Bài 35: Tâm ta là một phần của Chúa. Ta rất thánh khiết.

1. Ý tưởng của ngày hôm nay không mô tả cách anh em nhìn nhận bản thân hiện tại. Tuy nhiên, nó mô tả những gì nhãn quan sẽ cho anh em thấy. Thật khó cho bất kỳ ai nghĩ rằng mình đang ở trên thế gian này lại có thể tin vào điều này về chính mình. Tuy nhiên, lý do anh ta nghĩ mình có mặt trên thế giới này là vì anh ta không tin vào điều đó.

2. Anh em sẽ tin rằng anh em là một phần của nơi anh em nghĩ mình đang ở. Đó là bởi vì anh em bao quanh mình với môi trường mà anh em muốn. Và anh em muốn nó bảo vệ hình ảnh của chính mình mà anh em đã tạo ra. Hình ảnh là một phần của môi trường này. Những gì anh em nhìn thấy trong khi anh em tin rằng mình đang ở trong đó được nhìn qua con mắt của hình ảnh. Đây không phải là nhãn quan. Hình ảnh không thể nhìn thấy.

3. Ý tưởng của ngày hôm nay đưa ra một cái nhìn rất khác về chính anh em. Bằng cách thiết lập Nguồn của anh em nó thiết lập Nhận dạng của anh em, và nó mô tả anh em như anh em thực sự phải là trong sự thật. Chúng ta sẽ sử dụng một loại áp dụng hơi khác cho ý tưởng của ngày hôm nay bởi vì sự nhấn mạnh cho ngày hôm nay là về người nhận thức, hơn là vào những gì anh ta nhận thức.

4. Đối với mỗi buổi trong số ba buổi thực tập năm phút ngày hôm nay, hãy bắt đầu bằng việc lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay với chính mình, sau đó nhắm mắt lại và tìm kiếm trong tâm của anh em các loại thuật ngữ mô tả khác nhau mà anh em nhìn thấy chính mình. Bao gồm tất cả các thuộc tính dựa trên cái tôi mà anh em gán cho chính mình, tích cực hay tiêu cực, đáng mong muốn hoặc không mong muốn, vĩ đại hay thấp hèn. Tất cả chúng đều không có thật như nhau, bởi vì anh em không nhìn vào chính mình bằng con mắt thánh khiết.

5. Trong phần đầu của giai đoạn tìm kiếm trong tâm, có lẽ anh em sẽ nhấn mạnh những gì anh em cho là những khía cạnh tiêu cực hơn trong nhận thức của anh em về bản thân. Tuy nhiên, về phần sau của buổi thực tập, các thuật ngữ mang tính mô tả tự thổi phòng hơn có thể xuất hiện trong tâm của anh em. Cố gắng nhận ra rằng chiều hướng tưởng tượng của anh em về bản thân không quan trọng. Ảo tưởng không có phương hướng trong thực tại. Chúng chỉ đơn thuần là không đúng sự thật.

6. Một danh sách không chọn lọc phù hợp cho việc áp dụng ý tưởng cho ngày hôm nay có thể như sau:

Ta thấy mình như bị áp đặt.

Ta thấy mình như bị trầm cảm.

Ta thấy mình thất bại.

Ta thấy mình gặp nguy hiểm.

Ta thấy mình thật bất lực.

Ta thấy mình là người chiến thắng.

Ta thấy mình như bị thua cuộc.

Ta thấy mình là người giàu lòng bác ái.

Ta thấy mình có đạo đức.

7. Anh em không nên nghĩ về những thuật ngữ này một cách trừu tượng. Chúng sẽ xảy ra với anh em dưới dạng những tình huống, tính cách và sự kiện khác nhau mà anh em hình dung lướt qua tâm của anh em. Hãy chọn bất kỳ một tình huống cụ thể nào xảy ra với anh em, xác định một hay nhiều thuật ngữ mô tả mà anh em cảm thấy có thể áp dụng cho phản ứng của anh em đối với tình huống đó, và sử dụng chúng trong việc áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay. Sau khi anh em đã gọi tên từng cái một, hãy thêm vào:

Nhưng tâm ta là một phần của Chúa. Ta rất thánh khiết.

8. Trong các buổi thực tập dài, có thể sẽ có những khoảng thời gian mà không có điều gì cụ thể xảy ra với anh em. Đừng căng thẳng nghĩ ra những điều cụ thể để lấp đầy khoảng trống, mà chỉ cần thư giãn và lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay một cách chậm rãi cho đến khi một điều gì đó đến với anh em. Mặc dù không nên bỏ qua bất cứ điều gì xảy ra trong các bài tập, cũng không nên nổ lực đào bới bất cứ điều gì. Không nên ép buộc hay phân biệt.

9. Trong ngày, thường xuyên nhất có thể, hãy chọn một hay nhiều thuộc tính cụ thể mà anh em gán cho chính mình lúc đó và áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay cho chúng, thêm ý tưởng dưới dạng được nêu ở trên cho mỗi thuộc tính. Nếu không có gì đặc biệt xảy ra với anh em, chỉ cần lặp lại ý tưởng đó với chính mình với mắt nhắm lại.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Ý tưởng hôm nay đề cập đến việc chúng ta đang suy nghĩ với cái tâm nào, đó có phải là hệ thống suy nghĩ của cái tôi hay chúng ta đang nhận ra sự hợp nhất của chúng ta với tâm của Chúa. Và điều đó thực sự phụ thuộc vào cách mà chúng ta xác định chính mình là cái thân tách biệt, tội lỗi và phải chết hay là đứa con vô tội của Chúa, là ý tưởng trong tâm của Chúa.

-Tâm ta về bản chất là một với Tâm Chúa, là một tâm thống nhất nhưng chỉ khi có sự chia tách, ta nhìn với tâm bị chia tách và ta thấy tất cả những khía cạnh tiêu tực và tích cực về cái ngã tách biệt như cái tôi muốn, tất cả những phát xét về cái ta tách biệt đó. Nhưng tất cả những điều này đều không tồn tại, cái tâm nói những điều này là phần của tâm tách biệt điên rồ và không liên quan gì đến sự thật.

-Tâm ta là một phần của Chúa. Khi ta chia sẻ với tâm của Chúa, ta cảm nhận và biết được sự thánh khiết của ta. Khi ta suy nghĩ về mình với tâm sai lầm, tâm cái tôi, ta sẽ thấy mình khác với những gì thực sự là mình. Ta sẽ thấy mình là nạn nhân của thế giới, mặc cảm tội lỗi, yếu kém, không xứng đáng ngay cả những điều có vẻ là tích cực như là người tốt, có nghĩa là có những người khác xấu. Tất cả những điều này đều thuộc về hệ thống suy nghĩ của cái tôi và không phải là ta.

Leave a comment