó, trước hết ta phải từ bỏ sự bất bình, chấp nhận rằng ý muốn của Chúa hay câu trả lời của Người đã được thực hiện và cuối cùng là đón nhận nó.

-Đây không phải là cách ta thường làm, Ta sẽ sử dụng thời gian để duy trì vấn đề. Ta không chấp nhận rằng vấn đề của ta đã được giải quyết. Ta muốn tìm ra sự cứu rỗi cho chính mình, ta muốn làm việc độc lập với Chúa. Ta muốn là giải pháp của vấn đề. Đó là cái tôi, cái ngã sai lầm.

-Thời gian không thể tách vấn đề ra khỏi giải pháp của nó. nên không thể ​​cho rằng mọi vấn đề đều cần có thời gian hoặc việc chữa lành cần có thời gian hoặc nó vẫn chưa được giải quyết.

Bài 89: Ôn (77-78)

Đây là những ý tưởng ôn tập của chúng ta cho ngày hôm nay:

1. (77) Ta có quyền được phép lạ

Ta có quyền được phép lạ bởi vì ta không tuân theo bất cứ luật nào ngoài luật của Chúa. Luật của Người giải phóng ta khỏi mọi bất bình, và thay thế chúng bằng những phép lạ. Và ta sẽ chấp nhận phép lạ thay cho sự bất bình, đó chỉ là những ảo tưởng che giấu phép lạ ở phía sau. Bây giờ ta sẽ chỉ chấp nhận những gì luật của Chúa cho phép ta có, để ta có thể sử dụng nó thay mặt cho chức năng mà Người đã ban cho ta.

2. Anh em có thể sử dụng những gợi ý sau cho những áp dụng cụ thể của ý tưởng này:

Đằng sau điều này là một phép lạ mà ta có quyền được hưởng.

Hãy để tôi không giữ sự bất bình với bạn, [tên],

mà thay vào đó trao cho bạn phép lạ vốn thuộc về bạn.

Khi được thực sự nhìn thấy, điều này mang lại cho ta một phép lạ. 

3. (78) Hãy để phép lạ thay thế mọi bất bình.

Bằng ý tưởng này, ta hợp nhất ý muốn của ta với ý muốn của Thánh Linh, và coi chúng là một. Bằng ý tưởng này, ta chấp nhận sự giải thoát khỏi địa ngục. Bằng ý tưởng này, ta thể hiện sự sẵn sàng để mọi ảo tưởng của ta được thay thế bằng sự thật, theo kế hoạch cứu rỗi của Chúa dành cho ta. Ta sẽ không đưa ra bất kỳ ngoại lệ hay sự thay thế nào. Ta muốn tất cả Thiên đường và chỉ Thiên đường, như Chúa muốn ta có.

4. Những dạng cụ thể hữu ích để áp dụng ý tưởng này sẽ là:

Ta sẽ không tách rời mối bất bình này với sự cứu rỗi của ta.

Hãy để những bất bình của chúng ta được thay thế bằng phép lạ, [tên].

Phía sau điều này là phép lạ thay thế mọi bất bình của ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chỉ có môt tạo phẩm ở đây. Sự bất bình che giấu những gì thực sự có ở phía bên kia. Những gì ta thấy bằng các giác quan là cơ sở cho những bất bình. Ta có thể trải nghiêm phép lạ nếu ta chọn nhìn thấy bằng ánh sáng. Ta có thể chọn hoặc phép lạ hoặc sự bất bình.

-Điều luôn xảy ra một cách tự nhiên chỉ là tình yêu của Chúa dành cho tạo phẩm của mình và tất cả chúng ta đang cùng nhau trải nghiệm nhưng khi sự bất bình xen vào, nó dựng lên các bức tường ở giữa các phép lạ chỉ là sự chuyển động của tình yêu thương của Chúa.

-Hãy nhớ áp dụng bài học này cho cả sự bất bình đối với bản thân hay còn gọi là sự tự phán xét.

Bài 88: Ôn (75-76)

Hôm nay chúng ta sẽ ôn tập những ý tưởng sau:

1. (75) Ánh sáng đã đến.

Khi chọn sự cứu rỗi thay vì tấn công, ta chỉ đơn thuần chọn nhận ra những gì đã có ở đó. Sự cứu rỗi là một quyết định đã được đưa ra. Tấn công và bất bình không có ở đó để lựa chọn. Đó là lý do tại sao ta luôn chọn giữa sự thật và ảo tưởng; giữa những gì có ở đó và những gì không. Ánh sáng đã tới. Ta chỉ có thể chọn ánh sáng, vì nó không có lựa chọn nào khác. Nó đã thay thế bóng tối, và bóng tối đã biến mất.

