Bài 31: Ta không phải là nạn nhân của thế giới mà ta nhìn thấy.

1. Ý tưởng của ngày hôm nay là phần giới thiệu về tuyên bố giải thoát của anh em. Một lần nữa, ý tưởng này nên được áp dụng cho cả thế giới anh em nhìn thấy bên ngoài và thế giới anh em nhìn thấy bên trong. Khi áp dụng ý tưởng này, chúng ta sẽ sử dụng một hình thức thực tập sẽ được sử dụng ngày càng nhiều, với những thay đổi sẽ được chỉ ra. Nói chung, hình thức bao gồm hai khía cạnh, một là anh em áp dụng ý tưởng một cách đều đặn, và khía cạnh kia bao gồm việc áp dụng ý tưởng thường xuyên trong suốt cả ngày.

2. Cần có hai buổi thực tập dài với ý tưởng cho ngày hôm nay, một vào buổi sáng và một vào buổi tối. Khuyến nghị từ ba đến năm phút cho mỗi buổi. Trong thời gian đó, hãy nhìn quanh anh em một cách chậm rãi trong khi lặp lại ý tưởng đó hai hoặc ba lần. Sau đó, nhắm mắt lại, và áp dụng cùng một ý tưởng cho thế giới bên trong của anh em. Anh em sẽ thoát khỏi cả hai cùng một lúc, vì bên trong là nguyên nhân của bên ngoài.

3. Khi anh em khảo sát thế giới nội tâm của mình, chỉ cần để bất kỳ ý nghĩ nào lướt qua tâm của anh em đều được anh em nhận biết, mỗi suy nghĩ sẽ được xem xét trong giây lát, và sau đó được thay thế bằng ý nghĩ tiếp theo. Cố gắng không thiếp lập bất kỳ loại thứ bậc nào giữa chúng. Quan sát chúng đến và đi một cách thản nhiên nhất có thể. Đừng để tâm đến bất cứ điều gì cụ thể, mà hãy cố gắng để dòng suy nghĩ trôi qua đều đặn và bình thản, mà không cần bất kỳ sự đầu tư đặc biệt nào từ phía anh em. Khi anh em ngồi và lặng lẽ quan sát những suy nghĩ của mình, hãy lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay với chính mình thường xuyên như anh em muốn, nhưng không có cảm giác vội vã.

4. Ngoài ra, hãy lặp lại ý tưởng cho ngày hôm nay thường xuyên nhất có thể trong ngày. Hãy nhắc nhở bản thân rằng anh em đang tuyên bố độc lập nhân danh quyền tự do của chính mình. Và trong sự tự do của anh em là sự tự do của thế giới.

5. Ý tưởng cho ngày hôm nay cũng là một ý tưởng đặc biệt hữu ích để sử dụng như một sự đáp lại đối với bất kỳ hình thức cám dỗ nào có thể xuất hiện. Đó là lời tuyên bố rằng anh em sẽ không nhương bộ, và tự trói buộc mình.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

_______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Đó là một tuyên bố quan trọng, ta không phải là nạn nhân của thế giới mà ta nhìn thấy. Ta có thể thấy một số sự thật trong đó nhưng cũng có những lĩnh vực mà ta từ chối áp dụng ý tưởng. Vì vậy, chúng ta cần sự cởi mở khi đi sâu vào vấn đề này. Chúng ta không cần phải đồng ý với nó, thậm chí là không hiểu rõ ràng về nó.

-Chính là sự lựa chọn đầu tiên của chúng ta, quyết định đầu tiên của chúng ta để trải nghiệm cảm giác tách biệt khỏi Đấng tạo dựng ra mình đã tạo ra thế giới này và thấy rằng cái ta tách biệt trong thế giới đó là nạn nhân của nó. Tâm của chúng ta, thế giới bên trong của chúng ta là nguyên nhân của thế giới bên ngoài.

-Bất cứ lúc nào ta thấy ta là nạn nhân của thế giới bên ngoài thì nguyên nhân không phải ở ngoài kia, tất cả đều là sự phóng chiếu từ tâm chúng ta. Đây là việc thực sự lớn. Đây là bước tiến lớn đầu tiên chuyển sang đưa mọi việc về lại cho tâm nơi duy nhất sự chữa lành thực sự có thể xảy ra.

-Ta không phải là nạn nhân của thế giới mà ta nhìn thấy, ta cũng không phải là nạn nhân của những suy nghĩ của ta. Ta đã tạo ra chúng và ta có thể từ bỏ chúng.

Bài 30: Chúa ở trong mọi thứ ta nhìn thấy vì Chúa ở trong tâm ta.

1. Ý tưởng của ngày hôm nay là bước khởi đầu cho nhãn quan. Từ ý tưởng này thế giới sẽ mở ra trước mắt anh em, và anh em sẽ nhìn vào nó và thấy trong đó những gì anh em chưa từng thấy trước đây. Những gì anh em nhìn thấy trước đây thậm chí sẽ không được anh em nhìn thấy một cách rõ ràng.

2. Hôm nay chúng ta cố gắng sử dụng một loại “phép chiếu” mới. Chúng ta không cố gắng loại bỏ những gì chúng ta không thích bằng cách nhìn thấy nó ở bên ngoài. Thay vào đó, chúng ta đang cố gắng nhìn thấy trên thế giới những gì trong tâm của chúng ta, và những gì chúng ta muốn nhận ra đều ở đó. Vì vậy, chúng ta đang cố gắng hợp nhất với những gì chúng ta thấy, thay vì giữ nó tách biệt khỏi chúng ta. Đó là sự khác biệt cơ bản giữa nhãn quan và cách anh em nhìn thấy.

3. Ý tưởng của ngày hôm nay nên được áp dụng thường xuyên nhất có thể trong ngày. Bất cứ khi nào anh em có thời gian, hãy lặp lại điều đó với chính mình một cách chậm rãi, nhìn quanh anh em, và cố gắng nhận ra rằng ý tưởng đó áp dụng cho mọi thứ anh em nhìn thấy ngay bây giờ, hoặc có thể nhìn thấy bây giờ nếu nó ở trong tầm nhìn của anh em.

4. Nhãn quan thực sự không bị giới hạn trong các khái niệm như “gần” và “xa.” Để giúp anh em bắt đầu làm quen với ý tưởng này, hãy thử nghĩ về những gì nằm ngoài phạm vi hiện tại của anh em cũng như những gì anh em có thể thực sự nhìn thấy, khi anh em áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay.

5. Nhãn quan thực sự không những không bị giới hạn bởi không gian và khoảng cách, mà còn hoàn toàn không phụ thuộc vào mắt thường. Tâm là nguồn duy nhất của nó. Để giúp anh em trở nên quen thuộc hơn với ý tưởng này, hãy dành vài buổi thực tập để áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay với mắt nhắm lại, sử dụng bất cứ chủ đề nào xuất hiện trong tâm, và nhìn vào bên trong hơn là bên ngoài. Ý tưởng của ngày hôm nay áp dụng như nhau cho cả hai.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

_________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Tâm ta bị phân tách làm hai và trong khi chúng ta mong muốn sự tách biệt ta nhìn bằng tâm của cái tôi. Chúng ta dành toàn bộ sự chú ý và tập trung vào hệ thống suy nghĩ của cái tôi và mục đích duy nhất của nó là chứng minh rằng sự tách biệt đã xảy ra. Vì vậy thay vì tạo phẩm thống nhất của Chúa, nó nhìn ra ngoài bằng mắt thường để nhìn thấy những hình ảnh đáng sợ và kết quả là hàng triệu cái thân riêng biệt, tâm riêng biệt, quan điểm riêng biệt, mục tiêu riêng biệt, và mong muốn riêng biệt.

