Bài 52: Ôn (6-10)

1. Ta khó chịu vì thấy những gì không có ở đó.

Thực tại không bao giờ đáng sợ. Không thể nào nó có thể làm ta khó chịu. Thực tại chỉ mang đến sự bình an hoàn hảo. Khi ta buồn bã, đó luôn là vì ta đã thay thế thực tại bằng những ảo tưởng do ta tạo ra. Những Ảo tưởng thật khó chịu bởi vì ta đã cho chúng thực tại, và do đó coi thực tại là ảo tưởng. Không có gì trong tạo phẩm của Chúa bị ảnh hưởng dưới bất kỳ hình thức nào bởi sự nhầm lẫn này của ta. Ta luôn khó chịu bởi điều không có thật.

2. Ta chỉ thấy quá khứ.

Khi ta nhìn xung quanh, ta lên án thế giới mà ta nhìn vào. Ta gọi đây là sự nhìn thấy. Ta giữ quá khứ chống lại mọi người và mọi thứ, biến họ thành kẻ thù của ta. Khi ta đã tha thứ cho bản thân và nhớ lại mình là Ai, ta sẽ ban phước cho mọi người và mọi thứ ta nhìn thấy. Sẽ không có quá khứ, và do đó không có kẻ thù. Và ta sẽ nhìn bằng tình yêu thương tất cả những gì ta đã không nhìn thấy trước đây.

3. Tâm ta bận rộn với những suy nghĩ trong quá khứ.

Ta chỉ thấy những suy nghĩ của riêng mình, và tâm ta bận tâm đến quá khứ. Vậy thì, ta có thể nhìn thấy gì như nó là? Hãy để ta nhớ rằng ta nhìn về quá khứ để ngăn chặn hiện tại hiện lên trong tâm ta. Hãy để ta hiểu rằng ta đang cố gắng sử dụng thời gian để chống lại Chúa. Hãy để ta học cách từ bỏ quá khứ, nhận ra rằng khi làm như vậy ta không từ bỏ điều gì cả.

4. Ta không thấy gì như nó là bây giờ.

Nếu ta không thấy gì như nó là bây giờ, thật sự có thể nói rằng ta không thấy gì cả. Ta chỉ có thể nhìn thấy những gì bây giờ. Sự lưa chọn không phải là nhìn thấy quá khứ hoặc hiện tại; sự lưa chọn chỉ đơn thuần là thấy hoặc không thấy. Những gì ta đã chọn để thấy đã lấy đi của ta nhãn quan. Bây giờ ta sẽ chọn lại, để ta có thể nhìn thấy.

5. Suy nghĩ của ta không có nghĩa gì cả.

Ta không có suy nghĩ riêng tư. Tuy nhiên, ta chỉ nhận thức được những suy nghĩ riêng tư. Những suy nghĩ này có thể có ý nghĩa gì? Chúng không tồn tại nên chúng chẳng có ý nghĩa gì cả. Tuy nhiên, tâm ta là một phần của tạo phẩm và một phần của Đấng tạo ra nó. Ta thà không tham gia vào suy nghĩ của vũ trụ còn hơn là che khuất tất cả những gì thực sự là của ta bằng những suy nghĩ “riêng tư” đáng thương và vô nghĩa của mình?

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Trạng thái tự nhiên của tâm chia sẻ với Chúa luôn bình an nhưng khi tâm tách biệt nó sẽ ở trong trạng thái sợ hãi. Không quan trọng vấn đề ta nhìn thấy là gì, đó có phải là vấn đề về cái thân như bệnh tật hay không, đó có phải là vấn đề về mối quan hệ hay tài chính hay cái chết, bất cứ điều nào trong số đó chỉ là những hình ảnh đáng sợ trong tâm khi ta nhìn với cái tôi. Và những điều này đều không có thật.

-Khi ta lắng nghe tiếng nói cho Chúa, ta đang ở trong tâm đúng đắn là tâm bình yên, yêu thương, khi ấy ta chỉ thấy bình an. Khi ta lắng nghe cái tôi là tâm sai lầm, tâm xung đột, sợ hãi, ta luôn nhìn thấy xung đột và sợ hãi.

-Nhìn với cái tôi, ta chỉ thấy quá khứ, do đó ta thực sự không thấy gì cả. Ta hãy để tiếng nói cho Chúa cho ta thấy sự thật bằng nhãn quan của Ngài, khi ấy ta sẽ chỉ nhìn thấy tình yêu thương.

-Ta không có tâm riêng tư, tâm ta là một với tất cả và với Chúa. Do đó ta không có suy nghĩ riêng tư, chúng không có thật và không có ý nghĩa gì cả. Hãy từ bỏ những suy nghĩ về quá khứ hoặc tương lai. Hãy để tâm ta trống rỗng và chỉ chia sẻ những gì ta nghĩ cùng Chúa.

Leave a comment