2. Đây sẽ là những dạng hữu ích để áp dụng cụ thể ý tưởng này:

Điều này không thể cho ta thấy bóng tối, vì ánh sáng đã tới.

Ánh sáng trong bạn là tất cả những gì tôi muốn thấy, [tên].

Ta chỉ muốn nhìn thấy trong điều này những gì có ở đó.

3. (76) Ta không chịu bất cứ luật nào ngoài luật của Chúa.

Đây là lời tuyên bố hoàn hảo về sự tự do của ta. Ta không theo bất cứ luật nào ngoài luật của Chúa. Ta liên tục bị cám dỗ đặt ra các luật khác và trao cho chúng quyền lực đối với ta. Ta khổ đau chỉ vì niềm tin của ta vào chúng. Chúng không có tác động thực sự nào đến ta. Ta hoàn toàn thoát khỏi tác động của mọi thứ luật ngoại trừ luật của Chúa. Và Người là luật của tự do.

4. Đối với những hình thức cụ thể để áp dụng ý tưởng này, những dạng sau sẽ hữu ích:

Nhận thức của ta về điều này cho ta thấy ta tin vào những luật không tồn tại.

Ta chỉ thấy luật của Chúa đang hoạt động trong điều này.

Hãy để ta cho phép luật của Chúa hoạt động trong điều này, chứ không phải luật của ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

____________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Ánh sáng đã tới thay thế bóng tối. Ta muốn nhìn thấy cái luôn có ngay tại đây, ngay bây giờ và không bao giờ thay đổi. Ta không thấy nó vì ta đã chọn cố gắng nhìn thấy một cái gì khác không có ở đó, không có thật. Nhưng nay ta nhận ra cái không có ở đó không có bất cứ thứ gì ta muốn, ta rút lại niềm tin váo nó. Ta muốn nhìn thấy ý muốn của Chúa mà không phải những gì cái tôi cố gắng áp đặt lên đó.

-Không có xung đột trong ý muốn của Chúa, không có vấn đề, không có bệnh tật. Mọi sự đều biến mất trong Ý Chúa. Ta không phải đợi trong thời gian để điều đó xảy ra vì chúng chưa bao giờ có ở đó. Đây là những điều mà chúng ta dường như đang chứng kiến nhưng nó chưa bao giờ xảy ra, Chúa không biết điều đó. Chúa chỉ biết những gì Người tạo ra và nó luôn có mặt ngay bây giờ ngay tại đây.

-Một số quy luật mà ta tự nguyện ở trong vòng kiểm soát của chúng như quy luật sức khỏe, quy luật kinh tế, quy luật tự nhiên, quy luật sinh lão bệnh tử của cái thân và những thứ như vậy nhưng chỉ có quy luật của Chúa là quy luật của tự do. Khi ta nhìn thấy sự xung đột, bệnh tật, khó khăn về tài chính và những điều tương tự, ta đang tin vào các quy luật thực sự không tồn tại vì Chúa không tạo ra xung đột, Chúa không tạo ra bệnh tật, Chúa không tạo ra sự thiếu hụt.

Bài 87: Ôn (73-74)

Bài ôn tập của chúng ta ngày hôm nay sẽ đề cập những ý tưởng sau:

1. (73) Ta muốn có ánh sáng.

Ta sẽ sử dụng sức mạnh của ý muốn của ta ngày hôm nay. Ta không muốn dò dẫm trong bóng tối, sợ những cái bóng và sợ những thứ vô hình và không có thật. Ánh sáng sẽ là người dẫn đường cho ta ngày hôm nay. Ta sẽ đi theo nó đến nơi nó dẫn ta đến, và sẽ chỉ nhìn vào những gì nó cho ta thấy. Hôm nay ta sẽ trải qua sự bình yên của nhận thức thực sự.

2. Những dạng sau của ý tưởng này sẽ hữu ích cho những áp dụng cụ thể:

Điều này không thể che giấu ánh sáng mà ta muốn nhìn thấy.

Bạn đứng cùng tôi trong ánh sáng, [tên].

Trong ánh sáng, điều này sẽ trông khác. 

3. (74) Không có ý muốn nào khác ngoài ý muốn của Chúa.

Hôm nay ta được an toàn vì không có ý muốn nào khác ngoài ý muốn của Chúa. Ta chỉ có thể trở nên sợ hãi khi ta tin rằng có một ý muốn khác. Ta cố gắng tấn công chỉ khi ta sợ hãi, và chỉ khi ta cố gắng tấn công, ta mới có thể tin rằng sự an toàn vĩnh viễn của mình đang bị đe dọa. Hôm nay ta sẽ nhận ra rằng tất cả những điều này đã không xảy ra. Ta được an toàn vì không có ý muốn nào khác ngoài ý muốn của Chúa.

