Bài 51: Ôn (1-5)

Ôn tập cho ngày hôm nay bao gồm các ý tưởng sau:

1. Không có gì ta thấy có ý nghĩa gì cả.

Sở dĩ như vậy là vì ta không thấy gì cả, và không có gì có ý nghĩa cả. Điều cần thiết là ta phải nhận ra điều này, để ta có thể học cách nhìn thấy. Những gì mà ta nghĩ ta nhìn thấy bây giờ đang thay thế cho nhãn quan. Ta phải từ bỏ nó bằng cách nhận ra nó chẳng có ý nghĩa gì, để cho nhãn quan có thể thay thế nó.

2. Ta đã cho những gì ta thấy tất cả ý nghĩa nó có đối với ta.

Ta đã đánh giá mọi thứ ta nhìn vào, và chính điều này và chỉ điều này ta nhìn thấy. Đây không phải là nhãn quan. Nó chỉ là ảo tưởng về thực tại, bởi vì những đánh giá của ta hoàn toàn khác với thực tại. Ta sẵn sàng thừa nhận sự thiếu giá trị trong những phán xét của mình, bởi vì ta muốn nhìn thấy. Những phán xét của ta đã làm tổn thương ta và ta không muốn nhìn theo chúng.

3. Ta không hiểu bất cứ điều gì ta thấy.

Làm thế nào ta có thể hiểu được những gì ta nhìn thấy khi ta đánh giá nó một cách sai lầm? Những gì ta thấy là sự phóng chiếu những sai lầm trong suy nghĩ của chính ta. Ta không hiểu những gì ta nhìn thấy bởi vì nó không thể hiểu được. Không có ý nghĩa gì trong việc cố gắng để hiểu nó. Nhưng có mọi lý do để buông bỏ nó, và nhường chổ cho những gì có thể nhìn thấy, hiểu biết và yêu thương. Ta có thể đánh đổi những gì ta thấy bây giờ để lấy điều này chỉ bằng cách sẵn sàng làm như vậy. Đây không phải là sự lựa chọn tốt hơn so với lựa chọn ta đã đưa ra trước đây sao?

4. Những suy nghĩ này không có ý nghĩa gì cả.

Những suy nghĩ mà ta nhận thức được không có ý nghĩa gì cả vì ta đang cố gắng suy nghĩ mà không có Chúa. Những gì mà ta gọi là suy nghĩ “của ta” không phải là những suy nghĩ thực sự của ta. Suy nghĩ thực sự của ta là những suy nghĩ ta nghĩ với Chúa. Ta không nhận biết được chúng bởi vì ta đã tạo ra những suy nghĩ của mình để thay thế chúng. Ta sẵn sàng thừa nhận rằng suy nghĩ của ta không có ý nghĩa gì cả và từ bỏ chúng. Ta chọn để chúng được thay thế bằng những gì mà chúng dự định thay thế. Suy nghĩ của ta là vô nghĩa, nhưng mọi tạo phẩm đều nằm trong suy nghĩ ta nghĩ với Chúa.

5. Ta không bao giờ buồn phiền vì lý do ta nghĩ.

Ta không bao giờ khó chịu vì lý do ta nghĩ bởi vì ta không ngừng cố gắng biện minh cho suy nghĩ của mình. Ta không ngừng cố gắng biến chúng thành sự thật. Ta biến mọi thứ thành kẻ thù của mình, để cho sự tức giận của ta là chính đáng và sự tấn công của ta được đảm bảo. Ta không nhận ra ta đã lạm dụng mọi thứ mà ta thấy bằng cách giao vai trò này cho nó đến mức nào. Ta đã làm điều này để bảo vệ một hệ thống suy nghĩ đã làm tổn thương ta, và ta không còn muốn nữa. Ta sẵn sàng để nó đi.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Có một sự khác biệt rất lớn giữa cái mà chúng ta gọi là cái nhìn qua mắt trần và nhãn quan Christ, tức là nhãn quan thực sự của chúng ta. Đó là việc xóa bỏ những rào cản đối với nhận thức về sự hiện diện của tình yêu thương, là việc xóa bỏ cái tôi hoặc tâm tách biệt, là việc xóa bỏ việc chúng ta tin tưởng vào năm giác quan của cơ thể để nhìn thấy hoặc cảm thấy, đó là việc xóa bỏ hệ thống suy nghĩ của cái tôi.

-Vì vậy trong khi chúng ta khẳng định rằng chúng ta biết thứ gì đó là gì, chúng ta đang sử dụng mắt trần và chúng ta tuyên bố rằng tôi nhìn thấy và tôi biết nó là gì. Nhưng những gì ta nghĩ ta đang nhìn thấy hoàn toàn không là gì cả bởi vì ta đang nhìn với cái tôi không biết gì là gì.

-Vì vậy chúng ta phải sẵn sàng từ bỏ những gì chúng ta nghĩ là mình thấy và thay vào đó nhận được sự thay thế từ Thánh Linh, một nhãn quan rằng có thứ gì đó ở đó để thấy. Nhưng ta không thể thấy, ta không thể có nhãn quan trong khi ta cho rằng mình biết đó là gì.

-Đây là sự khiêm nhường, sự thành thật nhận ra rằng ta không biết gì cả. Nó mở ra cánh cửa cho sự hướng dẫn từ nguồn sáng trong ta, Những gì ta thấy bằng mắt thường chỉ là ảo tưởng. Những suy nghĩ của riêng ta chỉ là tưởng tượng.

Leave a comment