Bài 12: Ta buồn vì ta thấy một thế giới vô nghĩa.

1. Tầm quan trọng của ý tưởng này nằm ở chỗ nó chứa đựng sự điều chỉnh cho một sai lệch lớn về nhận thức. Anh em nghĩ rằng điều làm cho anh em buồn phiền là một thế giới đáng sợ, hoặc một thế giới buồn bã, hoặc một thế giới bạo lực, hoặc một thế giới điên rồ. Tất cả những thuộc tính này đều được anh em gán cho nó. Thế giới tự nó là vô nghĩa.

2. Những bài tập này được thực hiện với mắt mở. Hãy nhìn xung quanh anh em, lần này khá chậm rãi. Cố gắng giữ nhịp điệu để cho việc chuyển chậm rãi ánh nhìn của anh em từ vật này sang vật kia diễn ra trong một khoảng thời gian khá đều đặn. Đừng để thời gian chuyển đổi trở nên ngắn hơn hoặc dài hơn rõ rệt, nhưng thay vào đó, cố gắng giữ nhịp độ nhịp nhàng, đều đặn xuyên suốt. Những gì anh em nhìn thấy không quan trọng. Anh em dạy chính mình điều này khi anh em dành sự chú ý và thời gian như nhau cho bất cứ cái gì anh em nhìn vào. Đây là bước khởi đầu trong việc học cách coi trọng mọi thứ như nhau.

3. Khi anh em nhìn xung quanh, hãy nói với chính mình:

Ta nghĩ ta nhìn thấy một thế giới đáng sợ, một thế giới nguy hiểm, một thế giới thù địch, một thế giới buồn bã, một thế giới độc ác, một thế giới điên rồ,

Và vân vân, sử dụng bất cứ thuật ngữ mô tả nào tình cờ đến với anh em. Nếu thuật ngữ có vẻ tích cực hơn là tiêu cực đến với anh em, hãy bao gồm cả chúng. Ví dụ, anh em có thể nghĩ về “một thế giới tốt đẹp,” hay “một thế giới thỏa mãn.” Nếu những từ ngữ như thế đến với anh em, hãy sử dụng chúng cùng với những điều còn lại. Anh em có thể chưa hiểu tại sao những tính từ “dễ thương” này lại thuộc về những bài tập này nhưng hãy nhớ rằng một “thế giới tốt đẹp” hàm ý một thế giới “xấu”, và một “thế giới thỏa mãn“ hàm ý một thế giới “không thỏa mãn“. Tất cả các thuật ngữ thoáng qua trong tâm anh em đều là những chủ đề thích hợp cho các bài tập của ngày hôm nay. Tính chất bên ngoài của chúng không quan trọng.

4. Chắc chắn rằng anh em không thay đổi khoảng thời gian giữa việc áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay cho những gì anh em nghĩ là dễ chịu và những gì anh em nghĩ là khó chịu. Vì mục đích của những bài tập này, không có sự khác biệt giữa chúng. Ở cuối buổi thực tập, Hãy thêm:

Nhưng ta buồn vì ta nhìn thấy một thế giới vô nghĩa.

5. Điều gì vô nghĩa thì không tốt cũng không xấu. Vậy thì, tại sao một thế giới vô nghĩa lại làm anh em buồn phiền? Nếu anh em có thể chấp nhận thế giới là vô nghĩa và để sự thật được viết lên đó cho anh em, điều đó sẽ làm cho anh em hạnh phúc khôn tả. Nhưng vì nó vô nghĩa, anh em buộc phải viết lên đó những gì anh em muốn nó trở thành. Đó là điều anh em nhìn thấy trong đó. Chính điều này mới thực sự vô nghĩa. Ẩn dưới lời của anh em là Lời của Chúa. Sự thật làm anh em buồn phiền bây giờ, nhưng khi lời của anh em bị xóa đi, anh em sẽ thấy Lời của Người. Đó là mục đích cuối cùng của những bài tập này.

6. Ba bốn lần là đủ để thực tập ý tưởng cho ngày hôm nay. Các tiết thực tập cũng không nên vượt quá một phút. Anh em thậm chí có thể thấy điều này quá dài. Hãy chấm dứt các bài tập bất cứ khi nào anh em cảm thấy căng thẳng.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

Bài trướcBài sau

______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Khi chúng ta muốn trải nghiệm sự tách biệt, những gì chúng ta đang thấy chẳng có ý nghĩa gì cả và vì vậy chúng ta cố gắng viết định nghĩa và câu chuyện của mình lên đó và trong định nghĩa của mình, chúng ta thậm chí còn định nghĩa những gì chúng ta đang thấy vô nghĩa là tốt và xấu.

-Đằng sau những hình ảnh và ảo tưởng mà ta nhìn thấy là Vương quốc Thiên đường đang ở ngay đây, lời Chúa đã được nói ra, ý muốn của Ngài là hoàn hảo và đã được thực hiện. Vì vậy chúng tôi đang cố gắng áp đặt ảo tưởng lên trên sự thật tuyệt đối.

-Ta nghĩ thế giới này là có nghĩa và có thể đem lại cho ta điều ta muốn nhưng khi ta nhận ra nó là vô nghĩa, ta trở nên lo lắng. Thế giới này là thế giới của hình tướng. Mọi hình tướng đều vô nghĩa và là sự phóng chiếu của tâm.

-Hôm nay ta sẽ từ bỏ những gì ta đặt lên thế giới và để sự thật được cho ta thấy. Ta không phán xét nó dù tốt hay xấu, tích cực hay tiêu cực bởi vì ta sẽ chạy theo những gì ta tin là tốt và lãng tránh những gì ta tin là xấu, nhưng nó vô nghĩa, không tốt không xấu. Ta không thể tìm thấy câu trả lời trong thế giới vô nghĩa. Đừng lãng phí thời gian tìm kiếm hy vọng nơi điều đó không có. Nhận ra điều này ta sẽ tiến nhanh trên con đường tỉnh thức.

-Một điều nữa từ bài học này, tất cả những gì ta thấy, tất cả những gì đang diễn ra trên thê giới dù chúng có thể rất khác nhau về hình thức hay mức độ, chúng đều như nhau và đều là ảo tưởng. Đó là lý do tại sao khi thực tập ta sẽ dành sự chú ý và thời gian như nhau cho tất cả chúng.

Leave a comment