-Đó là cách thế giới vận hành và chúng ta được yêu cầu thay đổi và bắt đầu nhận ra rằng ta có thể từ bỏ hệ thống suy nghĩ cái tôi và bắt đầu kết hợp với tâm đúng đắn của mình, Và ta bắt đầu nhìn với Chúa và những gì Người thấy chỉ là sự hợp nhất, tính toàn thể, tình yêu thương, không có sự tách biệt và riêng biệt.

-Nhãn quan thực sự không bị giới hạn bởi không gian và khoảng cách, và hoàn toàn không phụ thuộc vào mắt thường. Tâm là nguồn duy nhất của nó. Đây là việc lớn. Chúng ta có nhãn quan mà không cần cái thân, điều này có nghĩa chúng ta không phải là cái thân. Chúng ta không dựa vào cái thân với các giác quan của nó để cho ta biết thực tại là gì, chúng ta cởi mở tâm để Thánh Linh trong tâm ta nhìn cùng ta và đó là nhãn quan Christ. Chúng ta thực sự đang bước vào sự vô tận.

-Hãy nhắm mắt lại và tưởng tượng một hành tinh xa xôi cách trái đất hàng triệu năm ánh sáng một cách sống động với màu sắc và chuyển động của nó. Phải mất bao lâu để vượt qua khoảng cách hàng triệu triệu năm ánh sáng đó trong tâm ta? Không mất chút thời gian nào, nó ngay đó trong tâm ta.

-Bài tập này cũng có thể áp dụng với người thân yêu đã mất hoặc những người sống cách xa với chúng ta, hãy nhắm mắt lại và hình dung sự hiệp nhất với họ. Đó là một bài tập mở rộng trái tim thực sự để làm điều tuyệt vời không có giới hạn khi chúng ta mang nó ra khỏi thế giới của vật chất và trở lại với tâm.

-Chúa ở trong mọi thứ ta thấy vì tâm ta và tâm Chúa là một. Và vì Chúa là tình yêu thương, nên tất cả những gì ta nhìn thấy hoặc là biểu hiện của tình yêu thương hoặc là tiếng kêu gọi yêu thương. Nếu đó là tiêng kêu cầu yêu thương thì sự đáp lại phải là tình yêu thương, là sự tha thứ, không thể là sự phán xét hay đổ lỗi hay là cái gì khác tương tự như vậy.

Bài 29: Chúa ở trong mọi thứ ta nhìn thấy.

1. Ý tưởng của ngày hôm nay giải thích tại sao anh em có thể nhìn thấy mọi mục đích trong mọi việc. Nó giải thích tại sao không có gì tách biệt, tự nó hoặc trong chính nó. Và nó giải thích tại sao không có gì anh em nhìn thấy có ý nghĩa gì cả. Thực ra, nó giải thích mọi ý tưởng mà chúng ta đã sử dụng cho đến nay, cũng như tất cả những ý tưởng tiếp theo. Ý tưởng của ngày hôm nay là toàn bộ cơ sở cho nhãn quan.

2. Anh em có thể sẽ thấy rất khó nắm bắt được ý tưởng này ở thời điểm này. Anh em có thể thấy nó ngớ ngẩn, bất kính, vô nghĩa, buồn cười và thậm chí phản cảm. Ví dụ, chắc chắn là Chúa không ở trong một cái bàn như anh em nhìn thấy. Tuy nhiên, ngày hôm qua chúng ta đã nhấn mạnh rằng cái bàn có chung mục đích của vũ trụ. Và những gì có chung mục đích của vũ trụ cũng có chung mục đích của Đấng tạo dựng của nó.

3. Vậy thì hôm nay, hãy thử bắt đầu học cách nhìn mọi thứ bằng tình yêu thương, sự trân trọng và tinh thần cởi mở. Bây giờ anh em không nhìn thấy chúng. Anh em có biết trong đó có gì không? Không có gì như nó xuất hiên với anh em. Mục đích thánh của nó vượt quá phạm vi nhỏ bé của anh em. Khi nhãn quan đã cho anh em thấy sự thánh khiết soi sáng thế giới, anh em sẽ hiểu ý tưởng của ngày hôm nay một cách hoàn hảo. Và anh em sẽ không hiểu làm sao anh em lại có thể thấy nó khó khăn.

4. Sáu thời thực tập hai phút cho ngày hôm nay nên theo một kiểu mẫu giờ đây đã quen thuộc: bắt đầu với việc lặp lại ý tưởng với chính mình, và sau đó áp dụng nó cho những chủ đề được chọn ngẫu nhiên quanh anh em, nêu tên cụ thể từng chủ đề một. Cố gắng tránh xu hướng lựa chọn tự định hướng, điều mà có thể đặc biệt cám dỗ liên quan đến ý tưởng của ngày hôm nay bởi vì bản chất hoàn toàn xa lạ của nó. Nhớ rằng bất cứ thứ tự nào mà anh em áp đặt đều xa lạ như nhau với thực tại.

5. Do đó, danh sách các chủ đề nên càng tự do lưa chọn càng tốt. Ví dụ, một danh sách phù hợp có thể bao gồm:

Chúa ở trong cái mắc áo này.

Chúa ở trong tạp chí này.

Chúa ở trong ngón tay này.

Chúa ở trong cái đèn này.

Chúa ở trong cái thân kia.

Chúa ở trong cánh cửa kia.

Chúa ở trong giỏ rác kia.

Bên cạnh thời gian thực hành được chỉ định, hãy lặp lại ý tưởng cho ngày hôm nay ít nhất mỗi giờ một lần, chậm rãi nhìn xung quanh anh em khi anh em nói những lời này một cách không vội vã với chính mình. Ít nhất một hay hai lần, anh em sẽ có cảm giác yên tĩnh khi thực hiện điều này.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

________________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Khi chúng ta nghĩ rằng chúng ta đang ở đây, trong một cái thân, trong một thế giới tách biệt, chúng ta thực sự đang nhìn thấy từ điều mà Khóa học này gọi là tâm bị chia tách. Tâm dường như bị phân thành tâm đúng đắn là tâm ta chia sẻ với Chúa, và tâm sai lầm hay tâm của cái tôi và ta hoàn toàn nhìn với tâm sai lầm.

-Sự thật về Tâm của chúng ta là nó thuộc về Chúa, là một với Tâm Chúa và nó không thay đổi, nó không biết điều đối lập với Chúa. Nhưng khi tâm ta chìm vào giấc ngủ và trong giấc mơ đó ta nhận thức tất cả những điều đối lập với Chúa, nhận thức ảo tưởng. Và đó là tất cả những gì ta nhìn thấy trong thế giới này, trong cái thân của ta và những người khác.

