1. Ý tưởng hôm nay thực sự là một hình thức khác của ý tưởng trước đó, ngoại trừ nó cụ thể hơn về cảm xúc được khơi gợi. Thực ra, một thế giới vô nghĩa là điều không thể. Không có gì không có ý nghĩa mà tồn tại. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là anh em sẽ không nghĩ rằng anh em nhận thức được điều gì đó không có ý nghĩa. Ngược lại, anh em sẽ đặc biệt dễ nghĩ rằng anh em thực sự nhận thức được nó.
2. Nhận ra sự vô nghĩa khơi dậy sự lo lắng tột độ trong tất cả những người bị tách rời. Nó thể hiện một tình huống trong đó Chúa và cái tôi “thách thức” nhau xem ý nghĩa của ai sẽ được ghi vào khoảng trống mà sự vô nghĩa mang lại. Cái tôi lao vào một cách điên cuồng để thiết lập những ý tưởng của riêng mình ở đó, lo sợ rằng khoảng trống đó có thể được sử dụng để chứng minh sự bất lực và tính không có thực của chính nó. Và chỉ riêng điều này thì nó đúng.
3. Do đó, điều cần thiết là anh em phải học cách nhận ra sự vô nghĩa, và chấp nhận nó mà không sợ hãi. Nếu anh em sợ hãi, chắc chắn rằng anh em sẽ gán cho thế giới những thuộc tính mà nó không có, và lấp đầy nó bằng những hình ảnh không tồn tại. Đối với cái tôi, ảo tưởng là những thiết bị bảo vệ, như chúng cũng phải như vậy đối với anh em, người tự đồng nhất mình với cái tôi.
4. Các bài tập hôm nay, nên được thực hiện ba hoặc bốn lần tối đa không quá một phút mỗi lần, sẽ được thực tập theo cách hơi khác với những lần trước. Mắt nhắm lại, lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay với chính mình. Sau đó mở mắt ra, và từ từ nhìn xung quanh anh em và nói:
Ta đang nhìn một thế giới vô nghĩa.
Lặp lại câu nói này với chính mình khi anh em nhìn xung quanh. Sau đó nhắm mắt, và kết luận bằng:
Một thế giới vô nghĩa sinh ra nỗi sợ hãi bởi vì ta nghĩ ta đang cạnh tranh với Chúa.
5. Anh em có thể thấy khó tránh khỏi sự phản kháng, dưới hình thức này hay hình thức khác, đối với tuyên bố kết luận này. Dù sự phản kháng có thể xảy ra dưới bất cứ hình thức nào, hãy tự nhắc nhở bản thân rằng chúng ta thực sự sợ hãi một ý nghĩ như thế vì sự “trả thù” của “kẻ thù.” Anh em không được mong đợi phải tin vào tuyên bố này vào thời điểm này, và có thể sẽ bác bỏ nó là vô lý. Dù vậy, hãy lưu ý cẩn thận bất kỳ dấu hiệu sợ hãi nào, dù công khai hay ngấm ngầm mà nó có thể gây ra.
6. Đây là cố gắng đầu tiên của chúng ta trong việc nêu rõ mối quan hệ nhân quả thuộc loại mà anh em còn rất thiếu kinh nghiệm trong việc nhận biết. Đừng chú tâm vào câu kết luận, và thậm chí đừng cố gắng nghĩ đến nó ngoại trừ trong những lúc thực tập. Hiện tại như vậy là đủ.
^Ghi chú: xem bản gốc tại đây.
__________________________________________________________________________________________
Chú thích:
-Nếu Chúa là nguyên nhân duy nhất, Chúa là Đấng tạo dựng duy nhất và ý Chúa là ý muốn duy nhất và đã thực hiện xong, khi đó, tất nhiên, mọi việc Chúa làm đều có ý nghĩa vì đó là sự mở rộng của chính Chúa. Toàn bộ mục đích của sự tạo dựng của Chúa là Chúa sẽ trải nghiệm chính mình thông qua các ý tưởng của Chúa, chính chức năng của tất cả các ý tưởng của Chúa đều có ý nghĩa cao cả. Ý nghĩa duy nhất là có Chúa biết về chính mình. Vì vậy những gì tách biệt với Chúa, ngược lại với Chúa đều vô nghĩa và không tồn tại.
-Những gì ta nhìn thấy trên thế giới là vô nghĩa và không tồn tại. Một thế giới vô nghĩa thì không thể gây sợ hãi vì nó không tồn tại nhưng nó trở nên đáng sợ vì ta đã cho nó tất cả ý nghĩa mà nó dường như có.