Bài 21: Ta quyết tâm nhìn mọi thứ khác đi.

1. Ý tưởng của ngày hôm nay rõ ràng là sự tiếp nối và mở rộng của ý tưởng trước đó. Tuy nhiên, lần này các buổi tìm kiếm cụ thể trong tâm là cần thiết, bên cạnh việc áp dụng ý tưởng vào những tình huống cụ thể khi chúng có thể nảy sinh. Năm buổi thực tập được khuyến khích, dành đủ một phút cho mỗi buổi.

2. Trong các buổi thực tập, hãy bắt đầu bằng cách lặp lại ý tưởng với chính mình. Sau đó, nhắm mắt lại và tìm kiếm trong tâm của anh em một cách cẩn thận những tình huống đã qua, hiện tại hoặc dự kiến xảy ra khiến anh em tức giận. Sự tức giận có thể dưới dạng bất kỳ phản ứng nào từ khó chịu nhỏ đến giận dữ. Mức độ cảm xúc anh em trải qua không quan trọng. Anh em sẽ ngày càng nhận thức được rằng một chút khó chịu nhỏ chẳng qua chỉ là tấm màn che đậy cơn giận dữ dữ dội.

3. Do đó, cố gắng không để những suy nghĩ tức giận “nhỏ nhặt” thoát khỏi anh em trong thời gian thực tập. Hãy nhớ rằng anh em không thực sự nhận ra điều gì khơi dậy sự tức giận trong anh em, và không điều gì anh em tin vào mối liên hệ này có ý nghĩa gì cả. Anh em có thể sẽ bị cám dỗ để tập trung nhiều hơn vào một số tình huống hoặc người này hơn là những người khác, với lý do ngụy biện rằng chúng “rõ ràng” hơn. Không phải như vậy. Đó chỉ là một ví dụ về niềm tin rằng một số hình thức tấn công được xem là chính đáng hơn những hình thức khác.

4. Khi anh em tìm kiếm trong tâm mình tất cả mọi hình thức mà những suy nghĩ tấn công xuất hiện, hãy ghi nhớ từng hình thức đó khi anh em nói với chính mình

Ta quyết tâm nhìn ____________ [tên của người] khác đi.

Ta quyết tâm nhìn ____________ [xác định tình huống] khác đi.

5. Cố gắng càng cụ thể càng tốt. Ví dụ, anh em có thể tập trung sự tức giận của mình vào một thuộc tính cụ thể của một con người cụ thể, tin rằng sự tức giận chỉ giới hạn trong khía cạnh này. Nếu nhận thức của anh em đang bị dạng lệch lạc này, hãy nói:

Ta quyết tâm nhìn ____________ [xác định thuộc tính] trong ____________ [tên của người] khác đi.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

______________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Một chút khó chịu không gì khác hơn là một tấm màn che phủ cơn giận dữ dữ dội. Không có gì khác biệt giữa chúng.

-Chúng ta không bỏ qua những suy nghĩ khơi dậy sự tức giận trong tâm dù là qúa khứ, hiện tại hay tương lai hoặc những tình huống đang xảy ra kích động chúng ta, hãy nhìn vào chúng và áp dụng ý tưởng, ta quyết tâm nhìn thấy điều này một cách khác đi.

-Chúng ta thường cảm thấy hài lòng và đó là sự hài lòng của cái tôi khi chúng ta thực sự tin tưởng rằng chúng ta có lý khi tức giận. Ta gần như có thể nếm được hương vị thơm ngon của việc tự biện minh cho rằng mình đúng và anh em khác sai. Và điều đó chỉ giữ cho sự tách biệt tiếp tục diễn ra. Toàn bộ vấn đề là ở chỗ chúng ta đang đi từ sự tách biệt trở về với sự đồng nhất và cái tôi rất khó chịu về quyết định hủy bỏ nó và vì vậy nó đặt ra rất nhiều rào cản đối với sự thực tập của chúng ta.

Bài 20: Ta quyết tâm nhìn thấy.

1. Cho đến nay, chúng ta đã khá dễ dãi về các buổi thực tập của mình. Gần như không có nỗ lực nào trong việc sắp xếp thời gian để thực hiện chúng, chỉ cần nổ lực nhỏ nhất, và thậm chí không yêu cầu sự hợp tác và quan tâm tích cực nào. Cách tiếp cận này là có chủ ý, và được lên kế hoạch rất cẩn thận. Chúng ta đã không quên tầm quan trọng của việc đảo ngược suy nghĩ của anh em. Sự cứu rỗi của thế giới phụ thuộc vào nó. Tuy nhiên, anh em sẽ không nhìn thấy nếu anh em tự coi mình là bị ép buộc, và nếu anh em nhượng bộ sự oán giận và chống đối.

2. Đây là nỗ lực đầu tiên của chúng ta nhằm đưa vào cấu trúc. Đừng hiểu sai đó là nổ lực dùng sức mạnh hay áp lực. Anh em muốn sự cứu rỗi. Anh em muốn được hạnh phúc. Anh em muốn bình an. Bây giờ anh em không có chúng, bởi vì tâm của anh em hoàn toàn chưa được rèn luyện, và anh em không thể phân biệt giữa niềm vui và nỗi buồn, vui thú và nỗi đau, tình yêu thương và nỗi sợ hãi. Bây giờ anh em đang học cách phân biệt chúng. Và phần thưởng của anh em sẽ thực sự tuyệt vời.

3. Quyết định nhìn thấy của anh em là tất cả những gì nhãn quan yêu cầu. Những gì anh em muốn là của anh em. Đừng nhầm lẫn nổ lực nhỏ bé được yêu cầu ở anh em là dấu hiệu cho thấy mục tiêu của chúng ta chẳng có giá trị gì. Liệu sự cứu rỗi của thế giới có thể là một mục đích tầm thường không? Và liệu thế giới có thể được cứu nếu anh em không được cứu không? Chúa có một Con, và anh ấy là sự sống lại và sự sống. Ý muốn của anh ấy được thực hiện bởi vì mọi sức mạnh được ban cho anh ấy trên Thiên đường và trên trái đất. Trong quyết tâm nhìn thấy của anh em nhãn quan được ban cho anh em.

Bài tập hôm nay bao gồm việc nhắc nhở bản thân suốt cả ngày rằng anh em muốn nhìn thấy. Ý tưởng của ngày hôm nay cũng ngầm ngụ ý sự công nhận rằng bây giờ anh em không nhìn thấy. Do đó, khi anh em lặp lại ý tưởng, anh em đang nói lên rằng anh em quyết tâm thay đổi tình trạng hiện tại của mình để có trạng thái tốt hơn, và trạng thái mà anh em thực sự muốn.

