1. Mục đích chính là ý nghĩa. Ý tưởng của ngày hôm nay giải thích tại sao những gì anh em thấy chẳng có ý nghĩa gì cả. Anh em không biết nó dùng để làm gì. Vì thế, nó vô nghĩa đối với anh em. Mọi thứ đều vì lợi ích tốt nhất của chính anh em. Đó là lý do của nó; đó là mục đích của nó; đó là ý nghĩa của nó. Chính khi nhận ra điều này mà các mục tiêu của anh em trở nên thống nhất. Chính khi nhận ra điều này mà những gì anh em nhìn thấy mới có ý nghĩa.
2. Anh em nhận thức thế giới và mọi thứ trong đó chỉ có ý nghĩa khi xét về mục tiêu của cái tôi. Những mục tiêu này không liên quan gì đến lợi ích tốt nhất của chính anh em, bởi vì cái tôi không phải là anh em. Sự đồng nhất sai lầm này làm cho anh em không có khả năng hiểu được bất cứ điều gì dùng để làm gì. Kết quả là anh em chắc chắn phải lạm dụng nó. Khi anh em tin điều này, anh em sẽ cố gắng rút lại các mục tiêu anh em đã gán cho thế giới, thay vì cố gắng củng cố chúng.
3. Một cách khác để mô tả các mục tiêu anh em hiện đang nhận thức là nói rằng tất cả chúng đều quan tâm đến lợi ích “cá nhân.” Vì anh em không có lợi ích cá nhân nên mục tiêu của anh em thực sự chẳng quan tâm đến điều gì cả. Đó đó, khi trân trọng chúng, anh em hoàn toàn không có mục tiêu nào cả. Và như vậy anh em không biết bất cứ điều gì dùng để làm gì.
4. Trước khi anh em có thể hiểu được ý nghĩa của các bài tập hôm nay, cần phải suy nghĩ thêm một điều nữa. Ở cấp độ bề ngoài nhất, anh em nhận ra được mục đích. Tuy nhiên, mục đích không thể được hiểu ở những cấp độ này. Ví dụ, anh em hiểu rằng một điện thoại dùng để nói chuyện với người không ở gần anh em. Điều anh em không hiểu là anh em muốn liên lạc với anh ấy vì lý do gì. Và chính điều này làm cho việc liên lạc với anh ấy có ý nghĩa hay không.
5. Điều quan trọng cho việc học của anh em là sẵn sàng từ bỏ những mục tiêu mà anh em đã đặt ra cho mọi thứ. Nhận ra rằng chúng vô nghĩa, thay vì “tốt” hay “xấu,” là cách duy nhất để đạt được điều này. Ý tưởng cho ngày hôm nay là một bước đi theo hướng này.
6. Cần thực hiện sáu buổi thực tập, mỗi lần kéo dài hai phút. Mỗi buổi thực tập nên bắt đầu bằng việc lặp lại chậm rãi ý tưởng của ngày hôm nay, sau đó nhìn xung quanh và để ánh mắt dừng lại ở bất cứ điều gì thu hút sự chú ý của anh em, gần hay xa, “quan trọng” hay “không quan trọng,” “là người” hay “không phải là người.” Hãy để mắt đến từng đối tượng anh em chọn, và nói, ví dụ:
Ta không biết cái ghế này dùng để làm gì.
Ta không biết cây bút chì này dùng để làm gì.
Ta không biết bàn tay này dùng để làm gì.
Hãy nói điều này khá chậm rãi, không rời mắt khỏi đối tượng cho đến khi anh em đã nói xong về nó. Sau đó chuyển sang đối tượng tiếp theo, và áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay như trước.
*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Moi thứ luôn vì lợi ích tốt nhất của chúng ta một khi chúng ta giao nó cho Thánh Linh là tâm đúng đắn của ta để thay đổi mục đích của nó một cách thần thánh. Vì vậy, đó không bao giờ là những gì cái tôi đã quyết định và những gì nó nghĩ rằng nó biết nhưng ở trạng thái phó thác cho phép Thánh Linh dạy ta, khi ấy mọi thứ đều vì điều tốt nhất của ta, lợi ích tốt nhất của ta.
-Vì ta không có lợi ích cá nhân nên mục tiêu của ta thực sự không quan tâm đến điều gì bởi vì cái tôi tin rằng nó quan tâm đến lợi ích cá nhân lại không tồn tại. Vậy nên cái ta ảo tưởng vẫn đang tìm kiếm và nghĩ rằng nó có những mục tiêu cá nhân, vẫn nghĩ rằng nếu ta đạt được điều này, nếu ta đạt được điều kia thì ta sẽ hạnh phúc. Đó chính là cái tôi. Đây là vấn đề lớn cần gở bỏ từ từ và nó sẽ được thực hiện từng bước nhờ sự hướng dẫn của Thánh Linh.
-Ý nghĩa duy nhất của bất cứ thứ gì là ta đang sử dụng nó để làm gì. Cái tôi sử dụng mọi thứ để tự vệ hoặc vì lợi ích cá nhân nhưng bên dưới tất cả những điều đó là ý nghĩa thực sự nếu ta không lôi quá khứ ra phía trước và nhận ra rằng trong trạng thái kinh ngạc chưa từng thấy bất cứ điều gì trước đây và để Thánh Linh cho ta biết nó là gì thì nó sẽ có ý nghĩa hơn nhiều so với việc cái tôi cố gắng tạo ra điều gì đó có ý nghĩa từ vô nghĩa.
-Ta thực sự không hiểu mục đích thực sự của mọi thứ là gì và sẽ để mục đích thực sự của chúng được chỉ ra cho ta thấy. Khi ấy mục tiêu của ta sẽ trở nên thống nhất vì mọi thứ có cùng một ý nghĩa.