Bài 26: Suy nghĩ tấn công của ta đang tấn công khả năng bất khả xâm phạm của ta.

1. Rõ ràng là nếu anh em có thể bị tấn công, anh em không bất khả xâm phạm. Anh em thấy tấn công là một mối đe dọa thực sự. Đó là bởi vì anh em tin rằng anh em có thể thực sự tấn công. Và những gì có tác dụng qua anh em cũng phải có tác động lên anh em. Chính luật này cuối cùng sẽ cứu anh em, nhưng hiện tại anh em đang lạm dụng nó. Do đó, anh em phải học cách sử dụng nó vì lợi ích tốt nhất của mình, thay vì chống lại chúng.

2. Bởi vì những suy nghĩ tấn công của anh em sẽ được phóng chiếu nên anh em sẽ sợ bị tấn công. Và nếu anh em sợ bị tấn công, anh em phải tin rằng anh em không bất khả xâm phạm. Những suy nghĩ tấn công do đó khiến anh em dễ bị tổn thương trong chính tâm của mình, nơi những suy nghĩ tấn công tồn tại. Suy nghĩ tấn công và sự bất khả xâm phạm không thể được chấp nhận cùng nhau. Chúng mâu thuẫn với nhau.

3. Ý tưởng của ngày hôm nay giới thiệu suy nghĩ rằng anh em luôn tấn công chính mình trước tiên. Nếu những ý nghĩ tấn công phải dẫn đến niềm tin rằng anh em dễ bị tổn thương, tác dụng của chúng là làm anh em yếu đi trong chính mắt mình. Như vậy, chúng đã tấn công nhận thức của anh em về bản thân. Và bởi vì anh em tin vào chúng, anh em không còn có thể tin vào chính mình nữa. Một hình ảnh sai lệch về bản thân đã thay thế cho anh em thực sự là gì.

4. Thực tập với ý tưởng hôm nay sẽ giúp anh em hiểu rằng tính dễ tổn thương hoặc không dễ bị tổn thương là kết quả của chính suy nghĩ của mình. Không gì ngoài suy nghĩ của anh em có thể tấn công anh em. Không gì ngoài suy nghĩ của anh em có thể khiến anh em nghĩ rằng anh em dễ bị tổn thương. Và không gì ngoài suy nghĩ của anh em có thể chứng minh điều này không đúng.

5. Cần thực hiện sáu buổi thực tập để áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay. Nên cố gắng dành đủ hai phút cho mỗi buổi, mặc dù có thể giảm xuống còn một phút nếu cảm thấy quá khó chịu. Đừng giảm hơn nữa.

6. Thời gian thực tập nên bắt đầu bằng việc lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay, sau đó nhắm mắt lại và xem xét những vấn đề chưa được giải quyết mà kết quả của nó khiến anh em lo lắng. Sự lo lắng có thể biểu hiện dưới dạng trầm cảm, lo lắng, tức giận, cảm giác áp đặt, sợ hãi, dự cảm xấu hoặc bận tâm. Bất kỳ vấn đề nào chưa được giải quyết mà có xu hướng xuất hiện trở lại trong suy nghĩ của anh em trong ngày đều là một chủ đề thích hợp. Anh em sẽ không thể sử dụng quá nhiều chủ đề cho bất kỳ thời gian thực tập nào, vì mỗi chủ đề cần được dành nhiều thời gian hơn bình thường. Ý tưởng của ngày hôm nay nên được áp dụng như sau:

7. Trước tiên, hãy nêu tên tình huống:

Ta lo lắng về _________.

Sau đó, xem xét mọi kết quả có thể xảy ra với anh em trong trường hợp đó và khiến anh em lo lắng, hãy đề cập cụ thể đến từng kết quả và nói:

Ta sợ _________ sẽ xảy ra.

8. Nếu anh em đang thực hiện các bài tập đúng cách, anh em sẽ có khoảng năm hay sáu khả năng gây lo lắng cho mỗi tình huống mà anh em sử dụng, và có thể nhiều hơn nữa. Sẽ hữu ích hơn nhiều khi đề cập một vài tình huống một cách kỹ lưỡng hơn là đề cập đến nhiều tình huống. Khi danh sách các kết quả dự kiến cho mỗi tình huống tiếp tục, anh em có thể sẽ thấy một số trong đó, đặc biệt những kết quả xuất hiện vào lúc cuối, ít được anh em chấp nhận hơn. Tuy nhiên, hãy cố gắng đối xử với tất cả chúng như nhau trong khả năng của anh em.

9. Sau khi kể tên từng kết quả một mà anh em lo sợ, hãy nói với chính mình:

Ý nghĩ đó là một sự tấn công vào chính mình.

Kết thúc mỗi buổi thực tập bằng cách lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay một lần nữa.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_______________________________________________________________________________

Chú thich:

-Đó là một lời nhắc nhở hữu ích để biết rằng thực chất chúng ta chỉ là những ý tưởng trong tâm Chúa và rằng sự tách biệt chưa bao giờ xảy ra. Chúng ta hoàn toàn vô tội và sự vô tội của chúng ta là quy luật bất khả xâm phạm của chúng ta. Chúng ta không thể bị tấn công với tư cách là những ý tưởng, nhưng nếu chúng ta đang nuôi dưỡng những suy nghĩ tấn công trong tâm thì chúng ta phải tin rằng chúng ta không thể bất khả xâm phạm, khả năng miễn nhiễm của chúng ta đối với mọi cuộc tấn công.

-Tất cả nỗi sợ hãi đều là những suy nghĩ tấn công, sợ bệnh tật, sợ đau đớn, sợ xung đột, sợ bị bỏ rơi, sợ bị phản bội, sợ mất mát, dù nỗi sở là gì đều là những ý nghĩ tấn công. Chúng đến từ đâu? Chúng là niềm tin của chúng ta vào sự tách biệt, vào tội lỗi vì chúng ta tách biệt. Điều này đã chìm sâu trong vô thức của hệ thống tư duy của cái tôi.

-Chúng ta là những ý tưởng trong Tâm Chúa nhưng nếu ta tin ta là cái thân này là bằng chứng về sự tách biệt thành công khỏi Chúa là tinh thần thì ta cảm thấy tội lỗi và luôn ở trong trạng thái sợ hãi. Đó là những ý nghĩ tấn công mà ta sẽ phóng chiếu ra ngoài lên những anh em khác hay lên chính cái thân của ta. Và như vậy ta sẽ không còn là vô hại. Vì những suy nghĩ tấn công và sự vô hại không thể được chấp nhận ở cùng một nơi trong tâm vì chúng mâu thuẫn với nhau.

-Tất cả nỗi sợ hãi, cảm giác tội lỗi và những biểu hiện của nó dưới những hình thức khác nhau đều là những suy nghĩ tấn công.

-Suy nghĩ của chúng ta là thứ duy nhất có thể tấn công chúng ta. Chúng ta chưa hoàn toàn đến được điều đó, nhưng đó là tin tốt. Thực sự không có gì ngoài kia tấn công chúng ta. Chúng ta chỉ có thể đau khổ vì những suy nghĩ của chính mình và chúng ta có quyền kiểm soát chúng. Đó là ý nghĩa của việc chọn lại, trong mọi thời điểm chúng ta có thể chọn lại.

Leave a comment