5. Hãy lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay một cách chậm rãi và tích cực ích nhất hai lần một giờ ngày hôm nay, cố gắng thực hiện điều đó sau mỗi nửa giờ. Đừng đau khổ nếu anh em quên làm như vậy, nhưng hãy nổ lực thực sự để ghi nhớ. Những lần lặp lại bổ sung nên được áp dụng cho bất kỳ tình huống, con người hay sự kiện nào làm anh em buồn phiền. Anh em có thể nhìn thấy chúng khác đi, và anh em sẽ làm được. Những gì anh em mong muốn anh em sẽ thấy. Đó là luật nhân quả thực sự vận hành trên thế giới.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

_________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Hiện tại chúng ta không có hạnh phúc, bình an, hay sự cứu độ bởi vì tâm của chúng ta hoàn toàn vô kỷ luật, nghĩa là chúng ta đang suy nghĩ bằng hệ thống suy nghĩ của cái tôi. Và sử dụng hệ thống suy nghĩ đó, chúng ta không thể phân biệt được đâu là niềm vui và nỗi buồn, thú vui và nỗi đau, tình yêu và sự sợ hãi. Chúng ta không biết niềm vui thực sự và tình yêu thực sự là gì, chúng ta chỉ đang lựa chọn giữa các biểu tượng của cái tôi.

-Những gì chúng ta làm ở đây trên thế giới là chúng ta tìm kiếm sự hoàn thiện, sự thỏa mãn của chúng ta, chúng ta tìm kiếm tình yêu sai chỗ. Cơ chế của suy nghĩ đó phải được đảo ngược, đó là sự cứu rỗi của thế giới. Chúng ta không biết điều này quan trọng đến mức nào, chúng ta thậm chí không biết rằng mình có một lựa chọn cho đến khi chúng ta bắt đầu nhận ra.

-Quyết định muốn thấy của ta là tất cả những gì mà nhãn quan yêu cầu. Điều chúng ta thực sự đang làm là cho phép Thánh LInh bước vào và đảo ngược cách suy nghĩ của chúng ta và điều này luôn dẫn đến hạnh phúc, bình an và sự thỏa mãn thực sự. Thánh Linh đang nhìn qua ta.

-Khi ta quyết tâm thực sự muốn thấy với nhãn quan của Christ, điều này sẽ được ban cho ta. Quy luật này cũng đã được đề cập trong các bài học trước, chúng ta sẽ trải nghiệm những gì chúng ta muốn thấy.

-Ý muốn của ta là rất quan trọng. Mọi trải nghiệm trên thế gian này đều khởi đầu từ mong muốn, từ lời cầu nguyện từ trong trái tim. Những gì ta muốn ta sẽ thấy. Ý tưởng ngày hôm nay cũng là lời kêu gọi rèn luyện cho tâm bởi vì tâm chưa được huấn luyện chứa đựng những niềm tin sai lầm và có cái nhìn sai lạc.

Bài 19: Không chỉ một mình ta chịu ảnh hưởng của suy nghĩ của ta.

1. Ý tưởng của ngày hôm nay rõ ràng là lý do tại sao việc anh em nhìn thấy không chỉ ảnh hưởng đến một mình anh em. Anh em sẽ nhận thấy đôi khi các ý tưởng liên quan đến suy nghĩ đi trước những ý tưởng liên quan đến nhận thức, trong khi những lúc khác thứ tự bị đảo lại. Lý do là thứ tự không quan trọng. Suy nghĩ và kết quả của nó thực sự xảy ra đồng thời, vì nguyên nhân và kết quả không bao giờ tách rời.

2. Hôm nay, chúng ta một lần nữa nhấn mạnh thực tế rằng tâm kết nối với nhau. Đây hiếm khi là một ý tưởng hoàn toàn được chào đón lúc đầu, vì nó dường như mang theo một cảm giác trách nhiệm to lớn, thậm chí có thể bị coi là “xâm phạm quyền riêng tư.” Tuy nhiên, thực tế là không có suy nghĩ riêng tư. Bất chấp sự phản đối ban đầu của anh em đối với ý tưởng này, anh em vẫn sẽ hiểu rằng nó phải đúng nếu sự cứu rỗi là có thể. Và sự cứu rỗi phải có thể thực hiện được bởi vì đó là Ý muốn của Chúa.

3. Khoảng một phút tìm kiếm trong tâm mà bài tập ngày hôm nay yêu cầu sẽ được thực hiện với mắt nhắm lại. Ý tưởng cho ngày hôm nay trước tiên phải được lặp lại, và sau đó tâm nên được tìm kiếm cẩn thận cho những suy nghĩ mà nó chứa đựng vào lúc đó. Khi anh em xem xét từng cái một, hãy gọi tên theo nhân vật hay chủ đề trung tâm mà nó chứa đựng, và ghi nhớ nó trong tâm khi anh em làm như vậy, hãy nói:

Ta không một mình chịu ảnh hưởng của suy nghĩ này về _____________.

4. Yêu cầu càng ít phân biệt càng tốt trong việc chọn chủ đề cho các buổi thực tập có lẻ khá quen thuộc với anh em lúc này, và sẽ không còn lặp lại mỗi ngày, mặc dù đôi lúc nó sẽ được đưa vào như một lời nhắc nhở. Tuy nhiên, đừng quên rằng việc lưa chọn ngẫu nhiên các chủ đề cho tất cả các buổi thực tập vẫn là cần thiết xuyên suốt. Việc không có thứ tự liên quan đến điều này cuối cùng sẽ làm cho việc nhận ra không có thứ tự trong phép lạ trở nên có ý nghĩa đối với anh em.

5. Bên cạnh việc áp dụng “khi cần thiết” ý tưởng của ngày hôm nay, cần có ít nhất ba buổi thực tập, rút ngắn thời gian thực tập nếu cần thiết. Không cố gắng quá bốn lần.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

__________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Suy nghĩ và kết quả của nó thực sự xảy ra đồng thời vì nguyên nhân và kết quả không tách rời nhau. Một khi suy nghĩ đã có ở đó trong tâm, nguyên nhân đã có ở đó thì kết quả cũng có mặt trong tâm, chúng ta sẽ nhìn thấy kết quả đó. Nhưng niềm tin của ta về làm thế nào và bao lâu chúng ta sẽ thấy nó chi phối cái thấy của chúng ta. Và trong ảo tưởng về thời gian, nó dường như phải trải qua các quy luật của cái tôi trước khi ta thấy được kết quả.