4. Đây là một số dạng hữu ích của ý tưởng này cho những áp dụng cụ thể:

Hãy để ta nhận thức điều này phù hợp với Ý muốn của Chúa.

Ý Chúa là bạn là Con của Người, [tên], và ý muốn của tôi cũng vậy.

Đây là một phần trong Ý Chúa dành cho ta, dù ta có thể thấy nó như thế nào đi nữa.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Khi chúng ta nhìn qua bộ lọc của cái tôi, chúng ta đang nhìn xung quanh trong bóng tối, nhưng khi chúng ta muốn với Chúa hay ở trong ý muốn thực sự, đó là ánh sáng trong đó chúng ta nhìn thấy, ánh sáng đó sẽ xua tan bóng tối của hệ thống suy nghĩ của cái tôi.

-Khi ta nhìn với cái tôi, ta ở trong bóng tối và chỉ thấy những cái bóng và sợ những thứ không có thật. Ta tin những gì ta thấy trong bóng tối, con người, các hiện tượng bao gồm cái thân có sức mạnh gây hại cho ta hoặc là sự cứu rỗi sai lầm của ta. Nhưng chúng không có sức mạnh nào vì chúng không tồn tại.

-Khi ta thực sự nhìn với ánh sáng, ta sẽ bắt đầu nhìn vượt qua hình tướng. Khi ta nhận ra sự thật thì không có gì liên quan đến thế giới vật chất hay thế giới của hình tướng. Tất cả những gì không vĩnh cữu đều không có thật. Những gì ta nghĩ là có thật thì thực sự không phải như vậy. Ánh sáng là người hướng dẫn của ta đi đến sự thật.

-Khi ta tin có một ý muốn khác với Chúa, ta sẽ ở trong trạng thái xung đột và sợ hãi vì ta tin ý muốn của ta đối nghịch với ý muốn của Chúa và xung đột với ý muốn của Người, điều này khiến ta sợ hãi. Không có ý muốn nào khác ngoài Chúa vì Chúa và con của Người là một.

Bài 86: Ôn (71-72)

Những ý tưởng dưới đây dùng để ôn tập ngày hôm nay:

 1. (71) Chỉ có kế hoạch cứu rỗi của Chúa mới thành công.

Thật vô nghĩa khi ta điên cuồng tìm kiếm sự cứu rỗi. Ta đã nhìn thấy nó ở nhiều người và ở nhiều thứ, nhưng khi ta với tới nó thì nó không có ở đó. Ta đã nhầm lẫn về việc nó ở đâu. Ta đã nhầm lẫn về việc nó là gì. Ta sẽ không tìm kiếm một cách vô ích nữa. Chỉ có kế hoạch cứu rỗi của Chúa mới thành công. Và ta sẽ vui mừng vì kế hoạch của Người không bao giờ có thể thất bại.

2. Đây là một số dạng gợi ý để áp dụng cụ thể ý tưởng này:

Kế hoạch cứu rỗi của Chúa sẽ cứu ta khỏi nhận thức của ta về điều này.

Đây không phải là ngoại lệ trong kế hoạch cứu rỗi của Chúa dành cho ta.

Hãy để ta nhận thức điều này chỉ dưới ánh sáng của kế hoạch cứu rỗi của Chúa. 

2. (72) Giữ bất bình là tấn công vào kế hoạch cứu rỗi của Chúa.

Giữ mối bất bình là một nỗ lực để chứng minh rằng kế hoạch cứu rỗi của Chúa sẽ không thành công. Tuy nhiên, chỉ kế hoạch của Người mới thành công. Vì vậy bằng cách ôm giữ những bất bình, ta đang loại bỏ niềm hy vọng cứu rỗi duy nhất của ta khỏi nhận thức của mình. Ta không muốn làm tiêu tan lợi ích tốt nhất của chính mình theo cách điên rồ này nữa. Ta sẽ chấp nhận kế hoạch cứu rỗi của Chúa, và được hạnh phúc.

4. Những áp dụng cụ thể cho ý tưởng này có thể ở những dạng sau:

Ta đang lựa chọn giữa nhận thức sai lầm và sự cứu rỗi khi nhìn vào điều này.

Nếu ta thấy lý do để bất bình trong việc này, ta sẽ không thấy lý do để ta được cứu rỗi.