-Vì vậy một khi chúng ta dâng cho Thánh Linh sự sẵn lòng, sự cho phép của chúng ta để thực sự nhìn thấy, thì Chúa ở trong mọi thứ ta nhìn thấy, bởi vì ta đang nhìn thấy thông qua Chúa trong tâm ta. Và những gì ta nhìn thấy qua Chúa trong tâm ta đã được chữa lành rồi. Nó đã được chữa lành rồi nên chúng ta đang nhìn thấy mục đích thiêng liêng cho mọi thứ thay vì mục đích của cái tôi cho mọi thứ, đó là sự tách biệt.

-Điều mà bài học đang cố gắng làm là khuyến khích chúng ta nhận ra rằng không có khoảng cách nào giữa những gì chúng ta đang nhìn thấy dường như ở ngoài kia, trong cơ thể chúng ta, ở một người khác, trên thế giới và chúng ta là gì như là chân ngã, ngã Christ hay cái mà chúng ta gọi là ngã thánh. Vì vậy, nó đang thu hẹp khoảng cách đó.

-Vì vậy, mọi thứ chỉ là Chúa và tạo phẩm của Chúa, sau đó có khả năng biết và nhìn thấy Chúa trong ý tưởng tách biệt và nếu chung ta nhìn mọi thứ qua cái thân, có nghĩa là chúng ta đang nhìn qua nỗi sợ hãi. Hôm nay chúng ta hãy bắt đầu học cách nhìn mọi việc bằng tình yêu thương, trân trọng và cởi mở.

Bài 28: Trên hết, ta muốn thấy mọi thứ khác đi.

1. Hôm nay, chúng ta thực sự đưa ra áp dụng cụ thể cho ý tưởng của ngày hôm qua. Trong những buổi thực tập này, anh em sẽ thực hiện một loạt các cam kết rõ ràng. Câu hỏi liệu anh em có giữ chúng trong tương lai không phải là mối quan tâm của chúng ta ở đây. Nếu ít nhất anh em sẵn sàng thực hiện chúng ngay bây giờ, anh em đã bắt đầu trên con đường giữ chúng. Và chúng ta vẫn đang ở giai đoạn đầu.

2. Anh em có thể thắc mắc tại sao điều quan trọng là phải nói, chẳng hạn như, “Trên hết, ta muốn nhìn thấy cái bàn này một cách khác.” Bản thân nó không quan trọng chút nào. Nhưng cái gì là tự nó? Và “tư thân nó” có nghĩa là gì? Anh em thấy rất nhiều thứ riêng biệt quanh mình, điều đó có nghĩa là anh em hoàn toàn không nhìn thấy gì cả. Anh em hoặc nhìn thấy hoặc không. Khi anh em đã thấy một thứ khác đi, anh em sẽ thấy mọi thứ theo một cách khác. Ánh sáng anh em sẽ thấy ở bất kỳ cái nào trong số chúng cũng chính là ánh sáng mà anh em sẽ thấy trong tất cả chúng.

3. Khi anh em nói “Trên hết mọi thứ, ta muốn nhìn cái bàn này một cách khác đi,” anh em đang thực hiện cam kết rút lại những ý tưởng định sẵn của mình về cái bàn, và mở rộng tâm anh em để biết nó là gì và nó dùng để làm gì. Anh em không định nghĩa nó theo quá khứ. Anh em đang hỏi nó là gì, thay vì nói cho nó biết nó là gì. Anh em không ràng buộc ý nghĩa của nó với kinh nghiệm nhỏ nhoi của anh em về những cái bàn, anh em cũng không giới hạn mục đích của nó trong những suy nghĩ cá nhân nhỏ bé của mình.

4. Anh em sẽ không đặt câu hỏi về những gì anh em đã xác định. Và mục đích của những bài tập này là đặt câu hỏi và nhận câu trả lời. Khi nói, “Trên hết, ta muốn thấy cái bàn này một cách khác đi,” anh em đang cam kết với chính mình sẽ nhìn thấy. Đó không phải là một cam kết dành riêng. Đó là một cam kết áp dụng cho cái bàn cũng như bất cứ thứ gì khác, không hơn không kém.

5. Thực ra, anh em có thể đạt được nhãn quan chỉ từ cái bàn đó, nếu anh em rút lại tất cả những ý tưởng của riêng mình khỏi nó, và nhìn nó với một tâm hoàn toàn cởi mở. Nó có điều gì đó muốn cho anh em thấy; một điều gì đó đẹp đẽ, trong sạch và có giá trị vô hạn, tràn đầy hạnh phúc và hy vọng. Ẩn dưới mọi ý tưởng của anh em về nó là mục đích thực sự của nó, mục đích mà nó chia sẻ với toàn thể vũ trụ.

6. Do đó, khi sử dụng cái bàn làm chủ đề để áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay, anh em đang thực sự yêu cầu được thấy mục đích của vũ trụ. Anh em sẽ đưa ra yêu cầu tương tự với từng chủ đề mà anh em sử dụng trong các buổi thực tập. Và anh em đang đưa ra cam kết với từng cái một trong số chúng sẽ để mục đích của nó được tiết lộ với anh em, thay vì đưa ra phán xét của riêng anh em về nó.

7. Chúng ta sẽ có sáu tiết thực tập hai phút ngày hôm nay, trong đó ý tưởng trong ngày được nêu lên trước tiên, và sau đó áp dụng cho bất cứ thứ gì anh em nhìn thấy quanh mình. Các chủ đề không chỉ nên được chọn ngẫu nhiên, mà mỗi chủ đề cần phải được xem với sự chân thành như nhau khi áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay cho nó, nhằm cố gắng thừa nhận giá trị như nhau của tất cả chúng trong việc đóng góp của chúng vào cách nhìn của anh em.

8. Như thường lệ, việc áp dụng phải bao gồm tên của đối tượng mà mắt của anh em tình cờ nhìn thấy, và anh em nên nhìn vào nó trong khi nói

Trên hết mọi thứ, ta muốn nhìn thấy _________ theo một cách khác.

Mỗi áp dụng nên được thực hiện khá chậm rãi, và càng cẩn thận càng tốt. Không có gì phải vội vã.

Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

_____________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Khi chúng ta thấy một thứ khác đi, chúng ta sẽ thấy mọi thứ một cách khác. Điều này thật sâu sắc lý do là vì chúng ta đang sẵn sàng lựa chọn không nhìn từ hệ thống suy nghĩ của cái tôi, điều chúng ta đã coi trọng một cách sai lầm từ lâu, mà chúng ta đang sẵn sàng lựa chọn để thực sự nhìn qua ánh sáng trong tâm chúng ta, đó là nhãn quan không phải cái nhìn của con người. Vì vậy chúng ta sẽ nhìn mọi thứ trong ánh sáng vì chúng ta nhìn chúng từ ánh sáng trong tâm.

-Ngược lại hệ thống suy nghĩ của cái tôi là tăm tối, chúng ta đang thấy trong bóng tối. Chúa Giêsu nói khi ta nhìn qua cái tôi trong đôi mắt trần của cơ thể, ta sẽ nhìn thấy những thứ chưa từng có, nghe thấy những âm thanh chưa từng được tạo ra. Vì vậy nó hoàn toàn tối tăm và chúng ta đang cố gắng tạo ra ý nghĩa từ bóng tối.

-Vì vậy có điều gì đó có thật để thấy vượt xa hơn những gì mà mắt của của cái tôi đang cho ta thấy. Chúng ta có muốn nhìn thấy điều đó không? Đó là sự sẵn lòng được yêu cầu ở ta.