-Không có suy nghĩ riêng tư vì không có tâm riêng tư. Mọi tâm đều kết nối với nhau va trong sự thật chỉ có Một Tâm. Và tất cả đều chia sẻ, phản ánh và mở rộng tâm đó. Sự cứu rỗi đó là nhận thức được rằng chỉ có một tâm. Nhưng cái tôi tin rằng chúng ta có thể có tâm riêng biệt với ý muốn và suy nghĩ riêng biệt. Và những ý kiến ​​cũng như phán xét nhỏ nhoi của chúng ta giúp cho cái ngã ảo tưởng dường như vẫn sống và phát triển.

-Ký ức cũng vậy, đặc biệt ký ức về những chấn thương trong quá khứ cần phải được tha thứ một cách sâu sắc qua Thánh Linh bởi vì nếu không như vậy chúng ta đang trói buộc anh em của mình và chính mình. Không chỉ mình ta chịu ảnh hưởng của suy nghĩ của ta.

-Và điều đó cũng đúng đối với công việc tha thứ của chúng ta. Nó không giống như ta là một cá nhân và ta đang thực hiện sự cứu rỗi của chính mình và ta đang thực hiện sự tha thứ cho những suy nghĩ của chính mình và ta đang chấp nhận sự chuộc lỗi cho chính mình. Điều quan trọng phải nhận ra rằng như là một phần của đoàn con trọn vẹn, toàn thể và thống nhất, không có gì chúng ta có thể làm mà không ảnh hưởng đến tổng thể. Vì vậy đó là động lực để theo dõi suy nghĩ của mình.

Bài 18: Không chỉ mình ta chịu ảnh hưởng của việc ta thấy.

1. Ý tưởng của ngày hôm nay là một bước nữa để biết rằng những suy nghĩ dẫn đến những gì anh em nhìn thấy không bao giờ là trung tính hay không quan trọng. Nó cũng nhấn mạnh ý tưởng rằng tâm được kết nối với nhau, điều này sẽ ngày càng được nhấn mạnh về sau.

2. Ý tưởng của ngày hôm nay không đề cập nhiều đến những gì anh em nhìn thấy mà là cách anh em nhìn nhận nó. Do đó, các bài tập cho ngày hôm nay nhấn mạnh khía cạnh nhận thức này của anh em. Ba hay bốn lần thực tập được đề nghị nên thực hiện như sau:

Nhìn xung quanh anh em, chọn các chủ đề cho việc áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay càng ngẫu nhiên càng tốt, và để mắt đến từng chủ đề đủ lâu để nói:

Không phải một mình ta chịu ảnh hưởng của cách ta nhìn thấy_____.

Kết thúc mỗi lần thực tập bằng cách lặp lại câu nói tổng quát hơn:

Không chỉ một mình ta chịu ảnh hưởng của việc ta thấy.

Khoảng một phút, hay ít hơn, sẽ đủ cho mỗi lần thực tập.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

___________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Mọi tâm đều kết nối với nhau. Chúng ta đã chọn sự tách biệt và phân mảnh khỏi sự đồng nhất. Sự thật chỉ có một tâm và nó không thể bị phân chia nhưng trong giấc mơ của cái tôi, chúng ta thực sự tin rằng chúng ta có những cái tâm riêng tư, ta có những suy nghĩ riêng tư mà người khác không biết, ta có những bí mật có thể che giấu.

-Toàn bộ hệ thống của cái tôi với những cái thân tách biệt, những cái tâm tách biệt, chúng xung đột nhau với những mục tiêu khác biệt. Nhưng điều xảy ra là khi chúng ta bắt đầu thực hiện những bài học này, và bắt đầu áp dụng thực tế các nguyên tắc vào cuộc sống, suy nghĩ của mình, trở thành người quan sát suy nghĩ của mình mà không tự phán xét, thì chúng ta bắt đầu có khả năng tích cực tách biệt cái tôi trong tâm chúng ta khỏi sự thật về chúng ta thực sự là gì.

-Vì vậy, chúng ta xóa bỏ những gì không thực sự ở đó, đó là hệ thống suy nghĩ của cái tôi bởi vì Tâm thực sự của chúng ta là một, là hợp nhất, không bị chia cắt với tất cả anh chị em của mình trong suốt giấc mơ về thời gian, khi chúng ta chữa lành, chúng ta đang chữa lành cho mọi người.

-Không quan trong những gì ta thấy nhưng là cách ta nhìn nhận nó. Những gì ta chọn nhìn thấy ở người khác ta sẽ thấy ở chính mình. Mọi tâm đều kết nối, cho và nhận là một.

Bài 17: Ta không thấy những điều trung lập.

1. Ý tưởng này là bước tiến nữa theo hướng xác định nguyên nhân và kết quả như nó thực sự vận hành trên thế giới. Anh em không thấy những điều trung lập bởi vì anh em không có những suy nghĩ trung lập. Luôn luôn là ý nghĩ đến trước, bất chấp sự cám dỗ để tin rằng mọi chuyện là ngược lại. Đây không phải là cách thế giới nghĩ, nhưng anh em phải học được rằng đó là cách anh em nghĩ. Nếu không như vậy, nhận thức sẽ không có nguyên nhân, và chính nó sẽ là nguyên nhân của thực tại. Vì tính chất hay thay đổi của nó, điều này khó có thể xảy ra.

2. Khi áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay, hãy nói với chính mình, với mắt mở:

Ta không thấy những thứ trung lập bởi vì ta không có những suy nghĩ trung lập.

Sau đó nhìn xung quanh anh em, nhìn lướt qua từng thứ mà anh em để ý đủ lâu để nói:

Ta không thấy một _____ trung lập, bởi vì những suy nghĩ của ta về _________ là không trung lập.

Ví dụ, ta có thể nói:

Ta không nhìn thấy một bức tường trung lập, bởi vì suy nghĩ của ta về những bức tường là không trung lập.

Ta không thấy một cái thân trung lập, bởi vì suy nghĩ của ta về cái thân là không trung lập.

3. Như thường lệ, điều cần thiết là không phân biệt giữa những gì anh em tin là có tri giác hay vô tri; dễ chịu hay khó chịu. Bất kể anh em có thể tin vào điều gì, anh em cũng không thấy bất cứ điều gì thực sự sống động hoặc thực sự vui vẻ. Đó là bởi vì anh em chưa nhận biết được bất kỳ suy nghĩ nào thực sự đúng, và do đó thực sự hạnh phúc.