Điều này kêu gọi sự cứu rỗi, không phải tấn công.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Thế giới được sinh ra từ niềm tin vào sự tách biệt, đó là vấn đề duy nhất và đã được trả lời. Ta không thể tìm thấy câu trả lời cho những gì dường như là vấn đề của ta trên thế giới vì nó không có ở đó. Câu trả lời chỉ có nơi phát sinh vấn đề đó là trong tâm của ta. Chúa đã trả lời cho vấn đề duy nhất của thế gian. Người ở trong tâm ta, ánh sáng ở trong tâm ta. Những vấn đề mà ta nhìn thấy chính là biểu tượng của sự tách biệt, chúng đã được giải quyết, nhưng khi ta vẫn còn tin vào sự tách biệt, tin rằng các vấn đề là có thật thì ta dường như có vấn đề và phải tìm cách giải quyết. Và khi ta hướng vào trong, cầu xin được nhìn thấy sự thật và lắng nghe, câu trả lời sẽ được đưa ra. Đó là kế hoạch cứu rỗi của Chúa.

-Nếu ta vẫn còn ôm chút bất bình để khiến người khác trở nên sai trái như là một phần của giải pháp cho vấn đề, thì ta đã loại bỏ mình ra khỏi niềm hy vọng duy nhất được cứu rỗi và hạnh phúc. Vì chỉ có kế hoạch cứu rỗi của Người sẽ thành công. Tất cả quy về sự lựa chọn, anh em thực sự muốn điều gì, cạnh tranh với Chúa hay giao phó hoàn toàn cho ý muốn của Người và được hạnh phúc.

-Nếu ta thấy lý do để bất bình thì ta sẽ không thấy lý do để được cứu rỗi. Chúng loại trừ nhau, hoặc là cái này hoặc cái kia, không có cái thứ ba. Có một thế giới mà ta đang trải nghiệm hoặc thông qua lăng kính của cái tôi hoặc thông qua tha thứ hay nhận thức thực sự. Bất bình là một lăng kính đó.

Bài 85: Ôn (69-70)

Bài ôn tập hôm nay sẽ đề cập những ý tưởng sau:

1. (69) Sự bất bình của ta che giấu ánh sáng của thế giới trong ta.

Sự bất bình của ta cho ta thấy những gì không có ở đó, và che giấu khỏi ta những gì ta muốn nhìn thấy. Nhận ra điều này, ta muốn bất bình để làm gì? Chúng giữ ta trong bóng tối và che giấu ánh sáng. Sự bất bình và ánh sáng không thể đi cùng nhau, nhưng ánh sáng và nhãn quan phải kết hợp để ta nhìn thấy. Để thấy, ta phải gạt những bất bình qua một bên. Ta muốn thấy, và đây sẽ là phương tiện để ta thành công.

2. Các áp dụng cụ thể cho ý tưởng này có thể được thực hiện dưới những hình thức sau:

Đừng để ta sử dụng điều này như một trở ngại cho cái thấy.

Ánh sáng của thế giới sẽ xua tan sáng tất cả những điều này.

Ta không cần điều này. Ta muốn nhìn thấy.

3. (70) Sự cứu rỗi của ta đến từ ta.

Hôm nay ta sẽ nhận ra sự cứu rỗi của ta ở đâu. Nó ở trong ta vì Nguồn của nó ở đó. Nó không rời khỏi Nguồn của nó, và vì vậy nó không thể rời khỏi tâm ta. Ta sẽ không tự mình tìm kiếm nó bên ngoài. Nó không được tìm thấy bên ngoài rồi đem vào trong. Nhưng từ bên trong ta, nó sẽ vươn ra ngoài, và mọi thứ ta thấy sẽ chỉ phản chiếu ánh sáng chiếu sáng trong ta và trong chính nó.

4. Những dạng dưới đây của ý tưởng phù hợp cho những áp dụng cụ thể hơn:

Đừng để điều này cám dỗ ta rời mắt khỏi ta để tìm sự cứu rỗi.

Ta sẽ không để điều này cản trở ta nhận biết Nguồn cứu rỗi của ta.

Điều này không có sức mạnh loại bỏ sự cứu rỗi khỏi ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Sự bất bình chính là quá khứ chưa được tha thứ được mang đến hiện tại. Khi ta bất bình, ta chỉ thấy quá khứ và không thấy mọi thứ như nó là. Chúng ta đang thấy trong bóng tối. Sẽ không có ánh sáng cho đến khi ta tha thứ cho nó và muốn nhìn thấy sự thật. Nó ngăn cản tình yêu thương mà ta muốn chia sẽ với mọi người, nó giữ ta trong sợ hãi. Nhận ra điều này, ta muốn giữ nó để làm gì.