Bài 27: Trên hết tất cả, ta muốn nhìn thấy.

1. Ý tưởng hôm nay thể hiện một điều gì đó mạnh mẽ hơn chỉ đơn thuần là quyết tâm. Nó ưu tiên cho nhãn quan trong số những mong muốn của anh em. Anh em có thể cảm thấy do dự về việc sử dụng ý tưởng, với lý do là anh em không chắc mình thực sự có ý đó. Điều này không quan trọng. Mục đích của các bài tập hôm nay là mang thời gian khi ý tưởng này sẽ hoàn toàn đúng đến gần hơn một chút.

2. Anh em có thể có bị cám dỗ mạnh mẽ để tin rằng mình phải hy sinh một điều gì đó khi anh em nói rằng anh em muốn nhìn thấy trên tất cả những điều khác. Nếu anh em cảm thấy khó chịu về việc thiếu dè dặt, hãy thêm:

Nhãn quan không tốn gì cho ai cả.

Nếu nỗi sợ mất mát vẫn còn, hãy nói thêm:

Nó chỉ có thể ban phước lành.

3. Ý tưởng của ngày hôm nay cần được lặp lại nhiều lần để đạt được lợi ích tối đa. Nó nên được sử dụng ít nhất nửa giờ một lần và nhiều hơn nếu có thể. Anh em có thể thử mười lăm hay hai mươi phút một lần. Lời khuyên là anh em nên đặt ra một khoảng thời gian xác định cho việc sử dụng ý tưởng khi anh em thức dậy hoặc ngay sau đó, và cố gắng tuân thủ nó suốt cả ngày. Sẽ không khó khăn để thực hiện điều này, ngay cả khi anh em đang trò chuyện, hoặc lúc đó đang bận rộn gì khác. Anh em vẫn có thể lặp lại một câu ngắn với chính mình mà không gây phiền hà bất cứ điều gì.

4. Câu hỏi thực sự là, anh em nhớ được bao nhiêu lần? Anh em muốn ý tưởng của ngày hôm nay đúng đến mức nào? Trả lời một trong những câu hỏi này, và anh em đã trả lời câu hỏi còn lại. Anh em có thể sẽ bỏ lỡ một số áp dụng và có lẽ khá nhiều. Đừng buồn phiền bởi điều này, nhưng hãy cố gắng tiếp tục lịch trình của anh em từ đó về sau. Nếu chỉ một lần trong ngày anh em cảm thấy mình hoàn toàn chân thành khi lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay, anh em có thể chắc chắn rằng mình đã tiết kiệm được nhiều năm nỗ lực.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

__________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Bao nhiêu năm nỗ lực được cứu chỉ trong một khoảnh khắc thực sự kết hợp với Thánh Linh trong mục đích ưu tiên hàng đầu là trên hết ta muốn thấy. Đối với nhiều người bắt đầu khóa học đặc biệt là các bài học, có rất nhiều nỗi sợ phải hy sinh khi chúng ta được bảo rằng chúng ta cần phải tin tưởng vào Thánh Linh và phó thác mọi thứ cho Ngài.

-Đây là lời tuyên bố rõ ràng về mong muốn của chúng ta được nhìn thấy trên hết tất cả. Đây là điều ta muốn và nó khơi dậy sự phòng thủ nơi cái tôi cảm thấy thứ gì đó đang bị kéo ra khỏi sự kiểm soát toàn trị của nó đối với suy nghĩ của chúng ta. vì vậy sẽ có rất nhiều sự phản kháng và điều nó không muốn chúng ta thấy là chúng ta ở đây để thức tỉnh.

-Chúng ta muốn thực tập bài học và tìm hiểu bản văn nhưng trừ khi chúng ta thấy được những gì nằm trong vô thức, đó là nỗi sợ Chúa, nỗi sợ tình yêu thương mà chúng ta đã chọn tách khỏi nhưng thậm chí không biết nó ở đó, chúng ta sẽ không hiểu vì sao có sự phản kháng như vậy với các bài học mà Jesus có chỉ ra ở đây là chúng ta cảm giác phải hy sinh điều gì đó để được nhìn thấy.

Bài 26: Suy nghĩ tấn công của ta đang tấn công sự vô hại của ta.

1. Rõ ràng là nếu anh em có thể bị tấn công, anh em không phải là không thể bị tổn thương. Anh em thấy tấn công là một mối đe dọa thực sự. Đó là bởi vì anh em tin rằng anh em có thể thực sự tấn công. Và những gì có tác dụng qua anh em cũng phải có tác động đến anh em. Chính quy luật này cuối cùng sẽ cứu anh em, nhưng hiện tại anh em đang sử dụng sai nó. Do đó, anh em phải học cách sử dụng nó vì lợi ích tốt nhất của mình, thay vì chống lại chúng.

2. Bởi vì những suy nghĩ tấn công của anh em sẽ được phóng chiếu nên anh em sẽ sợ bị tấn công. Và nếu anh em sợ bị tấn công, anh em phải tin rằng anh em không phải là bất khả xâm phạm. Do đó, những suy nghĩ tấn công khiến anh em dễ bị tổn thương trong tâm của mình, đó là nơi có những suy nghĩ tấn công. Suy nghĩ tấn công và sự vô hại không thể được chấp nhận cùng nhau. Chúng mâu thuẫn với nhau.

3. Ý tưởng cho ngày hôm nay giới thiệu suy nghĩ rằng anh em luôn tấn công chính mình trước. Nếu những ý nghĩ tấn công phải dẫn đến niềm tin rằng anh em dễ bị tổn thương, tác động của chúng là làm anh em yếu đi trong chính mắt mình. Vì vậy, chúng đã tấn công nhận thức của anh em về bản thân. Và bởi vì anh em tin vào chúng, anh em không còn có thể tin vào chính mình. Một hình ảnh sai lầm về bản thân đã bắt đầu thay thế cho anh em thực sự là gì.

4. Thực tập với ý tưởng của ngày hôm nay sẽ giúp anh em hiểu rằng tính dễ tổn thương hoặc không dể bị tổn thương là kết quả của suy nghĩ của chính mình. Không có gì ngoài suy nghĩ của anh em có thể tấn công anh em. Không có gì ngoài suy nghĩ của anh em có thể làm cho anh em nghĩ rằng anh em dễ bị tổn thương. Và không có gì ngoại trừ suy nghĩ của anh em có thể chứng minh cho anh em thấy điều này không phải như vậy.

5. Cần có sáu buổi thực tập để áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay. Nên cố gắng dành đủ hai phút cho mỗi buổi, mặc dù thời gian có thể giảm còn một phút nếu cảm giác khó chịu quá lớn. Đừng giảm hơn nữa.

6. Thời gian thực tập nên bắt đầu bằng việc lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay, sau đó nhắm mắt lại và xem xét những vấn đề chưa được giải quyết mà kết quả của nó khiến anh em lo lắng. Sự lo lắng có thể dưới dạng trầm cảm, lo lắng, tức giận, cảm giác áp đặt, sợ hãi, linh cảm hoặc mối bận tâm. Bất kỳ vấn đề nào chưa được giải quyết mà có xu hướng xuất hiện trở lại trong suy nghĩ của anh em trong ngày đều là một chủ đề thích hợp. Anh em sẽ không thể sử dụng nhiều vấn đề cho một lần thực tập nào, bởi vì anh em phải dành thời gian dài hơn bình thường cho mỗi buổi. Ý tưởng của ngày hôm nay nên được áp dụng như sau:

7. Trước tiên, nêu tên tình huống:

Ta lo lắng về _________.