4. Nên thực hiện ba hay bốn buổi thực tập cụ thể, và yêu cầu không ít hơn ba để đạt được lợi ích tối đa, ngay cả khi anh em gặp phải sự phản kháng. Tuy nhiên, nếu anh em thấy như vậy, thời gian thực tập có thể giảm xuống ít hơn một phút, đó là cách đề nghị khác.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

_________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Suy nghĩ luôn là điều đến trước, không phải là điều mà chúng ta dường như cảm nhận được qua mắt hay qua các giác quan khác. Thế giới không xảy ra với chúng ta, thế giới đang xảy ra từ chúng ta, bởi chúng ta. Suy nghĩ của chúng ta được phóng chiếu ra ngoài, chúng ta đang nhìn thấy nội dung của niềm tin của mình và niềm tin đã có ở đó, ý nghĩ đã có ở đó trước tiên và sau đó chúng ta thấy những gì chúng ta muốn thấy. Chúng tôi thực sự đặt nó ở đó,

-Chúng ta đã được dạy qua hệ thống tư duy của cái tôi rằng chúng ta chịu tác động của những hiện tượng bên ngoài như thiên nhiên, bệnh tật. Chúng thực sự là nguyên nhân và chúng ta là kết quả. Chúng ta luôn là nạn nhân của những thế lực bên ngoài chúng ta. Chúng ta bị xã hội nhào nặn. Nhưng sự thật đảo ngược hoàn toàn là suy nghĩ luôn đến trước bất chấp sự cám dỗ theo chiều ngược lại.

-Vì vậy chúng ta là nguyên nhân của những suy nghĩ của chúng ta. nguyên nhân của những gì chúng ta đang trải qua, nên ta không thấy những thứ trung lập ở đâu cả vì ta không có suy nghĩ trung lập. Những gì ta thấy luôn là kết quả của những gì ta nghĩ mà không phải là chiều ngược lại.

-Ví dụ ta không nhìn thấy một cái thân trung lập bởi vì suy nghĩ của ta về cái thân không trung lập. phải vậy không? Ta liên tục phán xét cái thân, đánh giá chúng tốt, xấu. Chúng ta đã có ý kiến ​​và phán xét về những điều này, và đó là cách những điều đó sẽ xuất hiện với chúng ta.

-Vì vậy, nếu chúng ta đang nuôi dưỡng những suy nghĩ sợ hãi về cái thân của mình. Chúng ta sẽ thể hiện chúng. Nếu ai đó dường như mắc bệnh, điều đó có nghĩa là họ phải có niềm tin về điều đó trước khi họ có thể trải nghiệm nó.

-Đó là lý do tại sao việc luôn cảnh giác với những suy nghĩ mà chúng ta đang nghĩ đến lại rất quan trọng. Và chỉ những suy nghĩ mà tâm ta nghĩ cùng Chúa mới là thật. Vì vậy, khi những suy nghĩ khác đến, ta có thể biết rằng đây không phải là suy nghĩ thực sự của ta, chúng thuộc về cái tôi.

Bài 16: Ta không có những suy nghĩ trung lập.

1. Ý tưởng hôm nay là bước khởi đầu trong việc xua tan niềm tin rằng suy nghĩ của anh em không có tác dụng. Mọi thứ anh em nhìn thấy đều là kết quả của những suy nghĩ của anh em. Không có ngoại lệ cho thực tế này. Suy nghĩ không lớn hay nhỏ; mạnh hay yếu. Chúng chỉ đúng sự thật hay sai lầm. Những gì thật sẽ tạo nên những điều giống chính nó. Những cái sai lầm sẽ tạo ra sai lầm.

2. Không có khái niệm nào tự mâu thuẫn hơn khái niệm “suy nghĩ vu vơ.” Những gì đem lại nhận thức về cả thế giới khó có thể gọi là vu vơ. Mỗi suy nghĩ của anh em đều góp phần vào sự thật hoặc ảo tưởng; hoặc nó mở rộng sự thật hoặc nó nhân lên ảo tưởng. Anh em thực sự không thể nhân lên gì cả, nhưng anh em sẽ không mở rộng nó bằng cách làm như vậy.

3. Bên cạnh việc anh em nhận ra rằng những suy nghĩ không bao giờ vu vơ, sự cứu rỗi đòi hỏi anh em cũng phải nhận ra rằng mọi suy nghĩ của anh em đều mang lại bình an hoặc xung đột; yêu thương hoặc sợ hãi. Một kết quả trung lập là không thể bởi vì một ý nghĩ trung lập là không thể. Có một sự cám dỗ để loại bỏ những suy nghĩ sợ hãi như là điều không quan trọng, tầm thường, và không đáng bận tâm đến mức điều cần thiết là anh em phải nhận ra tất cả chúng đều có sức tàn phá như nhau, nhưng cũng không có thật như nhau. Chúng ta sẽ thực tập ý tưởng này dưới nhiều hình thức trước khi anh em thực sự hiểu nó.

4. Khi áp dụng ý tưởng cho ngày hôm nay, hãy nhắm mắt khi tìm kiếm trong tâm anh em khoảng một phút, và tích cực tìm cách không bỏ qua bất kỳ suy nghĩ “nhỏ nhặt” nào có thể có xu hướng né tránh việc tìm kiếm. Điều này khá khó khăn cho đến khi anh em quen với nó. Anh em sẽ thấy rằng thật khó để anh em không tạo ra những sự phân biệt giả tạo. Mọi suy nghĩ xảy ra với anh em, bất kể những đặc tính mà anh em gán cho nó là gì, đều là chủ đề thích hợp cho việc áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay.

5. Trong các tiết thực tập, đầu tiên hãy lặp lại ý tưởng đó với chính mình, và sau đó khi từng ý nghĩ đi qua tâm của anh em, vẫn ý thức về nó trong khi nói với chính mình:

Suy nghĩ này về _________ không phải là một suy nghĩ trung lập.

Suy nghĩ kia về _________ không phải là một suy nghĩ trung lập.

Như thường lệ, hãy sử dụng ý tưởng của ngày hôm nay bất kỳ khi nào anh em nhận thấy một ý nghĩ cụ thể nào đó khơi dậy cảm giác khó chịu. Hình thức sau đây được gợi ý cho mục đích này:

Suy nghĩ này về ____________ không phải là một suy nghĩ trung lập, bởi vì ta không có suy nghĩ trung lập.

6. Nên thực tập bốn hay năm lần, nếu anh em thấy chúng tương đối dễ dàng. Nếu cảm thấy căng thẳng thì ba là đủ. Thời gian thực tập cũng nên giảm bớt nếu có sự khó chịu.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

________________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Không có ngoại lệ nào, mọi thứ chúng ta thấy đều là kết quả của suy nghĩ của chúng ta. Mọi thứ đều là nội dung của những suy nghĩ và niềm tin của chúng ta. Hay nói cách khác, chúng không thể hoạt động độc lập, tách rời khỏi suy nghĩ của chúng ta. Suy nghĩ của ta chi phối tất cả.

