Ôn tập của chúng ta cho ngày hôm nay bao gồm những điều sau đây:
1. Suy nghĩ tấn công của ta đang tấn công sự không thể bị hại của ta.
Làm thế nào ta có thể biết mình là ai khi ta thấy mình liên tục bị tấn công? Đau đớn, bệnh tật, mất mát, tuổi tác và cái chết dường như đe dọa ta. Tất cả những hy vọng, mong muốn và kế hoạch của ta dường như phó mặc cho một thế giới mà ta không thể kiểm soát được. Tuy nhiên, sự yên ổn hoàn hảo và sự thỏa mãn trọn vẹn là di sản của ta. Ta đã cố gắng từ bỏ tài sản thừa kế của mình để đổi lấy thế giới mà ta nhìn thấy. Nhưng Chúa đã gìn giữ di sản của ta được an toàn. Những suy nghĩ thực sự của ta sẽ dạy cho ta biết nó là gì.
2. Trên hết tất cả, ta muốn thấy.
Nhận thức được rằng những gì ta nhìn thấy phản ảnh ta nghĩ mình là gì, ta nhận ra rằng nhãn quan là nhu cầu lớn nhất của ta. Thế giới mà ta nhìn thấy chứng thực bản chất sợ hãi của hình ảnh bản thân mà ta đã tạo ra. Nếu ta muốn nhớ ta là ai, điều cần thiết là ta phải buông bỏ hình ảnh này về mình. Khi nó được thay thế bằng sự thật, nhãn quan chắc chắn sẽ được ban cho ta. Và với nhãn quan này, ta sẽ nhìn thế giới và bản thân mình với lòng bác ái và tình yêu thương.
3. Trên hết tất cả, ta muốn nhìn khác đi.
Thế giới mà ta nhìn thấy giữ nguyên hình ảnh bản thân sợ hãi của ta, và bảo đảm cho sự tồn tại của nó. Trong khi ta nhìn thấy thế giới như ta thấy bây giờ, sự thật không thể đi vào nhận thức của ta. Ta sẽ để cánh cửa đằng sau thế giới này được mở ra cho ta, để ta có thể nhìn vượt qua nó đến với thế giới phản ánh Tình yêu thương của Chúa.
4. Chúa ở trong mọi thứ ta nhìn thấy.
Đằng sau mỗi hình ảnh ta đã tạo ra, sự thật vẫn không thay đổi. Đằng sau mỗi bức màn ta đã kéo che khuôn mặt của tình yêu thương, ánh sáng của nó vẫn không bị lu mờ. Vượt lên trên mọi ước muốn điên rồ của ta là ý muốn của ta, hợp nhất với Ý của Cha ta. Chúa vẫn ở khắp mọi nơi và trong mọi sự mãi mãi. Và chúng ta là một phần của Người, sẽ còn phải nhìn vượt qua mọi hiện tướng, và nhận ra sự thật vượt ra ngoài tất cả chúng.
5. Chúa ở trong mọi thứ ta thấy vì Chúa ở trong tâm ta.
Trong tâm của ta, đằng sau tất cả những suy nghĩ điên rồ của ta về sự tách biệt và tấn công, là cái biết rằng tất cả mãi mãi là một. Ta không đánh mất cái biết về ta là Ai bởi vì ta đã quên mất nó. Nó được giữ cho ta trong Tâm của Chúa, Người không rời bỏ những Ý nghĩ của Người. Và ta, một trong số họ, là một với họ và là một với Người.
*Ghi chú: Xem bản gốc tại đây.
____________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Ta thực sự là gì là vô hại, miễn nhiễm trước mọi sự tấn công. Nhưng khi ta lắng nghe cái tôi, ta thấy tấn công là có thật, bệnh tật, mất mát, khổ đau, tuổi già, cái chết… và ta đã ngăn chận khả năng vô hại của mình trước chúng. Và điều đó cũng chứng minh rằng cái ta ảo tưởng dường như đang bị tấn công không phải là ta thực sự. Ta phải thực hiện sự tách biệt tích cực đó.
-Những gì ta thấy trên thân thể của mình, những gì ta thấy ở người khác, trong các mối quan hệ của ta, những gì ta thấy trên thế giới, những gì ta vẫn thấy trong quá khứ, tất cả đều phản ánh ta nghĩ mình là gì và là đối thù của Chúa bởi vì chúng ta đã tạo ra cái tôi giả tạo này ngoài Chúa và do đó cảm thấy tội lỗi.
-Thế giới chúng ta đã tạo ra, cái ta tưởng tượng và các mối quan hệ của nó trong đó, cách ta nhìn chúng, đó là lăng kính của cái tôi ngăn cản ta trải nghiệm thế giới thực ngay tại đây, thế giới phản ánh tình yêu thương của Chúa. Ta không thể tự mình mở ra cánh cửa đó, cái tôi không thể là một phần của giải pháp nhưng ta sẵn lòng để Thánh Linh mở ra cánh cửa đó để ta có thể nhìn vượt qua những gì ta đã tạo ra và thấy được những gì thực sự có ở đó. Ta có thể cảm nhận được điều này và đắm mình trong sự an ổn và an toàn vô hạn của cảm giác đó.
-Chúa ở trong mọi thứ ta nhìn thấy bởi vì Chúa ở trong tâm ta, mọi thứ Chúa nhìn thấy qua tâm ta đều được chữa lành. Đó là cách sự chữa lành xảy ra, đó là khi chúng ta cho phép Đấng Christ bên trong nhìn qua ta vượt qua những hiện tướng, đó là sự tha thứ. Đó là lúc mà những phép lạ chỉ trở thành chuyện xảy ra hàng ngày. Đó là tất cả những phép lạ mà Chúa Giêsu đã thực hiện. Nó dường như vẫn xảy ra ở cõi mà con người đồng nhất với cái thân nhưng nỗi sợ hãi được thay thế bằng lý tưởng cao nhất hoặc hình ảnh yêu thương, nhưng vẫn ở cõi này.
-Chúa ở cùng với ý nghĩ của mình. Chúng ta là những ý nghĩ đó và tất cả những ý nghĩ này đều nằm trong tâm của Chúa và chia sẻ tâm đó. Đó chính là tạo phẩm của Người. Vì vậy, điều đó có nghĩa là Chúa hiện diện trong mọi thứ ta nhìn thấy, bởi vì Chúa ở ngay trong tâm chúng ta và sẵn sàng cho chúng ta ngay lúc chúng ta mong muốn điều gì khác, chúng ta mong muốn sự thật, chúng ta mong muốn nhãn quan của Đấng Christ.