Bài 17: Ta không thấy những điều trung lập.

1. Ý tưởng này là bước tiến nữa theo hướng xác định nguyên nhân và kết quả như nó thực sự vận hành trên thế giới. Anh em không thấy những điều trung lập bởi vì anh em không có những suy nghĩ trung lập. Luôn luôn là ý nghĩ đến trước, bất chấp sự cám dỗ để tin rằng mọi chuyện là ngược lại. Đây không phải là cách thế giới nghĩ, nhưng anh em phải học được rằng đó là cách anh em nghĩ. Nếu không như vậy, nhận thức sẽ không có nguyên nhân, và chính nó sẽ là nguyên nhân của thực tại. Vì tính chất hay thay đổi của nó, điều này khó có thể xảy ra.

2. Khi áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay, hãy nói với chính mình, với mắt mở:

Ta không thấy những thứ trung lập bởi vì ta không có những suy nghĩ trung lập.

Sau đó nhìn xung quanh anh em, nhìn lướt qua từng thứ mà anh em để ý đủ lâu để nói:

Ta không thấy một _____ trung lập, bởi vì những suy nghĩ của ta về _________ là không trung lập.

Ví dụ, ta có thể nói:

Ta không nhìn thấy một bức tường trung lập, bởi vì suy nghĩ của ta về những bức tường là không trung lập.

Ta không thấy một cái thân trung lập, bởi vì suy nghĩ của ta về cái thân là không trung lập.

3. Như thường lệ, điều cần thiết là không phân biệt giữa những gì anh em tin là có tri giác hay vô tri; dễ chịu hay khó chịu. Bất kể anh em có thể tin vào điều gì, anh em cũng không thấy bất cứ điều gì thực sự sống động hoặc thực sự vui vẻ. Đó là bởi vì anh em chưa nhận biết được bất kỳ suy nghĩ nào thực sự đúng, và do đó thực sự hạnh phúc.

4. Nên thực hiện ba hay bốn buổi thực tập cụ thể, và yêu cầu không ít hơn ba để đạt được lợi ích tối đa, ngay cả khi anh em gặp phải sự phản kháng. Tuy nhiên, nếu anh em thấy như vậy, thời gian thực tập có thể giảm xuống ít hơn một phút, đó là cách đề nghị khác.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

_________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Suy nghĩ luôn là điều đến trước, không phải là điều mà chúng ta dường như cảm nhận được qua mắt hay qua các giác quan khác. Thế giới không xảy ra với chúng ta, thế giới đang xảy ra từ chúng ta, bởi chúng ta. Suy nghĩ của chúng ta được phóng chiếu ra ngoài, chúng ta đang nhìn thấy nội dung của niềm tin của mình và niềm tin đã có ở đó, ý nghĩ đã có ở đó trước tiên và sau đó chúng ta thấy những gì chúng ta muốn thấy. Chúng tôi thực sự đặt nó ở đó,

-Chúng ta đã được dạy qua hệ thống tư duy của cái tôi rằng chúng ta chịu tác động của những hiện tượng bên ngoài như thiên nhiên, bệnh tật. Chúng thực sự là nguyên nhân và chúng ta là kết quả. Chúng ta luôn là nạn nhân của những thế lực bên ngoài chúng ta. Chúng ta bị xã hội nhào nặn. Nhưng sự thật đảo ngược hoàn toàn là suy nghĩ luôn đến trước bất chấp sự cám dỗ theo chiều ngược lại.

-Vì vậy chúng ta là nguyên nhân của những suy nghĩ của chúng ta. nguyên nhân của những gì chúng ta đang trải qua, nên ta không thấy những thứ trung lập ở đâu cả vì ta không có suy nghĩ trung lập. Những gì ta thấy luôn là kết quả của những gì ta nghĩ mà không phải là chiều ngược lại.

-Ví dụ ta không nhìn thấy một cái thân trung lập bởi vì suy nghĩ của ta về cái thân không trung lập. phải vậy không? Ta liên tục phán xét cái thân, đánh giá chúng tốt, xấu. Chúng ta đã có ý kiến ​​và phán xét về những điều này, và đó là cách những điều đó sẽ xuất hiện với chúng ta.

-Vì vậy, nếu chúng ta đang nuôi dưỡng những suy nghĩ sợ hãi về cái thân của mình. Chúng ta sẽ thể hiện chúng. Nếu ai đó dường như mắc bệnh, điều đó có nghĩa là họ phải có niềm tin về điều đó trước khi họ có thể trải nghiệm nó.

-Đó là lý do tại sao việc luôn cảnh giác với những suy nghĩ mà chúng ta đang nghĩ đến lại rất quan trọng. Và chỉ những suy nghĩ mà tâm ta nghĩ cùng Chúa mới là thật. Vì vậy, khi những suy nghĩ khác đến, ta có thể biết rằng đây không phải là suy nghĩ thực sự của ta, chúng thuộc về cái tôi.

Leave a comment