-Mọi ý nghĩ chân thật đều xuất phát từ tâm của Chúa nên chỉ có ý nghĩ của Chúa là đúng còn mọi thứ xuất phát từ cái tôi đều là sai lầm. Vì vậy ranh giới cho những suy nghĩ đó là suy nghĩ đúng đắn hoặc đó là suy nghĩ sai lầm, có nghĩa là nó vô nghĩa. Và chỉ những gì là thật mới có thể được mở rộng, chia sẻ, không có gì từ hệ thống suy nghĩ của cái tôi có thể được chia sẻ.

-Mọi suy nghĩ đều sẽ mang lại kết quả bởi vì không có suy nghĩ trung lập. Mọi suy nghĩ của chúng ta hoặc là đứng về phía sự thật, dẫn đến bình an và niềm vui hoặc nó đứng về phía sai lầm và điều đó dẫn đến một nhận thức vô nghĩa, điều này mang lại cảm giác đe dọa, sợ hãi, cảm giác tội lỗi, lo lắng, xung đột.

-Vì thế chúng ta luôn lôi kéo cái này hay cái kia đến với chúng ta. Mỗi suy nghĩ đều biểu hiện ở cấp độ hình tướng. Đây là phần trách nhiệm to lớn của chúng ta. Chúng ta không bao giờ là nạn nhân, chúng ta không thể phàn nàn vì chính sự lựa chọn suy nghĩ của chúng ta hoặc hệ thống suy nghĩ mà chúng ta tuân theo và tôn thờ đã mang đến cho chúng ta những tình huống và điều kiện của chúng ta. Không may 90% suy nghĩ của chúng ta nằm trong vô thức.

-Khi chúng ta bắt đầu cuộc hành trình này, những suy nghĩ trên cần được đưa ra ánh sáng với Thánh Linh để hệ thống suy nghĩ bản ngã dường như không còn vô thức phá hoại chúng ta trong các mối quan hệ như xung đột, hoặc bệnh tật đối với cơ thể, hoặc khó khăn tài chính v.v

-Không có suy nghĩ nào của ta mà không có tác dụng.Tất cả chúng hoặc mở rộng sự thật hoặc củng cố cái ảo. Không có suy nghĩ tốt hay xấu, lớn hay nhỏ, quan trọng hay không quan trọng vì chúng giống nhau, đều là ảo tưởng. Suy nghĩ của ta hoặc là sự thật hoặc là sai lầm.

Bài 15: Suy nghĩ của ta là những hình ảnh mà ta đã tạo ra.

1. Chính vì những suy nghĩ mà anh em nghĩ xuất hiện dưới dạng hình ảnh nên anh em không nhận ra chúng là hư vô. Anh em nghĩ rằng anh em nghĩ về chúng, và vì thế anh em nghĩ rằng anh em nhìn thấy chúng. Đây là cách “cái thấy” của anh em được tạo ra. Đây là chức năng mà anh em đã trao cho đôi mắt thường của mình. Đó không phải là thấy. Đó là việc tạo ra hình ảnh. Nó chiếm chỗ của cái thấy, thay thế nhãn quan bằng ảo tưởng.

2. Ý tưởng giới thiệu về quá trình tạo ra hình ảnh mà anh em gọi là thấy sẽ không có nhiều ý nghĩa đối với anh em. Anh em sẽ bắt đầu hiểu điều đó khi anh em nhìn thấy các viền ánh sáng nhỏ xung quanh những đồ vật quen thuộc mà anh em nhìn thấy bây giờ. Đó là khởi đầu của nhãn quan thực sự. Anh em có thể chắc chắn rằng nhãn quan thực sự sẽ đến nhanh chóng khi điều này xảy ra.

3. Khi chúng ta tiếp tục, anh em có thể có nhiều “tình tiết ánh sáng.” Chúng có thể có nhiều hình thức khác nhau, một số trong đó khá bất ngờ. Đừng sợ chúng. Chúng là những dấu hiệu cho thấy cuối cùng anh em đã mở mắt. Chúng sẽ không kéo dài, bởi vì chúng chỉ tượng trưng cho nhận thức thực sự, và chúng không liên quan đến cái biết. Những bài tập này sẽ không tiết lộ cái biết cho anh em. Nhưng chúng sẽ chuẩn bị đường đến đó.

4. Khi thực hành ý tưởng cho ngày hôm nay, đầu tiên hãy lặp lại nó với chính mình, và sau đó áp dụng nó cho bất cứ thứ gì anh em nhìn thấy xung quanh anh em, sử dụng tên của nó và để mắt vào đó khi anh em nói:

Cái _________ này là một hình ảnh mà ta đã tạo ra.

Cái _________ kia là một hình ảnh mà ta đã tạo ra.

Không cần thiết phải bao gồm một số lớn các đối tượng cụ thể để áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay. Tuy nhiên, điều cần thiết là tiếp tục nhìn vào từng đối tượng trong khi anh em lặp lại ý tưởng đó với chính mình. Ý tưởng nên được lặp lại khá chậm rãi mỗi lần.

5. Mặc dù rõ ràng là anh em sẽ không thể áp dụng ý tưởng này cho rất nhiều thứ trong khoảng một phút thực tập được khuyến khích, hãy cố gắng lưa chọn càng ngẫu nhiên càng tốt. Thời gian thực tập sẽ ít hơn một phút nếu anh em bắt đầu cảm thấy khó chịu. Không có nhiều hơn ba buổi áp dụng cho ý tưởng ngày hôm nay trừ khi anh em cảm thấy hoàn toàn thoải mái với nó, và đừng vượt quá bốn lần. Tuy nhiên, ý tưởng này có thể được áp dụng khi cần thiết suốt cả ngày.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Như vậy, ta không thể nhìn thấy nó trừ khi ta nghĩ đến nó trước tiên. Chúng ta đang nhìn thấy niềm tin của mình. Đó là một hình ảnh trong tâm mà chúng ta phóng chiếu ra ngoài và chúng ta gọi đó là sự nhìn thấy. Vậy nếu ta thấy điều gì đó tốt hay xấu như ta phân loại nó, thì đó hẳn là vì ta muốn thấy điều đó, ta đặt nó ở đó, nhưng ta không ý thức được rằng ta muốn thấy nó.