Sau đó, xem xét mọi kết quả có thể xảy ra với anh em liên quan đến điều đó và đã khiến anh em lo lắng, đề cập đến từng kết quả một cách khá cụ thể và nói:

Ta sợ _________ sẽ xảy ra.

8. Nếu anh em đang thực hiện các bài tập đúng cách, anh em phải có sẵn khoảng năm hay sáu khả năng gây lo lắng cho mỗi tình huống mà anh em sử dụng, và có thể nhiều hơn nữa. Sẽ hữu ích hơn nhiều khi đề cập một vài tình huống một cách kỹ lưỡng hơn là đề cập một số lượng lớn. Khi danh sách các kết quả dự kiến cho mỗi tình huống tiếp tục, anh em có thể sẽ thấy một số trong số chúng, đặc biệt những kết quả đến với anh em vào lúc cuối, ít được anh em chấp nhận hơn. Tuy nhiên, hãy cố gắng đối xử với tất cả chúng như nhau ở bất kỳ mức độ nào anh em có thể.

9. Sau khi kể tên từng kết quả một mà anh em lo sợ, hãy nói với chính mình:

Ý nghĩ đó là một sự tấn công vào chính ta.

Kết thúc mỗi buổi thực tập bằng cách lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay với chính mình một lần nữa.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

_______________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Đó là một lời nhắc nhở hữu ích để biết rằng thực chất chúng ta chỉ là những ý tưởng trong tâm Chúa và rằng sự tách biệt chưa bao giờ xảy ra. Chúng ta hoàn toàn vô tội và sự vô tội của chúng ta là quy luật bất khả xâm phạm của chúng ta. Chúng ta không thể bị tấn công với tư cách là những ý tưởng, nhưng nếu chúng ta đang nuôi dưỡng những suy nghĩ tấn công trong tâm thì chúng ta phải tin rằng chúng ta không thể bất khả xâm phạm, khả năng miễn nhiễm của chúng ta đối với mọi cuộc tấn công.

-Tất cả nỗi sợ hãi đều là những suy nghĩ tấn công, sợ bệnh tật, sợ đau đớn, sợ xung đột, sợ bị bỏ rơi, sợ bị phản bội, sợ mất mát, dù nỗi sở là gì đều là những ý nghĩ tấn công. Chúng đến từ đâu? Chúng là niềm tin của chúng ta vào sự tách biệt, vào tội lỗi vì chúng ta tách biệt. Điều này đã chìm sâu trong vô thức của hệ thống tư duy của cái tôi.

-Chúng ta là những ý tưởng trong Tâm Chúa nhưng nếu ta tin ta là cái thân này là bằng chứng về sự tách biệt thành công khỏi Chúa là tinh thần thì ta cảm thấy tội lỗi và luôn ở trong trạng thái sợ hãi. Đó là những ý nghĩ tấn công mà ta sẽ phóng chiếu ra ngoài lên những anh em khác hay lên chính cái thân của ta. Và như vậy ta sẽ không còn là vô hại. Vì những suy nghĩ tấn công và sự vô hại không thể được chấp nhận ở cùng một nơi trong tâm vì chúng mâu thuẫn với nhau.

-Tất cả nỗi sợ hãi, cảm giác tội lỗi và những biểu hiện của nó dưới những hình thức khác nhau đều là những suy nghĩ tấn công.

-Suy nghĩ của chúng ta là thứ duy nhất có thể tấn công chúng ta. Chúng ta chưa hoàn toàn đến được điều đó, nhưng đó là tin tốt. Thực sự không có gì ngoài kia tấn công chúng ta. Chúng ta chỉ có thể đau khổ vì những suy nghĩ của chính mình và chúng ta có quyền kiểm soát chúng. Đó là ý nghĩa của việc chọn lại, trong mọi thời điểm chúng ta có thể chọn lại.

Bài 25: Ta không biết bất cứ điều gì dùng để làm gì.

1. Mục đích là ý nghĩa. Ý tưởng của ngày hôm nay giải thích tại sao không có gì anh em thấy có ý nghĩa gì cả. Anh em không biết nó dùng để làm gì. Vì thế, nó vô nghĩa đối với anh em. Mọi thứ đều vì lợi ích tốt nhất của chính anh em. Đó là lý do của nó; đó là mục đích của nó; đó là ý nghĩa của nó. Chính việc nhận ra điều này mà các mục tiêu của anh em trở nên thống nhất. Chính khi nhận ra điều này mà những gì anh em nhìn thấy đều có ý nghĩa.

2. Anh em nhận thức thế giới và mọi thứ trong đó đều có ý nghĩa xét về mục tiêu của cái tôi. Những mục tiêu này không liên quan gì đến lợi ích tốt nhất của chính anh em, bởi vì cái tôi không phải là anh em. Nhận dạng sai lầm này làm cho anh em không có khả năng hiểu được bất cứ điều gì dùng để làm gì. Kết quả là anh em chắc chắn phải sử dụng sai nó. Khi anh em tin vào điều này, anh em sẽ cố gắng rút lại các mục tiêu anh em đã giao cho thế giới, thay vì nỗ lực củng cố chúng.

3. Một cách khác để mô tả các mục tiêu anh em nhận thấy bây giờ là nói rằng tất cả chúng đều quan tâm đến lợi ích “cá nhân.” Vì anh em không có lợi ích cá nhân nên mục tiêu của anh em thực sự chẳng quan tâm đến điều gì cả. Đó đó, khi trân quý chúng, anh em không có mục tiêu nào cả. Và như vậy anh em không biết cái gì dùng để làm gì.

4. Trước khi anh em có thể hiểu được ý nghĩa của các bài tập hôm nay, anh em cần thêm một suy nghĩ nữa. Ở cấp độ hời hợt nhất, anh em nhận ra mục đích. Tuy nhiên, mục đích không thể hiểu được ở những cấp độ này. Ví dụ, anh em hiểu rằng một điện thoại là nhằm mục đích nói chuyện với ai đó không ở gần anh em. Điều anh em không hiểu là anh em muốn gọi cho anh ấy để làm gì. Và đó là điều làm cho việc liên lạc cũa anh em với anh ấy có ý nghĩa hay không.

5. Điều quan trọng cho việc học của anh em là sẵn sàng từ bỏ các mục tiêu anh em đã đặt ra cho mọi thứ. Nhận ra rằng chúng là vô nghĩa, thay vì “tốt” hay “xấu,” là cách duy nhất để thực hiện điều này. Ý tưởng cho ngày hôm nay là một bước đi theo hướng này.

6. Cần có sáu buổi thực tập, mỗi lần kéo dài hai phút. Mỗi buổi thực tập nên bắt đầu bằng việc lặp lại chậm rãi ý tưởng của ngày hôm nay, sau đó là nhìn quanh anh em và để mắt đến bất cứ điều gì tình cờ khiến anh em chú ý, gần hoặc xa, “quan trọng” hay “không quan trọng,” “là người” hay “không là người.” Hãy để mắt đến từng chủ đề anh em chọn, và nói, ví dụ:

Ta không biết cái ghế này dùng để làm gì.

