Bài 1: Ta không thấy gì … có ý nghĩa gì

Ta không thấy gì trong căn phòng này [trên con đường này, từ cửa sổ này, ở nơi này] có ý nghĩa gì.

1. Bây giờ hãy từ từ nhìn xung quanh anh em, và thực hành áp dụng ý tưởng này rất cụ thể cho bất cứ thứ gì anh em nhìn thấy:

Cái bàn này không có nghĩa gì cả.

Cái ghế này không có nghĩa gì cả.

Bàn tay này không có nghĩa gì cả.

Bàn chân này không có nghĩa gì cả.

Cái bút này không có nghĩa gì cả.

2. Sau đó nhìn xa hơn khỏi khu vực đó của anh em, và áp dụng ý tưởng này cho phạm vi rộng hơn:

Cánh cửa kia không có nghĩa gì cả.

Cái thân kia không có nghĩa gì cả.

Cái đèn kia không có nghĩa gì cả.

Dấu hiệu kia không có nghĩa gì cả.

Cái bóng kia không có nghĩa gì cả.

3. Lưu ý rằng những phát biểu này không được sắp xếp theo bất kỳ thứ tự nào, và không cân nhắc sự khác biệt theo loại sự vật mà chúng được áp dụng. Đó là mục đích của bài luyện tập. Phát biểu chỉ nên áp dụng cho bất cứ điều gì anh em nhìn thấy. Khi anh em thực tập ý tưởng này trong ngày, hãy sử dụng nó hoàn toàn không phân biệt. Không cố gắng áp dụng nó cho mọi thứ anh em thấy, vì những bài tập này không nên trở thành nghi thức. Chỉ chắc chắn rằng không có gì anh em nhìn thấy bị loại trừ cụ thể. Mọi thứ đều giống nhau khi nào còn áp dụng ý tưởng này.

4. Mỗi bài của ba bài đầu tiên không nên được thực hiện quá hai lần mỗi ngày, tốt nhất là vào buổi sáng và buổi tối. Cũng không nên cố gắng hơn một phút, trừ khi điều đó dẫn đến cảm giác vội vàng. Một cảm giác thư giãn thoải mái là cần thiết.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài sau

___________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Một cảm giác thư giãn thoải mái và không vội vàng là cần thiết bởi vì thực tế là một tâm sợ hãi không cởi mở để tiếp nhận hoặc trải nghiệm những gì những bài học này truyền đạt.

-Không gì ta thấy trong thế giới này, trong giấc mơ này có ý nghĩa gì cả vì ta nhìn bằng lăng kính của cái tôi, của tâm bị chia cắt, ta chỉ thấy ảo tưởng thay vì thực tại. Ta thực sự không nhìn thấy gì cả, ta chỉ nhìn thấy những gì cái tôi muốn ta nhìn thấy đó là sự tách biệt, trái ngược với tâm thực sự của ta, tâm thánh, tâm thống nhất của ta chỉ thấy sự đồng nhất.

-Sự thật rất đơn giản, tất cả chỉ là một, không có gì khác nhau. Những gì ta nhìn thấy bằng các giác quan dường như cho thấy chúng khác nhau. Thực ra chúng giống nhau, đều là sự phóng chiếu của tâm và do đó không có thật.

-Do vậy ta chỉ nhìn chúng bằng cái tâm bình an, yêu thương. Đó là mục đích duy nhất của ta khi ở đây.