-Vậy thì chúng ta thực sự đang nhìn thấy gì? Bất kỳ khoảnh khắc nào ta bị thách thức bởi những gì mắt cơ thể đang nhìn thấy và những gì cái tôi đang diễn giải, nếu ta bị thách thức bởi điều đó, ta nhớ lại khoảnh khắc đó ta đang nhìn thấy một ảo tưởng vô nghĩa ở đây. Trong trái tim ta lúc đó, ta cảm thấy ta muốn mời Thánh Linh tiết lộ cho ta biết sự thật đằng sau tất cả những điều này. Và điều xảy ra là những gì ta đang thấy trở nên trong suốt hơn và kém rắn chắc hơn.

-Khi ta hướng về Chúa Thánh Thần, mọi thứ trở nên bớt đậm đặc hơn, nhẹ nhàng hơn và có nhiều tình yêu hơn, những trải nghiệm yêu thương. Nhưng khi ta đang đối mặt và bị dẫn dắt bởi hệ thống suy nghĩ của cái tôi, đó là đi vào bóng tối thực sự và cuối cùng là cái chết.

-Đó là sự khởi đầu để nhìn thấy ý nghĩa đằng sau sự vô nghĩa và nếu nó có ý nghĩa thì đó là từ Chúa và nếu nó đến từ Chúa thì đó là tinh thần, đó là ánh sáng. Toàn bộ chức năng và mục đích của nó là tình yêu và vì vậy tất cả những điều đó đều là rung động cao nhất, tất cả đều là ánh sáng.

-Chúng ta đang thấy ánh sáng bị biến dạng và sự biến dạng làm cho ánh sáng trở thành vật chất và dày đặc. Nó giống như một phổ liên tục tùy thuộc vào vị trí của mình nhưng ta sẽ bắt đầu nhìn thấy ánh sáng khi ta mong muốn điều đó, khi ta buông bỏ điều vô nghĩa. Ta không biết bất cứ điều gì là để làm gì, ta biết những gì tôi đang thấy là một sự bóp méo, ta cầu xin Thánh Linh cho ta thấy điều gì là đúng, điều gì có ý nghĩa ở đây.

-Thế giới bên ngoài chỉ là hình ảnh của thế giới bên trong. Chúng không khác nhau, chỉ là một và tất cả đều ở trong tâm của ta.

Bài 14: Chúa không tạo ra một thế giới vô nghĩa.

1. Ý tưởng của ngày hôm nay dĩ nhiên là lý do tại sao không thể có một thế giới vô nghĩa. Những gì Chúa không tạo ra thì không tồn tại. Và mọi thứ tồn tại đều tồn tại như Người đã tạo ra nó. Thế giới anh em nhìn thấy không liên quan gì đến thực tại. Nó do chính anh em tạo ra, và nó không tồn tại.

2. Các bài tập hôm nay cần được thực tập với mắt nhắm trong suốt thời gian thực tập. Thời gian tìm kiếm trong tâm nên ngắn, nhiều nhất là một phút. Không quá ba buổi thực tập với ý tưởng của ngày hôm nay trừ khi anh em cảm thấy thoải mái. Nếu anh em làm được, đó là vì anh em thực sự hiểu chúng dùng để làm gì.

3. Ý tưởng của ngày hôm nay là một bước nữa trong việc học cách buông bỏ những suy nghĩ mà anh em đã viết lên thế giới, và nhìn thấy Lời Chúa ở vị trí của chúng. Những bước đầu tiên trong sự trao đổi này, mà thực sự có thể được gọi là sự cứu rỗi, có thể khá khó khăn và thậm chí khá đau đớn. Một số trong đó sẽ dẫn anh em trực tiếp vào nỗi sợ hãi. Anh em sẽ không bị bỏ lại ở đó. Anh em sẽ vượt xa nó. Hướng đi của chúng ta là hướng tới sự an toàn và bình an tuyệt đối.

4. Nhắm mắt lại, hãy nghĩ về tất cả những điều kinh hoàng trên thế giới hiện ra trong tâm của anh em. Gọi tên từng cái một khi nó xuất hiện trong tâm của anh em, và sau đó phủ nhận tính thực tại của nó. Chúa không tạo ra nó, và vì vậy nó không có thật. Ví dụ hãy nói:

Chúa không tạo ra cuộc chiến tranh đó, và vì thế nó không có thật.

Chúa không tạo ra vụ tai nạn máy bay đó, và vì thế nó không có thật.

Chúa không tạo ra thảm họa đó [nêu rõ], và vì thế nó không có thật.

5. Những chủ đề thích hợp để áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay cũng bao gồm bất cứ điều gì anh em lo sợ có thể xảy ra với mình, hoặc với bất kỳ người nào mà anh em quan tâm. Trong từng trường hợp, hãy gọi tên khá cụ thể cho “thảm họa”. Không sử dụng các thuật ngữ chung chung. Ví dụ, đừng nói, “Chúa không tạo ra bệnh tật,” mà nói, “Chúa không tạo ra bệnh ung thư,”  hoặc cơn đau tim, hay bất kỳ điều gì có thể gợi lên sự sợ hãi trong anh em.

6. Đây là kho tàng cá nhân về những điều kinh hoàng mà anh em đang nhìn thấy. Những điều này là một phần của thế giới anh em nhìn thấy. Một số trong đó là những ảo tưởng chung, và những cái khác là một phần địa ngục cá nhân của anh em. Điều đó không quan trọng. Những gì Chúa không tạo ra chỉ có thể ở trong tâm của riêng anh em tách rời khỏi Người. Vì vậy, nó không có nghĩa. Để thừa nhận sự thật này, hãy kết thúc buổi thực tập bằng cách lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay:

Chúa không tạo ra một thế giới vô nghĩa.

7. Ý tưởng cho ngày hôm nay tất nhiên cũng có thể được áp dụng cho bất cứ điều gì làm anh em lo lắng trong ngày, bên cạnh các buổi thực tập. Hãy thật cụ thể trong việc áp dụng nó. Hãy nói:

Chúa không tạo ra một thế giới vô nghĩa. Người không tạo ra [nêu rõ tình huống làm anh em lo lắng], nên nó không có thật.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_____________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Mọi thứ tồn tại đều tồn tại như Chúa đã tạo ra nó. Điều đó cũng có nghĩa là nó bất biến, không thể bị phá vỡ, không thể bị mất. Vì vậy bất cứ thứ gì ở đây mà chúng ta thấy dường như thay đổi hoặc có thể bị mất, bị hỏng hoặc chết, đều không có thật. Thân xác thay đổi, tuổi già, bệnh tật là điều không có thật, không tồn tại trong sự thật. Đó thật là một sự nhẹ nhõm.