Ta không biết cây bút chì này dùng để làm gì.

Ta không biết bàn tay này dùng để làm gì.

Hãy nói điều này khá chậm rãi, không rời mắt khỏi chủ đề cho đến khi anh em đã nói xong về nó. Sau đó chuyển sang chủ đề tiếp theo, và áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay như trước đây.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

_________________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Moi thứ luôn vì lợi ích tốt nhất của chúng ta một khi chúng ta giao nó cho Thánh Linh là tâm đúng đắn của ta để thay đổi mục đích của nó một cách thần thánh. Vì vậy, đó không bao giờ là những gì cái tôi đã quyết định và những gì nó nghĩ rằng nó biết nhưng ở trạng thái phó thác cho phép Thánh Linh dạy ta, khi ấy mọi thứ đều vì điều tốt nhất của ta, lợi ích tốt nhất của ta.

-Vì ta không có lợi ích cá nhân nên mục tiêu của ta thực sự không quan tâm đến điều gì bởi vì cái tôi tin rằng nó quan tâm đến lợi ích cá nhân lại không tồn tại. Vậy nên cái ta ảo tưởng vẫn đang tìm kiếm và nghĩ rằng nó có những mục tiêu cá nhân, vẫn nghĩ rằng nếu ta đạt được điều này, nếu ta đạt được điều kia thì ta sẽ hạnh phúc. Đó chính là cái tôi. Đây là vấn đề lớn cần gở bỏ từ từ và nó sẽ được thực hiện từng bước nhờ sự hướng dẫn của Thánh Linh. 

-Ý ​​nghĩa duy nhất của bất cứ thứ gì là ta đang sử dụng nó để làm gì. Cái tôi sử dụng mọi thứ để tự vệ hoặc vì lợi ích cá nhân nhưng bên dưới tất cả những điều đó là ý nghĩa thực sự nếu ta không lôi quá khứ ra phía trước và nhận ra rằng trong trạng thái kinh ngạc chưa từng thấy bất cứ điều gì trước đây và để Thánh Linh cho ta biết nó là gì thì nó sẽ có ý nghĩa hơn nhiều so với việc cái tôi cố gắng tạo ra điều gì đó có ý nghĩa từ vô nghĩa.

-Ta thực sự không hiểu mục đích thực sự của mọi thứ là gì và sẽ để mục đích thực sự của chúng được chỉ ra cho ta thấy. Khi ấy mục tiêu của ta sẽ trở nên thống nhất vì mọi thứ có cùng một ý nghĩa.

Bài 24: Ta không nhận thức được lợi ích tốt nhất của mình.

1. Không có tình huống nào xảy ra mà anh em nhận ra kết quả sẽ làm cho anh em hạnh phúc. Do đó, anh em không có hướng dẫn để hành động phù hợp, và không có cách nào để đánh giá kết quả. Những gì anh em làm được quyết định bởi nhận thức của anh em về tình huống, và nhận thức đó là sai lầm. Khi ấy, không thể tránh khỏi việc anh em sẽ không phục vụ lợi ích tốt nhất của chính mình. Tuy nhiên, chúng là mục tiêu duy nhất của anh em trong bất kỳ tình huống nào được nhận thức đúng đắn. Nếu không, anh em sẽ không nhận ra chúng là gì.

2. Nếu anh em nhận ra rằng anh em không nhận thức được lợi ích tốt nhất của mình, anh em có thể được dạy chúng là gì. Nhưng nếu anh em tin chắc rằng anh em biết chúng là gì, thì anh em không thể học được. Ý tưởng của ngày hôm nay là một bước hướng tới việc mở rộng tâm của anh em để việc học có thể bắt đầu.

3. Các bài tập hôm nay đòi hỏi sự trung thục hơn nhiều so với những gì anh em quen sử dụng. Một vài chủ đề, được xem xét một cách trung thực và cẩn thận trong mỗi lần của năm buổi thực tập cần được thực hiện ngày hôm nay, sẽ hữu ích hơn là việc xem lướt qua một số lượng lớn. Hai phút được đề xuất cho mỗi thời gian tìm kiếm trong tâm liên quan đến các bài tập.

4. Các buổi thực tập nên bắt đầu với việc lặp lại ý tưởng của ngày hôm nay, sau đó mắt nhắm tìm kiếm trong tâm những tình huống chưa được giải quyết mà anh em hiện đang quan tâm. Cần nhấn mạnh vào việc khám phá ra kết quả mà anh em muốn. Anh em sẽ nhanh chóng nhận ra rằng anh em có một số mục tiêu trong tâm như một phần của kết quả mong muốn, và những mục tiêu này ở các cấp độ khác nhau và thường xuyên mâu thuẫn với nhau.

5. Khi áp dụng ý tưởng cho ngày hôm nay, hãy nêu tên từng tình huống xảy ra với anh em, và sau đó liệt kê cẩn thận càng nhiều mục tiêu càng tốt mà anh em muốn đạt được khi giải quyết tình huống đó. Hình thức của mỗi áp dụng nên đại loại như sau:

Trong tình huống liên quan _________, ta muốn _________ xảy ra, và _________ xảy ra,

Và vân vân. Cố gắng đề cập đến nhiều loại kết quả khác nhau nhất có thể xảy ra với anh em một cách trung thực, ngay cả khi một số trong số chúng có vẻ không liên quan trực tiếp đến tình huống, hay thậm chí là vốn có trong đó.

6. Nếu các bài tập này được thực hiện đúng cách, anh em sẽ nhanh chóng nhận ra rằng anh em đang đưa ra một số lượng lớn các đòi hỏi trong tình huống mà không liên quan gì đến nó. Anh em cũng sẽ nhận ra rằng nhiều mục tiêu của anh em mâu thuẫn nhau, rằng anh em không có một kết quả thống nhất trong tâm, rằng anh em phải trải qua sự thất vọng liên quan đến một số mục tiêu của mình dù tình hình có diễn ra như thế nào đi nữa.

7. Sau khi liệt kê càng nhiều mục tiêu được hy vọng càng tốt, cho mỗi tình huống chưa được giải quyết lướt qua tâm của anh em, hãy nói với chính mình:

Ta không nhận thấy lợi ích tốt nhất của mình trong tình huống này,

Và chuyển sang cái tiếp theo.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

_______________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Chỉ cần chúng ta tin rằng chúng ta là cái ngã riêng biệt sử dụng hệ thống suy nghĩ của cái tôi, hãy nhớ rằng đó là thứ thay thế cho tâm Chúa và mọi thứ nó nhìn thấy đều vô nghĩa. Nó không ở ngoài kia mà nó là một sự phóng chiếu từ hệ thống suy nghĩ của cái tôi của cảm giác tội lỗi và sợ hãi. Đó là nền tảng của hệ thống đó.

-Vậy làm thế nào chúng ta có thể biến điều vô nghĩa thành ý nghĩa và đó chính xác là điều cái tôi đang cố gắng làm để nhìn thấy hình ảnh phóng chiếu của chính nó và sau đó quyết định dựa trên quá khứ của nó. Ta có thể thấy rằng chỉ có những lớp vô nghĩa chồng lên nhau. Trong khi chúng ta bị cuốn vào cái tôi và tin vào những gì nó đang cố cho chúng ta thấy thì chúng ta thực sự đang ở trong vòng tròn khép kín đó.

