Bài 15: Suy nghĩ của ta là những hình ảnh mà ta đã tạo ra.

1. Chính vì những suy nghĩ mà anh em nghĩ xuất hiện dưới dạng hình ảnh nên anh em không nhận ra chúng là hư vô. Anh em nghĩ rằng anh em nghĩ về chúng, và vì thế anh em nghĩ rằng anh em nhìn thấy chúng. Đây là cách “cái thấy” của anh em được tạo ra. Đây là chức năng mà anh em đã trao cho đôi mắt thường của mình. Đó không phải là thấy. Đó là việc tạo ra hình ảnh. Nó chiếm chỗ của cái thấy, thay thế nhãn quan bằng ảo tưởng.

2. Ý tưởng giới thiệu về quá trình tạo ra hình ảnh mà anh em gọi là thấy sẽ không có nhiều ý nghĩa đối với anh em. Anh em sẽ bắt đầu hiểu điều đó khi anh em nhìn thấy các viền ánh sáng nhỏ xung quanh những đồ vật quen thuộc mà anh em nhìn thấy bây giờ. Đó là khởi đầu của nhãn quan thực sự. Anh em có thể chắc chắn rằng nhãn quan thực sự sẽ đến nhanh chóng khi điều này xảy ra.

3. Khi chúng ta tiếp tục, anh em có thể có nhiều “tình tiết ánh sáng.” Chúng có thể có nhiều hình thức khác nhau, một số trong đó khá bất ngờ. Đừng sợ chúng. Chúng là những dấu hiệu cho thấy cuối cùng anh em đã mở mắt. Chúng sẽ không kéo dài, bởi vì chúng chỉ tượng trưng cho nhận thức thực sự, và chúng không liên quan đến cái biết. Những bài tập này sẽ không tiết lộ cái biết cho anh em. Nhưng chúng sẽ chuẩn bị đường đến đó.

4. Khi thực hành ý tưởng cho ngày hôm nay, đầu tiên hãy lặp lại nó với chính mình, và sau đó áp dụng nó cho bất cứ thứ gì anh em nhìn thấy xung quanh anh em, sử dụng tên của nó và để mắt vào đó khi anh em nói:

Cái _________ này là một hình ảnh mà ta đã tạo ra.

Cái _________ kia là một hình ảnh mà ta đã tạo ra.

Không cần thiết phải bao gồm một số lớn các đối tượng cụ thể để áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay. Tuy nhiên, điều cần thiết là tiếp tục nhìn vào từng đối tượng trong khi anh em lặp lại ý tưởng đó với chính mình. Ý tưởng nên được lặp lại khá chậm rãi mỗi lần.

5. Mặc dù rõ ràng là anh em sẽ không thể áp dụng ý tưởng này cho rất nhiều thứ trong khoảng một phút thực tập được khuyến khích, hãy cố gắng lưa chọn càng ngẫu nhiên càng tốt. Thời gian thực tập sẽ ít hơn một phút nếu anh em bắt đầu cảm thấy khó chịu. Không có nhiều hơn ba buổi áp dụng cho ý tưởng ngày hôm nay trừ khi anh em cảm thấy hoàn toàn thoải mái với nó, và đừng vượt quá bốn lần. Tuy nhiên, ý tưởng này có thể được áp dụng khi cần thiết suốt cả ngày.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

_________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Như vậy, ta không thể nhìn thấy nó trừ khi ta nghĩ đến nó trước tiên. Chúng ta đang nhìn thấy niềm tin của mình. Đó là một hình ảnh trong tâm mà chúng ta phóng chiếu ra ngoài và chúng ta gọi đó là sự nhìn thấy. Vậy nếu ta thấy điều gì đó tốt hay xấu như ta phân loại nó, thì đó hẳn là vì ta muốn thấy điều đó, ta đặt nó ở đó, nhưng ta không ý thức được rằng ta muốn thấy nó.

-Vậy thì chúng ta thực sự đang nhìn thấy gì? Bất kỳ khoảnh khắc nào ta bị thách thức bởi những gì mắt cơ thể đang nhìn thấy và những gì cái tôi đang diễn giải, nếu ta bị thách thức bởi điều đó, ta nhớ lại khoảnh khắc đó ta đang nhìn thấy một ảo tưởng vô nghĩa ở đây. Trong trái tim ta lúc đó, ta cảm thấy ta muốn mời Thánh Linh tiết lộ cho ta biết sự thật đằng sau tất cả những điều này. Và điều xảy ra là những gì ta đang thấy trở nên trong suốt hơn và kém rắn chắc hơn.

-Khi ta hướng về Chúa Thánh Thần, mọi thứ trở nên bớt đậm đặc hơn, nhẹ nhàng hơn và có nhiều tình yêu hơn, những trải nghiệm yêu thương. Nhưng khi ta đang đối mặt và bị dẫn dắt bởi hệ thống suy nghĩ của cái tôi, đó là đi vào bóng tối thực sự và cuối cùng là cái chết.

-Đó là sự khởi đầu để nhìn thấy ý nghĩa đằng sau sự vô nghĩa và nếu nó có ý nghĩa thì đó là từ Chúa và nếu nó đến từ Chúa thì đó là tinh thần, đó là ánh sáng. Toàn bộ chức năng và mục đích của nó là tình yêu và vì vậy tất cả những điều đó đều là rung động cao nhất, tất cả đều là ánh sáng.

-Chúng ta đang thấy ánh sáng bị biến dạng và sự biến dạng làm cho ánh sáng trở thành vật chất và dày đặc. Nó giống như một phổ liên tục tùy thuộc vào vị trí của mình nhưng ta sẽ bắt đầu nhìn thấy ánh sáng khi ta mong muốn điều đó, khi ta buông bỏ điều vô nghĩa. Ta không biết bất cứ điều gì là để làm gì, ta biết những gì tôi đang thấy là một sự bóp méo, ta cầu xin Thánh Linh cho ta thấy điều gì là đúng, điều gì có ý nghĩa ở đây.

-Thế giới bên ngoài chỉ là hình ảnh của thế giới bên trong. Chúng không khác nhau, chỉ là một và tất cả đều ở trong tâm của ta.

Leave a comment