-Và mặc dù có nhiều thứ dường như xảy ra ở đây trên thế giới này, tất cả đều là những điều vô nghĩa của một thế giới vô nghĩa. Và không có thứ tự trong sự vô nghĩa, tất cả đều vô nghĩa như nhau dù chúng là gì. Chúa không tạo ra bất kỳ thứ gì trong số đó.

-Khi bắt đầu cuộc hành trình tâm linh của chúng ta, khi chúng ta đang cố gắng hấp thu những nguyên tắc đảo ngược thực tại này, nó có thể rất khó khăn đặc biệt là khi chúng ta bị kích động về mặt cảm xúc bởi điều gì đó và không thể xem là không có thật.

– Những gì được nói ở đây không phải là phủ nhận bất cứ điều gì ta đang cảm thấy về mặt cảm xúc. Chúng ta đang được giới thiệu cái có thể gọi là sự tách biệt tích cực để chúng ta có thể bắt đầu về mặt trí năng tách biệt sự thật khỏi ảo tưởng. Đồng thời chúng ta vẫn phải biết tôn trọng bất kỳ cảm xúc nào xuất hiện, nhưng những gì chúng ta sẽ học được và có được trải nghiệm thực tế trong cuộc sống là chúng ta sẽ học được cách không lọt xuống hố sâu với cảm xúc của mình và tin vào câu chuyện của cái tôi.

-Chúa không tạo ra thế giới này hay cả vũ trụ vật chất này. Những gì Chúa tạo nên tồn tại như Người đã tạo dựng, đó là tinh thần và không có gì khác tồn tại. Chúa không tạo ra thế giới này nên nó không có thật và không tồn tại. Nó dường như chỉ tồn tại trong ảo tưởng, trong suy nghĩ hay trong giấc mơ của chúng ta.

-Cái ý tưởng điên rồ nhỏ bé rằng ta có thể tách biệt khỏi nguồn gốc của mình và niềm tin vào sự tách biệt, đó là cái tôi, đã tạo ra thế giới của khổ đau, sợ hãi, hận thù, tội lỗi, bệnh tật. Và khi ta trải qua khổ đau, đó là bởi vì ta tin vào cái tôi và do đó con đường dân đến hạnh phúc thực sự là từ bỏ nó.

Bài 13: Một thế giới vô nghĩa sinh ra nỗi sợ hãi.

1. Ý tưởng hôm nay thực sự là một hình thức khác của ý tưởng trước đó, ngoại trừ nó cụ thể hơn về cảm xúc được khơi gợi. Thực ra, một thế giới vô nghĩa là điều không thể. Không có gì không có ý nghĩa mà tồn tại. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là anh em sẽ không nghĩ rằng anh em nhận thức được điều gì đó không có ý nghĩa. Ngược lại, anh em sẽ đặc biệt dễ nghĩ rằng anh em thực sự nhận thức được nó.

2. Nhận ra sự vô nghĩa khơi dậy sự lo lắng tột độ trong tất cả những người bị tách rời. Nó thể hiện một tình huống trong đó Chúa và cái tôi “thách thức” nhau xem ý nghĩa của ai sẽ được ghi vào khoảng trống mà sự vô nghĩa mang lại. Cái tôi lao vào một cách điên cuồng để thiết lập những ý tưởng của riêng mình ở đó, lo sợ rằng khoảng trống đó có thể được sử dụng để chứng minh sự bất lực và tính không có thực của chính nó. Và chỉ riêng điều này thì nó đúng.

3. Do đó, điều cần thiết là anh em phải học cách nhận ra sự vô nghĩa, và chấp nhận nó mà không sợ hãi. Nếu anh em sợ hãi, chắc chắn rằng anh em sẽ gán cho thế giới những thuộc tính mà nó không có, và lấp đầy nó bằng những hình ảnh không tồn tại. Đối với cái tôi, ảo tưởng là những thiết bị bảo vệ, như chúng cũng phải như vậy đối với anh em, người tự đồng nhất mình với cái tôi.

4. Các bài tập hôm nay, nên được thực hiện ba hoặc bốn lần tối đa không quá một phút mỗi lần, sẽ được thực tập theo cách hơi khác với những lần trước. Mắt nhắm lại, lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay với chính mình. Sau đó mở mắt ra, và từ từ nhìn xung quanh anh em và nói:

Ta đang nhìn một thế giới vô nghĩa.

Lặp lại câu nói này với chính mình khi anh em nhìn xung quanh. Sau đó nhắm mắt, và kết luận bằng:

Một thế giới vô nghĩa sinh ra nỗi sợ hãi bởi vì ta nghĩ ta đang cạnh tranh với Chúa.

5. Anh em có thể thấy khó tránh khỏi sự phản kháng, dưới hình thức này hay hình thức khác, đối với tuyên bố kết luận này. Dù sự phản kháng có thể xảy ra dưới bất cứ hình thức nào, hãy tự nhắc nhở bản thân rằng chúng ta thực sự sợ hãi một ý nghĩ như thế vì sự “trả thù” của “kẻ thù.” Anh em không được mong đợi phải tin vào tuyên bố này vào thời điểm này, và có thể sẽ bác bỏ nó là vô lý. Dù vậy, hãy lưu ý cẩn thận bất kỳ dấu hiệu sợ hãi nào, dù công khai hay ngấm ngầm mà nó có thể gây ra.

6. Đây là cố gắng đầu tiên của chúng ta trong việc nêu rõ mối quan hệ nhân quả thuộc loại mà anh em còn rất thiếu kinh nghiệm trong việc nhận biết. Đừng chú tâm vào câu kết luận, và thậm chí đừng cố gắng nghĩ đến nó ngoại trừ trong những lúc thực tập. Hiện tại như vậy là đủ.

^Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Nếu Chúa là nguyên nhân duy nhất, Chúa là Đấng tạo dựng duy nhất và ý Chúa là ý muốn duy nhất và đã thực hiện xong, khi đó, tất nhiên, mọi việc Chúa làm đều có ý nghĩa vì đó là sự mở rộng của chính Chúa. Toàn bộ mục đích của sự tạo dựng của Chúa là Chúa sẽ trải nghiệm chính mình thông qua các ý tưởng của Chúa, chính chức năng của tất cả các ý tưởng của Chúa đều có ý nghĩa cao cả. Ý nghĩa duy nhất là có Chúa biết về chính mình. Vì vậy những gì tách biệt với Chúa, ngược lại với Chúa đều vô nghĩa và không tồn tại.