-Đó là lý do tại sao chúng ta cần một cái gì đó khác để thoát ra khỏi nó. Đó là những gì bài tập này đang làm là bắt đầu giải phóng tâm của chúng ta khỏi vòng tròn của những suy nghĩ tấn công phóng chiếu đó. Vì vậy chúng ta không biết lợi ích tốt nhất của mình là gì bởi vì chúng ta không biết bất cứ điều gì có ý nghĩa gì. Tất cả đều vô nghĩa.

-Nếu ta nhận ra rằng ta không nhận thức được lợi ích tốt nhất của mình thì ta có thể được dạy. Vì vậy chúng ta chỉ cần buông bỏ sự nắm bắt của mình về những gì chúng ta nghĩ là mình biết để được Người thầy bên trong chỉ dạy.

-Nhưng hãy xem cái tôi không thể chịu đựng được việc nó không biết hoặc thật là xúc phạm đến cái tâm cho rằng nó biết và thích được khen ngợi vì sự hiểu biết của nó. Đúng là một cái bẫy. Nó đã hoạt động như thế đối với chúng ta trong nhiều năm nhưng nó chưa bao giờ là sự thật. Nên tôi không nhận thức được lợi ích tốt nhất của bản thân cần một chút khiêm tốn. Những gì chúng ta luôn làm chưa bao giờ hiệu quả. Vì vậy hãy bắt đầu với điều này, hãy tin tưởng vào một câu trả lời mới, hãy để một người thầy dạy chúng ta về lĩnh vực này nơi mà chúng tôi cho rằng chúng ta biết. Điều này rất cơ bản.

-Nhận ra ta không biết gì cả trong moi hoàn cảnh, ta thực sự không biết điều gì có thể đem lại hạnh phúc thực sự, ta sẽ mở rộng tâm mình để được hướng dẫn.

Bài 23: Ta có thể thoát khỏi thế giới mà ta nhìn thấy bằng cách từ bỏ những ý nghĩ tấn công.

1. Ý tưởng của ngày hôm nay là cách duy nhất để thoát khỏi nỗi sợ hãi và sẽ thành công. Không có gì khác sẽ có kết quả; mọi thứ khác đều vô nghĩa. Nhưng cách này không thể thất bại. Mỗi suy nghĩ của anh em tạo nên một phần nào đó của thế giới mà anh em nhìn thấy. Vì vậy, chính với những suy nghĩ của anh em mà chúng ta phải làm việc, nếu nhận thức của anh em về thế giới muốn thay đổi.

2. Nếu nguyên nhân của thế giới mà anh em nhìn thấy là do những suy nghĩ tấn công, anh em phải biết rằng chính những suy nghĩ này là điều anh em không muốn. Chẳng có ích gì khi than vãn về thế giới. Không có ý nghĩa gì khi cố gắng thay đổi thế giới. Nó không thể thay đổi bởi vì nó chỉ là một kết quả. Nhưng thực sự có ích khi thay đổi những suy nghĩ của anh em về thế giới. Ở đây anh em đang thay đổi nguyên nhân. Kết quả sẽ tự động thay đổi.

3. Thế giới mà anh em nhìn thấy là một thế giới hận thù, và mọi thứ trong đó đều là biểu tượng của sự trả thù. Mỗi một nhận thức của anh em về “thực tại bên ngoài” là một hình ảnh thể hiện những suy nghĩ tấn công của chính anh em. Người ta có thể hỏi liệu điều này có thể được gọi là thấy hay không. Không phải tưởng tượng là một từ tốt hơn để mô tả một quá trình như vậy, và ảo giác là một thuật ngữ thích hợp hơn để mô tả kết quả?

4. Anh em nhìn thấy thế giới mà anh em đã tạo ra, nhưng anh em không thấy chính mình là người tạo ra hình ảnh. Anh em không thể được cứu khỏi thế giới, nhưng anh em có thể thoát khỏi nguyên nhân của nó. Đây chính là ý nghĩa của sự cứu rỗi, vì thế giới anh em nhìn thấy sẽ ở đâu khi nguyên nhân của nó không còn nữa? Nhãn quan đã có sự thay thế cho tất cả mọi thứ anh em nghĩ anh em đang thấy bây giờ. Sự đáng yêu có thể thắp sáng những hình ảnh của anh em, và vì vậy biến đổi chúng đến mức anh em sẽ yêu thương chúng, mặc dù chúng được tạo ra từ hận thù. Vì anh em sẽ không một mình tạo ra chúng.

5. Ý tưởng của ngày hôm nay đưa ra ý nghĩ rằng anh em không bị mắc kẹt trong thế giới mà anh em nhìn thấy, bởi vì nguyên nhân của nó có thể thay đổi được. Sự thay đổi này trước tiên đòi hỏi rằng phải được xác định nguyên nhân và sau đó từ bỏ nó để có thể thay thế nó. Hai bước đầu tiên trong quá trình này yêu cầu sự hợp tác của anh em. Bước cuối cùng thì không. Hình ảnh của anh em đã được thay thế. Bằng cách thực hiện hai bước đầu tiên, anh em sẽ thấy rằng điều này là như vậy.

6. Bên cạnh việc sử dụng nó suốt cả ngày khi có nhu cầu, năm lần thực tập là cần thiết trong việc áp dụng ý tưởng của ngày hôm nay. Khi anh em nhìn quanh mình, trước tiên hãy lặp lại chậm rãi ý tưởng với chính mình, và sau đó nhắm mắt lại và dành khoảng một phút để tìm kiếm trong tâm của anh em càng nhiêu ý nghĩ tấn công xuất hiện với anh em. Khi mỗi cái lướt qua tâm của anh em, hãy nói: 

Ta có thể thoát khỏi thế giới mà ta nhìn thấy bằng cách từ bỏ những ý nghĩ tấn công về _________.

Hãy ghi nhớ từng ý nghĩ tấn công khi anh em nói điều này, sau đó loại bỏ ý nghĩ đó và chuyển sang ý nghĩ tiếp theo.

7. Trong thời gian thực tập, hãy chắc chắn bao gồm cả những ý nghĩ tấn công và bị tấn công của anh em. Tác động của chúng hoàn toàn giống nhau bởi vì chúng hoàn toàn giống nhau. Anh em chưa nhận ra điều này, và vào lúc này anh em chỉ được yêu cầu đối xử với chúng như nhau trong các buổi thực tập hôm nay. Chúng ta vẫn ở giai đoạn xác định nguyên nhân của thế giới mà anh em nhìn thấy. Cuối cùng khi anh em biết rằng ý nghĩ tấn công và bị tấn công là không khác nhau, anh em sẽ sẵn sàng từ bỏ nguyên nhân.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

_________________________________________________________________________________________

Chú thích:

-Thật là nhẹ nhõm khi biết rằng chỉ có suy nghĩ của chúng ta, nó chỉ ở cấp độ suy nghĩ mà chúng ta phải làm việc. Không có gì khác. Điều này thật lớn lao. Chúng ta không cần phải hành động ở cấp độ hành vi, cấp độ hình tướng của con người. Mặc dù nhiều khi chúng ta sẽ được truyền cảm hứng để thực hiện những thay đổi ở cấp độ hình thức hoặc cấp độ hành vi một khi chúng ta đã thực sự được chữa lành trong tâm.