-Cái ta ảo tưởng dường như đang có một trải nghiệm tách biệt. Bây giờ ta không muốn rơi xuống tầng sâu của cái tôi bằng cách ôm giữ sự bất bình và nuôi dưỡng bất kỳ hình ảnh hoặc câu chuyện sai lầm nào và chứng kiến ​​những gì không có ở đó. Bây giờ ta thực sự muốn nhìn thấy. Ta muốn từ bỏ tất cả các lời phàn nàn hay phán xét. Ta nhận ra rằng tất cả chúng đều giống nhau, chúng đều là ảo tưởng và ngăn cản cái nhìn của ta. Bây giờ ta muốn có lưa chọn khác. Mong muốn của ta sẽ quyết định trải nghiệm của ta. Ta muốn nhìn thấy sự thật.

-Trong mối quan hệ lãng mạn đặc biệt, ta đặt toàn bộ giá trị của mình và sự thánh khiết của ta, tình yêu mà ta là, ta đã đặt nó vào người khác, vì vậy sự cứu rỗi của ta bây giờ nằm ​​trong mối quan hệ của ta với người đó để làm cho ta được trọn vẹn, dể cảm thấy ổn. Và mối quan hệ đó dựa trên nỗi sợ hãi, nó thất thường, nó có thể thay đổi, nó hỗn loạn và rất đau đớn và chúng ta được chỉ cho chúng ta phải quay lại, và hướng vào bên trong.

-Chúa ở trong tâm ta, Chúa ở ngay đây với ta. Chúa là tình yêu thương vì vậy nếu ta đang tìm kiếm tình yêu thì đó là sự quay vào bên trong. Và một khi ta tìm thấy nó ở đó, ta nhận ra rằng ta và Chúa là một thông qua việc chấp nhận sự chuộc lỗi, tha thứ cho bản thân vì suy nghĩ rằng sự cứu rỗi của ta đã từng nằm ngoài chính ta. Đó là nơi ta tiếp xúc với tình yêu tràn đầy, đó là Nguồn nước từ bên trong luôn tuôn chảy nó sẽ không bao giờ khô cạn, nó sẽ không bao giờ thay đổi, nó sẽ không bao giờ từ bỏ ta, nó không thể rời bỏ ta và từ sự tràn đầy phong phú đó sau đó ta chỉ cần mở rộng một cách hào phóng cho mọi người mà ta tiếp xúc. Đó là tình yêu thương.

-Nguồn cứu rỗi không nằm ở bên ngoài ta vì ánh sáng ở bên trong ta, Vương quốc Thiên đường ở trong ta. Điều đó không bao giờ thay đổi. Đừng tìm kiếm sự cứu rỗi ở bên ngoài vì nó không có ở đó.

Bài 84: Ôn (67-68)

Đây là những ý tưởng để ôn tập ngày hôm nay.

1. (67) Tình yêu thương đã tạo nên ta như chính nó.

Ta giống Đấng tạo dựng của mình. Ta không thể khổ đau, ta không thể trải qua mất mát và ta không thể chết. Ta không phải là một cái thân. Ta sẽ nhận ra thực tại của mình ngày hôm nay. Ta sẽ không tôn thờ thần tượng, cũng không đề cao quan niệm về bản thân của riêng ta để thay thế Ngã của mình. Ta giống Đấng tạo dựng của ta. Tình yêu thương đã tạo nên ta như chính nó.

2. Anh em có thể thấy những hình thức cụ thể sau hữu ích khi áp dụng ý tưởng:

Đừng để ta nhìn thấy ảo tưởng về mình trong điều này.

Khi ta nhìn vào điều này, hãy để ta nhớ đến Đấng tạo dựng của mình.

Đấng tạo dựng của ta không tạo ra điều này như ta thấy. 

3. (68) Tình yêu thương không có sự bất bình.

Sự bất bình hoàn toàn xa lạ với tình yêu thương. Sự bất bình tấn công tình yêu thương và che khuất ánh sáng của nó. Nếu ta còn bất bình ta đang tấn công tình yêu thương, và vì vậy tấn công Ngã của mình. Ngã của ta vì thế trở nên xa lạ với ta. Ta quyết tâm không tấn công Ngã của ta ngày hôm nay, để ta có thể nhớ lại ta là Ai.

4. Những hình thức cụ thể sau sẽ hữu ích để áp dụng ý tưởng này:

Đây không phải là lời biện minh cho việc phủ nhận Ngã của ta.

Ta sẽ không sử dụng điều này để tấn công tình yêu thương.