-Những gì ta nhìn thấy trên thế giới là vô nghĩa và không tồn tại. Một thế giới vô nghĩa thì không thể gây sợ hãi vì nó không tồn tại nhưng nó trở nên đáng sợ vì ta đã cho nó tất cả ý nghĩa mà nó dường như có.

Bài 12: Ta buồn vì ta thấy một thế giới vô nghĩa.

1. Tầm quan trọng của ý tưởng này nằm ở chỗ nó chứa đựng sự điều chỉnh cho một sai lệch lớn về nhận thức. Anh em nghĩ rằng điều làm cho anh em buồn phiền là một thế giới đáng sợ, hoặc một thế giới buồn bã, hoặc một thế giới bạo lực, hoặc một thế giới điên rồ. Tất cả những thuộc tính này đều được anh em gán cho nó. Thế giới tự nó là vô nghĩa.

2. Những bài tập này được thực hiện với mắt mở. Hãy nhìn xung quanh anh em, lần này khá chậm rãi. Cố gắng giữ nhịp điệu để cho việc chuyển chậm rãi ánh nhìn của anh em từ vật này sang vật kia diễn ra trong một khoảng thời gian khá đều đặn. Đừng để thời gian chuyển đổi trở nên ngắn hơn hoặc dài hơn rõ rệt, nhưng thay vào đó, cố gắng giữ nhịp độ nhịp nhàng, đều đặn xuyên suốt. Những gì anh em nhìn thấy không quan trọng. Anh em dạy chính mình điều này khi anh em dành sự chú ý và thời gian như nhau cho bất cứ cái gì anh em nhìn vào. Đây là bước khởi đầu trong việc học cách coi trọng mọi thứ như nhau.

3. Khi anh em nhìn xung quanh, hãy nói với chính mình:

Ta nghĩ ta nhìn thấy một thế giới đáng sợ, một thế giới nguy hiểm, một thế giới thù địch, một thế giới buồn bã, một thế giới độc ác, một thế giới điên rồ,

Và vân vân, sử dụng bất cứ thuật ngữ mô tả nào tình cờ đến với anh em. Nếu thuật ngữ có vẻ tích cực hơn là tiêu cực đến với anh em, hãy bao gồm cả chúng. Ví dụ, anh em có thể nghĩ về “một thế giới tốt đẹp,” hay “một thế giới thỏa mãn.” Nếu những từ ngữ như thế đến với anh em, hãy sử dụng chúng cùng với những điều còn lại. Anh em có thể chưa hiểu tại sao những tính từ “dễ thương” này lại thuộc về những bài tập này nhưng hãy nhớ rằng một “thế giới tốt đẹp” hàm ý một thế giới “xấu”, và một “thế giới thỏa mãn“ hàm ý một thế giới “không thỏa mãn“. Tất cả các thuật ngữ thoáng qua trong tâm anh em đều là những chủ đề thích hợp cho các bài tập của ngày hôm nay. Tính chất bên ngoài của chúng không quan trọng.

4. Chắc chắn rằng anh em không thay đổi khoảng thời gian giữa việc áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay cho những gì anh em nghĩ là dễ chịu và những gì anh em nghĩ là khó chịu. Vì mục đích của những bài tập này, không có sự khác biệt giữa chúng. Ở cuối buổi thực tập, Hãy thêm:

Nhưng ta buồn vì ta nhìn thấy một thế giới vô nghĩa.

5. Điều gì vô nghĩa thì không tốt cũng không xấu. Vậy thì, tại sao một thế giới vô nghĩa lại làm anh em buồn phiền? Nếu anh em có thể chấp nhận thế giới là vô nghĩa và để sự thật được viết lên đó cho anh em, điều đó sẽ làm cho anh em hạnh phúc khôn tả. Nhưng vì nó vô nghĩa, anh em buộc phải viết lên đó những gì anh em muốn nó trở thành. Đó là điều anh em nhìn thấy trong đó. Chính điều này mới thực sự vô nghĩa. Ẩn dưới lời của anh em là Lời của Chúa. Sự thật làm anh em buồn phiền bây giờ, nhưng khi lời của anh em bị xóa đi, anh em sẽ thấy Lời của Người. Đó là mục đích cuối cùng của những bài tập này.

6. Ba bốn lần là đủ để thực tập ý tưởng cho ngày hôm nay. Các tiết thực tập cũng không nên vượt quá một phút. Anh em thậm chí có thể thấy điều này quá dài. Hãy chấm dứt các bài tập bất cứ khi nào anh em cảm thấy căng thẳng.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Khi chúng ta muốn trải nghiệm sự tách biệt, những gì chúng ta đang thấy chẳng có ý nghĩa gì cả và vì vậy chúng ta cố gắng viết định nghĩa và câu chuyện của mình lên đó và trong định nghĩa của mình, chúng ta thậm chí còn định nghĩa những gì chúng ta đang thấy vô nghĩa là tốt và xấu.

-Đằng sau những hình ảnh và ảo tưởng mà ta nhìn thấy là Vương quốc Thiên đường đang ở ngay đây, lời Chúa đã được nói ra, ý muốn của Ngài là hoàn hảo và đã được thực hiện. Vì vậy chúng tôi đang cố gắng áp đặt ảo tưởng lên trên sự thật tuyệt đối.

-Ta nghĩ thế giới này là có nghĩa và có thể đem lại cho ta điều ta muốn nhưng khi ta nhận ra nó là vô nghĩa, ta trở nên lo lắng. Thế giới này là thế giới của hình tướng. Mọi hình tướng đều vô nghĩa và là sự phóng chiếu của tâm.

-Hôm nay ta sẽ từ bỏ những gì ta đặt lên thế giới và để sự thật được cho ta thấy. Ta không phán xét nó dù tốt hay xấu, tích cực hay tiêu cực bởi vì ta sẽ chạy theo những gì ta tin là tốt và lãng tránh những gì ta tin là xấu, nhưng nó vô nghĩa, không tốt không xấu. Ta không thể tìm thấy câu trả lời trong thế giới vô nghĩa. Đừng lãng phí thời gian tìm kiếm hy vọng nơi điều đó không có. Nhận ra điều này ta sẽ tiến nhanh trên con đường tỉnh thức.

-Một điều nữa từ bài học này, tất cả những gì ta thấy, tất cả những gì đang diễn ra trên thê giới dù chúng có thể rất khác nhau về hình thức hay mức độ, chúng đều như nhau và đều là ảo tưởng. Đó là lý do tại sao khi thực tập ta sẽ dành sự chú ý và thời gian như nhau cho tất cả chúng.