Hôm nay, chúng ta hãy ôn tập những ý tưởng sau:
1. (31) Ta không phải là nạn nhân của thế giới mà ta nhìn thấy.
Làm thế nào ta có thể là nạn nhân của một thế giới có thể hoàn toàn bị xóa bỏ nếu ta chọn như vậy? Xiềng xích của ta được nới lỏng. Ta có thể bỏ chúng xuống chỉ bằng cách muốn làm như vậy. Cửa nhà tù đã mở. Ta có thể rời khỏi đơn giản bằng cách bước ra ngoài. Không có gì giữ ta trong thế giơi này. Chỉ có ước muốn ở lại của ta giữ ta làm tù nhân. Ta sẽ từ bỏ những mong ước điên rồ của mình và cuối cùng bước ra ánh sáng mặt trời.
2. (32) Ta đã tạo ra thế giới mà ta nhìn thấy.
Ta đã tạo ra nhà tù nơi ta nhìn thấy chính mình trong đó. Tất cả những gì ta cần làm là nhận ra điều này và ta được tự do. Ta đã lừa dối chính mình khi tin rằng có thể giam giữ Con Chúa. Ta đã sai lầm cay đắng trong niềm tin này, điều mà ta không còn muốn giữ nữa. Con Chúa phải được tự do mãi mãi. Họ như Chúa đã tạo nên, chứ không phải những gì ta muốn tạo ra cho họ. Họ ở nơi Chúa muốn họ ở đó, chớ không phải nơi ta từng nghĩ sẽ giam giữ họ.
3. (33) Có một cách khác để nhìn thế giới.
Vì mục đích của thế giới không phải là mục đích mà ta gán cho nó, nên phải có một cách nhìn khác về nó. Ta thấy mọi thứ đảo lộn, và suy nghĩ của ta trái ngược với sự thật. Ta thấy thế giới như một nhà tù dành cho Con Chúa. Vậy thì, chắc chắn thế giới phải thực sự là một nơi mà anh ấy có thể được tự do. Ta sẽ nhìn thế giới như nó thực sự là, và thấy nó là nơi Con Chúa tìm thấy sự tự do của mình.
4. (34) Ta có thể thấy bình yên thay vì thế này.
Khi ta nhìn thấy thế giới là một nơi tự do, ta nhận ra rằng nó phản ảnh luật của Chúa thay vì những quy tắc ta đặt ra để nó tuân theo. Ta sẽ hiểu rằng sự bình yên, không phải chiến tranh tồn tại trong đó. Và ta sẽ nhận thức rằng sự bình yên cũng ngự trị trong trái tim của tất cả những ai chia sẻ nơi này với ta.
5. (35) Tâm ta là một phần của Chúa. Ta rất thánh khiết.
Khi ta chia sẻ sự bình yên của thế giới với anh em mình, ta bắt đầu hiểu rằng sự bình yên này đến từ sâu bên trong ta. Thế giới mà ta nhìn vào đã đón nhận ánh sáng của sự tha thứ của ta, và chiếu lại sự tha thứ cho ta. Trong ánh sáng này, ta bắt đầu nhìn thấy những gì ảo tưởng của ta về bản thân đã che giấu. Ta bắt đầu hiểu sự thánh khiết của mọi loài sống, kể cả bản thân ta, và sự đồng nhất của chúng với ta.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
___________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Tất cả sự giam cầm xảy ra vào thời điểm mà chúng ta nghĩ rằng bất kỳ người anh em nào kể cả chúng ta đều ràng buộc với cái thân và chúng ta nhốt họ vào nhà tù bằng những phán xét của mình. Đó là trạng thái giam cầm nhưng đó chỉ là niềm tin sai lầm. Nhận ra ta đã làm điều này, ta không muốn nó nũa, giao nó cho Thánh Linh và nhận lấy phép lạ.
-Mọi thứ chúng ta đang thấy đều bị đảo ngược và lộn ngược và có một cách chính xác để nhìn nó. Như chúng ta nghĩ rằng con Chúa bị giam cầm hoặc chúng ta bị giam cầm thì điều ngược lại với nó là sự tự do, hạnh phúc vô biên sẽ là sự thật. Vì vậy, nhiều khi ta không biết đâu là sự thật, những gì cái tôi đang khoe khoang, điều ngược lại với điều đó sẽ là những gì Chúa đang tuyên bố. Điều này rất hữu ích. Nơi chúng ta thấy sự thiếu thốn, có quy luật về sự dồi dào, nơi cái chết cố gắng xuất hiện, có quy luật của sự sống.
-Thế giới mà ta nhìn thấy là thế giới tách biệt trong đó ta tách biệt với mọi thứ và tách biệt với Nguồn của mình. Thế giới này được ta tạo ra để phóng chiếu mặc cảm tội lỗi do niềm tin vào sự tách biệt gây ra để ta thấy tội lỗi là ở bên ngoài mà không phải trong tâm ta. Ta đổ lỗi cho nó cho mọi vấn đề mà ta gâp phải và ta cảm thấy ta là nạn nhân của nó.
-Nhận ra điều này ta rút lại mục đích mà ta gán cho nó và để một cách nhìn khác về nó được cho ta thấy. Khi ấy ta được tự do và thế giới cũng được tự do cùng ta. Nó trở thành một nơi bình yên hơn là xung đột, một nơi của yêu thương hơn là sợ hãi. Ta bắt đầu nhận thấy sự thánh khiết ở tất cả mọi người, mọi loài và ở trong ta, một sự vô tội vĩnh viễn và tất cả đều là một trong tâm của Chúa.