Đừng để điều này cám dỗ ta tấn công chính mình.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Tình yêu thương nói ở đây là tình yêu thương của Chúa, tình yêu thương hoàn hảo, hoàn toàn không có sự sợ hãi. Cái ta ảo tưởng không thể là tình yêu đó.

-Tình yêu thương luôn có mặt ở khắp mọi nơi. Khi ta không nhận ra sự có mặt của tình yêu thương, đó là vì nó bị che khuất khỏi nhận thức của ta. Chúng ta ai cũng cảm nhận được tình yêu thương hay lòng biết ơn hay cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên, đó là vì tình yêu thương thể hiện chính nó. Nên nhớ cái thân không cảm nhận mà chính tình yêu thương tự thể hiện qua cái thân. Trạng thái cảm giác đó chính là cái biết trực tiếp rằng ta là tình yêu thương. Khi ta ở trong cảm giác đó, khi ta chúng ta cùng chia sẻ cảm giác đó thì trong khoảng khắc đó cái tôi không tồn tại. Đó là điều cái tôi sợ hãi.

Ta càng thực hành sự tha thứ và nhìn thấy mọi thứ chỉ là biểu hiện của tình yêu thương hoặc là tiếng kêu gọi của tình yêu thương và vì đó là tiêng kêu cầu yêu thương nên ta chỉ có thể đap lại bằng tình yêu thương, và ta càng để tình yêu thương tràn ngập trong ta và mở rộng qua ta thì càng nhận ra ta chính là tình yêu đó.

-Tình yêu thương không thể bị đe dọa, nó không thể bị tổn thương. Nó không sinh ra và chết đi, nó vĩnh cữu. Nó không thể khổ đau và mất mát vì nó là tất cả. Cảm giác thiếu tình thương hay sợ hãi chỉ có thể xảy ra khi ta nghĩ rằng ta có thể rời khỏi nó. Đó chỉ có thể là một ý nghĩ, một niềm tin vì đó là điều không thể.

-Tình yêu thương chỉ có thể là chính nó, không thể là cái gì khác. Nó chỉ biết chính nó và cho đi chính nó, nó không cần điều gì khác phải thay đổi và không yêu cầu điều gì. Tình yêu thương không có sự bất bình.

Bài 83: Ôn (65-66)

Hôm nay chúng ta hãy ôn lại những ý tưởng sau:

1. (65) Chức năng duy nhất của ta là chức năng mà Chúa đã ban cho ta.

Ta không có chức năng nào ngoài chức năng mà Chúa đã ban cho ta. Nhận ra điều này giải phóng ta khỏi mọi xung đột, bởi vì nó có nghĩa là ta không thể có những mục tiêu xung đột nhau. Với một mục đích duy nhất, ta luôn biết chắc phải làm gì, nói gì và nghĩ gì. Mọi nghi ngờ phải tan biến khi ta thừa nhận rằng chức năng duy nhất của ta là chức năng mà Chúa đã ban cho ta.

2. Những áp dụng cụ thể hơn của ý tưởng này có thể có những dạng sau:

Nhận thức của ta về điều này không làm thay đổi chức năng của ta.

Điều này không mang lại cho ta chức năng nào khác ngoài chức năng mà Chúa đã ban cho ta.

Đừng để ta sử dụng điều này để biện minh cho một chức năng mà Chúa không giao cho ta.

3. (66) Hạnh phúc của ta và chức năng của ta là một.

Tất cả những gì đến từ Chúa đều là một. Chúng đến từ sự Đồng nhất, và phải được đón nhận như một. Hoàn thành chức năng của ta là hạnh phúc của ta vì cả hai đều đến từ cùng một Nguồn. Và ta phải học cách nhận ra điều gì khiến ta hạnh phúc, nếu ta muốn tìm thấy hạnh phúc.

4. Một số dạng hữu ích để áp dụng cụ thể ý tưởng này là:

Điều này không thể tách rời hạnh phúc của ta khỏi chức năng của ta.

Sự đồng nhất của hạnh phúc và chức năng của ta vẫn hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi điều này.

Không có gì, kể cả điều này, có thể biện minh cho ảo tưởng về hạnh phúc ngoài chức năng của ta.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta chỉ có một chức năng duy nhất mà Chúa đã ban cho ta, đó là sự tha thứ. Ta không có chức năng nào khác. Trách nhiệm của ta không phải là phán xét mà là mở rộng tình yêu thương. Điều này như gở bỏ gánh nặng to lớn trên vai ta. Ta không còn những mục tiêu mâu thuẫn nhau. Không có gì để tìm kiếm, không có gì để nỗ lực đạt được. Ta chỉ đơn giản tha thứ cho những ảo tưởng và cho phép nhận thức thực sự đến với ta. Khi đó niềm vui và bình yên sẽ đến thay cho lo lắng và căng thẳng. Và khi ta hoàn thành chức năng của mình, mọi thứ khác sẽ được thực hiện cho ta.

