1. Chúa không tha thứ bởi vì Người không bao giờ lên án. Và phải có sự lên án trước khi cần có sự tha thứ. Tha thứ là nhu cầu to lớn của thế giới này, nhưng đó là bởi vì nó là một thế giới ảo tưởng. Vì vậy, những ai tha thứ đang giải thoát chính mình khỏi những ảo tưởng, trong khi những ai từ chối sự tha thứ đang tự trói buộc mình vào những ảo tưởng đó. Vì anh em chỉ lên án chính mình, nên anh em cũng chỉ tha thứ cho chính mình.
2. Tuy Chúa không tha thứ, nhưng Tình yêu thương của Người vẫn là nền tảng của sự tha thứ. Sợ hãi lên án và tình yêu thương tha thứ. Tha thứ vì vậy xóa đi những gì sợ hãi đã sinh ra, đưa tâm trở lại nhận biết về Chúa. Vì lý do này, tha thứ thực sự có thể được gọi là sự cứu rỗi. Nó là phương tiện để ảo tưởng biến mất.
3. Các bài tập hôm nay yêu cầu ít nhất ba buổi thực tập đầy đủ năm phút, và càng nhiều thực tập ngắn càng tốt. Bắt đầu các buổi thực tập dài bằng cách lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay với chính mình, như thường lệ. Nhắm mắt lại khi anh em làm như vậy, và dành một hoặc hai phút tìm kiếm trong tâm của mình những người mà anh em chưa tha thứ. Không quan trọng anh em không tha thứ cho họ “bao nhiêu.” Anh em đã tha thứ cho họ hoàn toàn hay chưa.
4. Nếu anh em đang luyện tập tốt, anh em sẽ không gặp khó khăn trong việc tìm ra một số người mà anh em chưa tha thứ. Đó là một quy luật an toàn rằng bất cứ ai mà anh em không thích đều là đối tượng thích hợp. Đề cập đến từng người theo tên, và nói:
Chúa là Tình yêu thương trong đó tôi tha thứ cho bạn, [tên].
5. Mục đích của giai đoạn đầu của thời gian thực tập ngày hôm nay là giúp anh em có thể tha thứ cho chính mình. Sau khi anh em đã áp dụng ý tưởng này cho tất cả những người anh em đã nghĩ đến, hãy nói với chính mình:
Chúa là tình yêu thương trong đó ta tha thứ cho chính mình.
Sau đó dành thời gian còn lại của buổi thực tập để thêm vào các ý tưởng liên quan như:
Chúa là Tình yêu thương với nó ta yêu thương chính mình.
Chúa là Tình yêu thương trong đó ta được ban phước.
6. Hình thức áp dụng có thể thay đổi đáng kể, nhưng không nên quên ý tưởng chính. Anh em có thể nói, ví dụ:
Ta không thể có tội bởi vì ta là Con của Chúa.
Ta đã được tha thứ.
Không có sự sợ hãi nào có thể xảy ra trong tâm được Chúa yêu thương.
Không cần phải tấn công vì tình yêu thương đã tha thứ cho ta.
Tuy nhiên, buổi thực tập nên kết thúc với việc lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay như đã nêu ban đầu.
7. Các thời gian thực tập ngắn có thể bao gồm việc lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay ở dạng ban đầu hay ở dạng có liên quan, tùy theo ý thích của anh em. Tuy nhiên, hãy chắc chắn thực hiện các áp dụng cụ thể hơn nếu cần. Chúng sẽ cần đến bất cứ lúc nào trong ngày khi anh em nhận thấy bất kỳ loại phản ứng tiêu cực nào với bất kỳ ai, dù có mặt hay không. Trong trường hợp đó, hãy nói thầm với anh ta:
Chúa là Tình yêu thương trong đó tôi tha thứ cho bạn.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
_________________________________________________________________________________________
Chú thich:
-Khoảng 90% hệ thống tư duy của cái tôi chìm sâu trong vô thức của chúng ta và nó muốn ở lại
ở đó bởi vì trong vô thức đó là mong muốn thầm kín của nó là được đối xử bất công bởi vì khi đó nó sẽ trút bỏ gánh nặng, hay nói cách khác là phóng chiếu tất cả cảm giác tội lỗi thầm kín của nó, tức là sự tấn công mà nó sẽ phóng chiếu ra bên ngoài. lên người khác, lên thế giới, lên quá khứ, lên thân thể như là bệnh tật, đau đớn, tai nạn hay bất cứ thứ gì và nó lừa chúng ta tin rằng tất cả các cuộc tấn công đều đến từ bên ngoài chúng ta.
-Và chúng ta bị mắc kẹt trong vòng lặp này cố gắng khắc phục mọi thứ ở cấp độ kết quả mà thậm chí không nhận ra rằng chỉ có một nguyên nhân trong tâm chúng ta, đó là mong muốn bị đối xử bất công của cái tôi.
-Bây giờ sự tha thứ là gì và chúng ta đang nói về sự tha thứ thực sự hay sự tha thứ lượng tử, chúng ta không nói về sự tha thứ của cái tôi. Sự tha thứ lượng tử là sự thừa nhận rằng nguồn gốc của tất cả các yếu tố kích hoạt chúng ta, bất kể chúng là gì và chúng dường như là ai, đều nằm trong tâm của chúng ta. Nếu chúng ta bị kích hoạt, chúng ta bị kích hoạt trong tâm của chính mình và thật tuyệt vời khi sự thật là đó là nơi duy nhất trong tâm chúng ta mà chúng ta thực sự có thể tha thứ.
-Vì vậy, chúng ta không thực sự tha thứ cho người khác. Ta chỉ tha thứ cho chính mình cũng như ta chỉ lên án chính mình vì tất cả chỉ là một.
-Mục đích của bài luyện tập này để ta tha thứ cho chính mình, cho niềm tin của ta vào sự tách biệt, bởi vì sự thật là không có ai ngoài kia để tha thứ và không có gì xảy ra để tha thứ, Mọi thứ bến ngoài chỉ là ảo tưởng. Hôm nay ta sẽ ở trong sự thật mà tha thứ.
-Tha thứ của cái tôi luôn luôn thấy tội lỗi trước khi tha thứ. Nhưng một khi ta đã thấy sai lầm, ta không thể bỏ qua nó. Sự tha thứ thực sự không có yếu tố phán xét, nó nhìn vượt qua lỗi lầm ngay từ đầu.
-Tha thứ không thể tách rời tình yêu thương vì nó là một phần của tình yêu thương. Chỉ có tình yệu thương mới tha thứ vì sự sợ hãi chỉ lên án.