-Thế giới mà chúng ta thấy ngoài kia chỉ là kết quả, nó không phải là nguyên nhân. Điều này đã được giới thiệu trong các bài học trước nhưng chúng ta phải cho phép đảo ngược cách chúng ta nghĩ ở đây và nhận ra rằng thế giới bên ngoài không gây ra bất cứ điều gì. Chúng ta không bao giờ là nạn nhân của thế giới. Thế giới này hình thành do những suy nghĩ mà chúng ta nắm giữ. Suy nghĩ có trước, sau đó biểu hiện hoặc phóng chiếu đến sau.

-Không lợi ích gì khi tìm cách thay đổi thế giới nhưng có lợi ích thực sự khi thay đổi suy nghĩ của ta về thế giới. Ở đây chúng ta thay đổi nguyên nhân và kết quả tự động thay đổi theo. Nguyên nhân và kết quả là một. Thế giới không thể giữ nguyên khi suy nghĩ của chúng ta về nó đã thay đổi. Quy luật của nhận thức là sự phóng chiếu tạo ra nhận thức. Chúng ta nhìn thấy nội dung của suy nghĩ của chúng ta. Một khi suy nghĩ của ta được chữa lành, những gì chúng ta nhìn thấy cũng được chữa lành.

-Nguyên nhân ở trong tâm ta, kết quả cũng ở trong tâm ta. Kết quả không thể tách biệt ở bên ngoài ta. Đây thực sự là vấn đề lớn vì cái tôi sẽ nói nguyên nhân ở trong tâm anh em nhưng kết quả ở ngoài kia. Nhưng không có ngoài kia, nguyên nhân và kết quả ở trong tâm ta, chúng là một. Vì vậy khi nguyên nhân được chữa lành thì kết quả phải đi theo. Đó là cách chữa lành xảy ra giống như chữa lành thể xác hoặc hỗn loạn thành hài hòa hoặc bất hòa thành yêu thương.

-Nguyên nhân có thể được thay đổi và quá trình này yêu cầu hai bước đầu tiên về phía chúng ta. Trước tiên, nguyên nhân phải được nhận dạng nó không phải ở ngoài kia mà ở trong tâm ta. Nếu nguyên nhân là suy nghĩ tấn công, ta có thể từ bỏ nó và đưa ra lựa chọn khác. Đó là lời mời Thánh Linh tiết lộ cho chúng ta nhãn quan yêu thương mà chúng ta có thể nhìn thấy mà không có những suy nghĩ tấn công. Đó là nhãn quan của Christ.

-Chúng ta không tìm cách thay đổi thế giới vì nó chỉ là kết quả, chúng ta cần phải thay đổi suy nghĩ của mình về thế giới vì suy nghĩ của ta tạo ra thế giới mà ta nhìn thấy. Lưu ý thế giới bao gồm cả cái thân của ta.

-Lưu ý rằng suy nghĩ tấn công và bị tấn công là giống nhau, đều thuộc về hệ thống suy nghĩ của cái tôi rằng có kẻ tấn công và có người bị tấn công.

Bài 22: Những gì ta thấy là một hình thức trả thù.

1. Ý tưởng hôm nay mô tả chính xác cách mà bất kỳ ai có những ý nghĩ tấn công trong tâm đều phải nhìn thế giới. Sau khi phóng chiếu cơn giận của mình lên thế giới, anh ấy nhìn thấy sự trả thù sắp tấn công mình. Do đó, sự tấn công của chính anh ấy được coi là tự vệ. Điều này ngày càng trở thành một vòng luẩn quẩn cho đến khi anh ấy sẵn sàng thay đổi cách nhìn của mình. Nếu không, các suy nghĩ tấn công và phản công sẽ ám ảnh anh ấy và mọi người trong toàn bộ thế giới của anh ấy. Vậy thì, anh ấy có thể yên tâm được đến mức nào?

2. Chính ảo tưởng man rợ này mà anh em muốn thoát khỏi. Không phải là một tin vui khi biết rằng nó không có thật sao? Không phải là một khám phá hạnh phúc khi thấy rằng anh em có thể thoát khỏi sao? Anh em đã tạo ra những gì anh em sẽ phá hủy; mọi thứ anh em ghét và sẽ tấn công và tiêu diệt. Tất cả những gì anh em sợ hãi đều không tồn tại.

3. Hãy nhìn thế giới xung quanh anh em ít nhất năm lần ngày hôm nay, mỗi lần ít nhất một phút. Khi mắt của anh em di chuyển chậm rãi từ vật này sang vật kia, từ cái thân này đến cái thân khác, hãy nói với chính mình:

Ta chỉ thấy cái dễ hư hoại.

Ta không thấy điều gì sẽ tồn tại lâu dài.

Những gì ta thấy là không có thật.

Những gì ta thấy là một hình thức trả thù.

Cuối mỗi buổi thực tập, hãy hỏi chính mình:

Đây có phải là thế giới ta thực sự muốn nhìn thấy không?

Câu trả lời chắc chắn là hiển nhiên.

*Ghi chú: xem bản gốc tại đây.

______________________________________________________________________________________________

Chú thich:

-Tại sao một người ở trong hệ thống suy nghĩ của cái tôi lại tức giận và phóng chiếu sự tức giận của mình lên thế giới và nhìn thấy sự trả thù sắp tấn công mình? Tại sao hệ thống suy nghĩ của cái tôi tất cả chỉ là những hình thức giận dữ trá hình. Đó là do sự tách biệt.

-Trong cõi vĩnh hằng khi tất cả chỉ là sự đồng nhất hoàn hảo, tất cả chỉ là tình yêu thương, tất cả chỉ là một, đột nhiên có một ý tưởng nhỏ bé điên rồ muốn tách khỏi để tự trải nghiệm mà không có Cha, không có tình yêu thương, không có sự an toàn, và từ vô hạn đi vào hữu hạn, từ không giới hạn đi vào giới hạn, từ hoàn hảo đi vào không hoàn hảo.

-Ta tin đó là sự thật và cảm thấy tội lỗi vô cùng, sợ hãi bị trừng phạt, luôn lo sợ bị tấn công và tức giận. Cảm giác bị đe dọa dai dẳng liên tục mà tất cả chúng ta đều có ở đây trên thế giới. Và vì ta không muốn điều đó nên phóng chiếu chúng ra ngoài. Phóng chiếu khắp nơi như là cuộc tấn công, trong các mối quan hệ như xung đột, lên thân thể như đau đớn, bệnh tật, tuổi già, bất cứ điều gì và nó cũng được phóng chiếu lên Chúa, sợ hãi Chúa, tức giận Chúa, đổ lỗi cho Chúa v.v… 

-Giây phút chúng ta nhận ra đây chỉ là sự sai lầm, không phải là tội lỗi vì không có tội lỗi trong sự thật, chúng ta có thể chọn lại. Chúa ơi, đây là một sai lầm, chúng con có thể chọn một lần nữa và Tiếng nói của Chúa ở ngay đó trong bất kỳ giây phút nào, chỉ mất một giây để trao nó cho Ngài để đổi lấy phép lạ chữa lành.

-Nhưng gì ta thấy là một hình thức trả thù. Bây giờ ta đã sẵn sàng để nhìn thấy điều đó một cách khác biệt.