-Ý Chúa là ta tha thứ vì mọi thứ ta thấy là không có thật. Cái tôi muốn khẳng định mình một cách độc lập. vì vậy để biện minh cho một chức năng mà Chúa không trao cho ta sẽ là, ồ ta đang nhìn thấy thứ gì đó có thật, ta gán cho nó một giá trị, ta quyết định những gì cần phải làm và ta sẽ thất bại vì tất cả ý muốn ngoài Chúa đều sai lầm và phải kết thúc trong thất bại.

-Cái tôi tin rằng hoàn thành các mục tiêu của nó là hạnh phúc. Các mục tiêu của nó mà ta theo đuổi rất sốt sắng không thực sự đem lại hạnh phúc vì thế giới không phải là một nơi hạnh phúc. Ta luôn nhầm lẫn giữa nỗi đau và niềm vui thực sự vì nếu biết được ta đã không còn khổ đau. Ta không nhận ra nỗi đau và niềm vui của thế gian là một. Chức năng của Chúa là của ta và chỉ khi ta thực hiện chức năng đó, ta mới có thể tìm thấy hạnh phúc thực sự cho mình và cho tất cả. Đó là hạnh phúc được chia sẻ, luôn tràn đầy và không bao giờ suy giảm.

Bài 82: Ôn (63-64)

Chúng ta sẽ ôn những ý tưởng này ngày hôm nay:

1. (63) Ánh sáng của thế giới mang lại bình yên cho mọi tâm qua sự tha thứ của ta

Sự tha thứ của ta là phương tiện để ánh sáng của thế giới được thể hiện qua ta. Sự tha thứ của ta là phương tiện để ta nhận thức được được ánh sáng của thế giới trong ta. Sự tha thứ của ta là phương tiện để thế giới được chữa lành cùng với chính ta. Vậy hãy để ta tha thứ cho thế giới, để nó có thể được chữa lành cùng với ta.

2. Những hình thức gợi ý cụ thể để áp dụng ý tưởng này là:

Hãy để sự bình yên mở rộng từ tâm tôi đến tâm bạn, [tên].

Tôi chia sẽ ánh sáng của thế giới với bạn, [tên].

Thông qua sự tha thứ của mình, ta có thể thấy điều này như nó là. 

3. (64) Đừng để ta quên chức năng của ta.

Ta sẽ không quên chức năng của ta, vì ta sẽ nhớ đến Ngã của mình. Ta không thể hoàn thành chức năng của ta nếu ta quên nó. Và trừ khi ta thực hiện chức năng của mình, ta sẽ không cảm nhận được niềm vui mà Chúa dành cho ta.

4. Những hình thức cụ thể phù hợp của ý tưởng này bao gồm:

Hãy để ta không sử dụng điều này để che giấu chức năng của ta với ta.

Ta sẽ dùng điều này như một cơ hội để thực hiện chức năng của mình.

Điều này có thể đe dọa cái tôi của ta, nhưng không thể thay đổi chức năng của ta dưới bất kỳ cách nào.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ta tha thứ cho thế giới để nó có thể được chữa lành cùng với ta. Thế giới mà ta nhìn thấy là sự phóng chiếu từ lăng kính của cái tôi tin rằng ta tách biệt khỏi Nguồn của mình và mặc cảm tội lỗi phát sinh từ đó ngự trị trong tâm ta. Và vì vậy ta cần phóng chiếu ra ngoài để thấy rằng mọi tội lỗi, mọi vấn đề là ở ngoài kia, không phải ở trong tâm ta. Do đó, điều ta cần tha thứ là niềm tin sai lầm rằng ta tách biệt. Đó là vấn đề duy nhất của thế gian, một vấn đề, một giải pháp. Mừng thay, nó đã được trả lời rằng đó là điều không thể. Đó là lý do tại sao mọi thứ ta thấy chỉ là ảo tưởng. Và chính sự tha thứ cho những ảo tưởng của ta giúp ta nhìn thấy thế giới thật. Đó là sư tha thứ chữa lành cho tâm ta, và vì chỉ có một tâm nên tất cả đều được chữa lành.

-Bất cứ khi nào ta bị kích hoạt, tức giận hay bất bình, đó là cơ hội để ta tha thứ. Không có chuyện gì xảy ra với ta, mọi thứ đến với ta đều là để chữa lành tâm của chúng ta. Nhớ rằng mỗi quyết định ta đưa ra hoặc là sự bất bình hoặc là một phép lạ. Khi ta chọn sự phẩn nộ, ta đã rơi vào tầng sâu của cái tôi, ta đã từ chối phép lạ. Khi kịp nhận ra mình bị kích hoạt, hãy nói ngay ta muốn phép lạ, và điều này khiến mọi việc diễn ra dễ dàng hơn rất nhiều.

