Bài 53: Ôn (11-15)

Hôm nay chúng ta sẽ ôn những điều sau:

1. Những suy nghĩ vô nghĩa của ta đang cho ta thấy một thế giới vô nghĩa.

Vì những suy nghĩ mà ta nhận thức được không có ý nghĩa gì, nên thế giới minh họa chúng không thể có ý nghĩa. Những gì đang tạo ra thế giới này là điên rồ, và những gì nó tạo ra cũng vậy. Thực tại không điên rồ, và ta có những suy nghĩ thật cũng như những suy nghĩ điên rồ. Do đó, ta có thể nhìn thấy một thế giới thực, nếu ta coi những suy nghĩ thực sự của mình là người hướng dẫn của ta để nhìn thấy.

2. Ta lo lắng vì ta thấy một thế giới vô nghĩa.

Những suy nghĩ điên rồ gây lo lắng. Chúng tạo ra một thế giới không có trật tự ở bất cứ đâu. Chỉ có sự hỗn loạn thống trị một thế giới đại diện cho cách suy nghĩ hỗn loạn, và sự hỗn loạn không có luật nào. Ta không thể sống bình yên trong một thế giới như vậy. Ta biết ơn vì thế giới này không có thật, và ta không cần phải nhìn thấy nó trừ khi ta chọn coi trọng nó. Và ta không chọn coi trọng những gì hoàn toàn điên rồ và vô nghĩa.

3. Một thế giới vô nghĩa sinh ra sợ hãi.

Điều hoàn toàn điên rồ sinh ra nỗi sợ hãi bởi vì nó hoàn toàn không đáng tin cậy, và không có cơ sở để tin tưởng. Không có gì trong sự điên rồ là đáng tin cậy. Nó không mang lại an toàn và không có hy vọng. Nhưng một thế giới như vậy là không có thật. Ta đã cho nó ảo tưởng về thực tại, và phải chịu đựng vì niềm tin của mình vào nó. Bây giờ ta chọn rút lại niềm tin này, và đặt lòng tin của ta vào thực tại. Khi chọn điều này, ta sẽ thoát khỏi mọi ảnh hưởng của thế giới sợ hãi bởi vì ta đang thừa nhận rằng nó không tồn tại.

4. Chúa không tạo ra một thế giới vô nghĩa.

Làm thế nào một thế giới vô nghĩa có thể tồn tại nếu Chúa không tạo ra nó? Người là Nguồn của mọi ý nghĩa, và mọi thứ có thật đều ở trong Tâm của Người. Nó cũng ở trong tâm ta, bởi vì Người đã tạo ra nó cùng với ta. Tại sao ta phải tiếp tục chịu đựng hậu quả của những suy nghĩ điên rồ của chính mình, khi sự hoàn hảo của tạo phẩm chính là nhà của ta? Hãy để ta nhớ lại sức mạnh của quyết định của mình và nhận ra nơi ta thực sự trú ngụ.

5. Suy nghĩ của ta là những hình ảnh do ta tạo ra.

Bất cứ điều gì ta nhìn thấy đều phản ảnh những suy nghĩ của ta. Chính suy nghĩ của ta cho ta biết ta đang ở đâu và ta là gì. Việc ta nhìn thấy một thế giới trong đó có khổ đau, mất mát và cái chết cho ta thấy rằng ta chỉ đang nhìn thấy hình ảnh đại diện cho những suy nghĩ điên rồ của mình, và không cho phép những suy nghĩ thực sự của ta chiếu ánh sáng lợi lạc lên những gì ta nhìn thấy. Tuy nhiên, con đường của Chúa là chắc chắn. Những hình ảnh ta tạo ra không thể thắng được Người bởi vì chúng không phải là ý muốn của ta. Ý muốn của ta là của Người, và ta sẽ không đặt vị thần nào khác trước Người.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chỉ những suy nghĩ yêu thương thực sự mới có thể được chia sẻ và là suy nghĩ có thật. Nhớ rằng qua cái tôi, ta không hiểu tình yêu thương thực sự là gì. Suy nghĩ thực sự đến từ Chúa, là suy nghĩ của Chúa. Đó không thể là suy nghĩ do ta nghĩ ra, nhưng khi ta nhận được dù đó là một ý nghĩ hay lời ta nghe được từ Tiếng nói của Chúa, ta sẽ biết vì nó không thuộc về thế gian, nó sẽ tràn ngập ta với cảm giác yêu thương của Cha và sau đó ta cảm thấy biết ơn. Đó là sự hiệp thông, sự giao tiếp không ngừng giữa Chúa và tạo phẩm của Người. Khi tâm tách biệt khỏi Chúa và chìm vào giấc ngủ, nó chỉ có những suy nghĩ điên rồ và thấy những hình ảnh điên rồ.

-Suy nghĩ của riêng ta và thế giới mà nó nhìn thấy đều vô nghĩa. Nhưng một thế giới vô nghĩa không tồn tại vì Chúa không tạo ra nó.

-Bên cạnh những suy nghĩ sai lầm của ta còn có những suy nghĩ thực sự mà ta chia sẻ cùng Chúa. Những suy nghĩ thực sự đến từ Tiếng nói cho Chúa trong ta sẽ cho ta thấy môt thế giới có thât. Nhưng ta không thể thấy thế giới thật và thế giới của riêng ta vì ta không thể biết được cái nào là thật. Thế giới thật luôn có mặt tại đây nhưng nó bị che khuất bởi những gì ta tạo ra. Đó là thực tại duy nhất.

-Ta sẽ không đặt vị thần nào khác trước Người. Điều đó có nghĩa là không có sự sống nào khác ngoài Người, không có tình yêu nào khác ngoài Người, không có tâm nào khác ngoài Người. Tôn vinh và làm chứng, thừa nhận và sống trong Người là điều tối thiểu ta có thể làm để đổi lấy chính món quà sự sống.

-Ý nghĩ rằng chúng ta là cái ta ảo tưởng và những cái thân, mọi câu chuyện, mọi suy nghĩ độc lập, mọi ý muốn ngoài Chúa đều có một vị thần trước mặt mình. Rất may, sự thật là ý muôn của chúng ta là của Người. Chúng ta nhận ra rằng ta sẽ không đặt vị thần nào khác trước Người.

Leave a comment