-Ta phải nhớ chức năng của mình đó là sự tha thứ. Việc chấp nhận chức năng của ta sẽ dẫn đến ký ức về Chúa, về Ngã của ta là tâm Christ, cuối cùng ta sẽ kết thúc với những giọt nước mắt biết ơn, và cảm giác yêu thương sâu sắc nhất, đó là phép lạ đang chờ đợi ta.

Bài 81: Ôn (61-62)

Những ý tưởng của chúng ta để ôn tập ngày hôm nay là:

(61) Ta là ánh sáng của thế giới.

1. Ta thánh khiết biết bao, người được giao chức năng thắp sáng thế giới! Hãy để ta yên lặng trước sự thánh khiết của ta. Trong ánh sáng êm dịu của nó hãy để mọi xung đột của ta biến mất. Trong sự bình yên của nó hãy để ta nhớ lại ta là Ai.

2. Một số hình thức cụ thể để áp dụng ý tưởng này khi gặp những khó khăn đặc biệt có thể là:

Hãy để ta đừng che khuất áng sáng của thế giới trong ta.

Hãy để ánh sáng của thế giới chiếu sáng qua hiện tướng này.

Cái bóng này sẽ tan biến trước ánh sáng. 

(62) Tha thứ là chức năng của ta với tư cách là ánh sáng của thế giới.

3. Nhờ việc chấp nhận chức năng của mình mà ta sẽ thấy ánh sáng trong ta. Và trong ánh sáng này, chức năng của ta sẽ trở nên rõ ràng và hoàn toàn không mơ hồ trước cái nhìn của ta. Sự chấp nhận của ta không phụ thuộc vào việc ta nhận ra chức năng của ta là gì, vì ta chưa hiểu được sự tha thứ. Tuy nhiên, ta sẽ tin tưởng rằng trong ánh sáng ta sẽ thấy nó như nó thực sự là.

4. Những hình thức cụ thể để sư dụng ý tưởng này có thể bao gồm:

Hãy để điều này giúp ta học được tha thứ có nghĩa là gì.

Hãy để ta đừng tách rời chức năng của ta khỏi ý muốn của ta

Ta sẽ không sử dụng điều này cho một mục đích xa lạ.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Những hình thức áp dụng cụ thể cho những khoảng thời gian thực tập ngắn chỉ là những gợi ý. Những lời cụ thể mà ta sử dụng không quan trọng mà chính là ý định dưới những lời này hay nội dung của chúng mới quan trọng.

-Có một sự truyền tải trực tiếp dưới những lời trong bài học. Và nếu ta mở lòng ra, ta sẽ cham được những thông điệp trong đó và chúng sẽ tự giải mã khi ta thực tập. Ta sẽ cảm nhận được chúng.

-Nếu ta cứng nhắc về những bài học này, cố gắng để được hoàn hảo, ta sẽ không cởi mở và đón nhận. Hãy cảm nhận có một Người thầy bên trong cầm tay ta và dẫn ta đi qua những việc này. Hãy tin vào Người thầy bên trong, đó là cách chúng ta sẽ đi. Và khi ta tin, ta sẽ cởi mở cho sự truyền tải sâu hơn, ta sẽ nhận được một thông điệp thay vì chỉ là một câu mà ta chăm chú vào.

-Lưu ý rằng ta nói trong những bài này không phải là cái tôi. Cái tôi có thể nói Chúa là Đáng thánh , Christ là Đấng thánh, Thánh Linh hay Người thầy bên trong là Đấng thánh và ta tách biệt với các Ngài, ta không thể thánh khiết. Cái tôi không biết ta thực sự là gì nên nó không biết sự thánh khiết hay sự vô tội của ta.

-Hiện tướng bên ngoài chỉ là một hình ảnh sai lầm, một cái bóng trong tâm ta. Hình ảnh này, cái bóng này sẽ tan biến trước ánh sáng ở trong ta.

-Ta chỉ có thể đứng trong sự thật mà tha thứ như là ánh sáng của thế giới. Ta không thể tha thứ như một cá nhân, một cái ngã riêng biệt ảo tưởng vì sự thật không có ai tha thứ, không có người nào được tha thứ, không có ai ở đây đê tha thứ vì không có cái gọi là ở đây. Tất cả chỉ là ảo tưởng, không có thật.